Ai ngờ chỉ mới hơn hai mươi năm, các tu sĩ Trúc Cơ Chu gia thậm chí còn chưa kịp để mắt đến Trần Mạc Bạch, thì hắn đã Kết Đan thành công.
Quá nhanh rồi!
"Khi ta ở Nham quốc, nhiều lần theo Trần lão tổ vào sinh ra tử, cũng coi như hiểu rõ con người ông. Trần lão tổ coi trọng nhất là quy củ, khi hành quân bày trận, ai trái lệnh ông đều bị chém không tha. Vậy nên chỉ cần chúng ta làm theo quy củ, biết đâu ông lại ủng hộ ta làm chưởng môn."
Chu Vương Thần lên tiếng. Là tu sĩ Trúc Cơ trẻ tuổi nhất Chu gia, cũng là người duy nhất hiện tại có tiềm năng Kết Đan của dòng chính, lời nói của hắn có trọng lượng gần như đại trưởng lão.
"Nếu vậy thì tốt."
Các tu sĩ Trúc Cơ còn lại của Chu gia đều gật đầu, cảm thấy Chu Vương Thần làm chưởng môn là chuyện mười phần chắc chắn.
Thời gian thấm thoắt, ngày đại hội tông môn cũng đến.
Trừ thượng tầng của ba điện mười hai bộ, những tu sĩ Trúc Cơ không bế quan ở Cự Mộc Lĩnh đều nhận được lệnh triệu tập của chưởng môn, tề tựu đông đủ.
Tổng cộng bốn mươi hai tu sĩ Trúc Cơ, mỗi người ngồi ngay ngắn sau bàn trà của mình, sắc mặt nghiêm túc cung kính chờ đợi.
Đến khi chưởng môn Trữ Tác Xu làm lễ với ba cây Trường Sinh Mộc xong, mọi người đứng dậy hô lớn theo ông.
“Cung nghênh lão tổ giáng lâm!”
Hai đạo linh quang mênh mông từ hai gốc Trường Sinh Mộc bừng sáng, trong chớp mắt phóng lên trời cao, từ xa bay đến, đáp xuống trên Thần Mộc điện, rồi lao thẳng vào trong điện.
Linh quang tan đi, một thanh niên anh vĩ và một thiếu niên thanh tú hiện ra.
Chính là Phó Tông Tuyệt và Trần Mạc Bạch!
"Bái kiến lão tổ!"
Trước đại lễ của bốn mươi hai tu sĩ Trúc Cơ bên dưới, Trần Mạc Bạch làm tư thế mời với Phó Tông Tuyệt. Phó Tông Tuyệt cũng không khách khí, bảo Trữ Tác Xu bắt đầu đại hội tông môn.
"Tông môn đại chiến với Nham quốc, kho linh thạch đã cạn, dự toán các bộ cần cắt giảm..."
"Luyện đan bộ chuẩn bị luyện chế yêu thú Trúc Cơ Đan, cần thu mua rất nhiều phụ dược từ các đại gia tộc Đông Hoang. Nếu dự toán bị cắt giảm, đan dược luyện không thành thì gọt bộ khác chứ luyện đan bộ không thể gọt..."
"Linh thực bộ chúng ta hai mươi năm nay hưởng ứng lời kêu gọi của Trần lão tổ, khai khẩn ruộng hoang trồng linh mễ, hiện tại nhân thủ chăm sóc dược điền và linh điền đã thiếu rất nhiều, cần nhiều linh thạch thuê đệ tử tông môn thay nhau trông coi linh thực. Nếu dự toán bị cắt giảm, chẳng phải hỏng đại cục linh mễ của Trần lão tổ sao, tuyệt đối không được..."
"Khôi lỗi bộ đang sửa Từ Dương khôi lỗi của Phó lão tổ..."
“Tỉnh thú bộ.
"Đoán thể bộ..."
Phó điện chủ Thưởng Thiện điện La Tuyết Nhi, người quản lý túi linh thạch của tông môn, đứng lên đầu tiên, dựa theo những gì đã báo cáo với Trần Mạc Bạch tối qua, đưa ra phương án tiết kiệm nội bộ.
Nhưng vừa dứt lời, bà đã bị hầu hết các bộ phản đối.
Lý do đều là vì đại cục tông môn, hoặc liên quan đến hai vị lão tổ.
Ý tại ngôn ngoại là không thể cắt giảm vào họ.
"Xin hai vị lão tổ minh giám, linh thạch trong kho chỉ đủ dùng nửa năm, dự kiến cần thâm hụt ba năm rưỡi mới có thể thu chi cân bằng từ thương nghiệp và mỏ quặng."
Theo lý, một đề án bị phản đối tập thể như vậy đáng lẽ phải bị bác bỏ ngay. Nhưng La Tuyết Nhi vẫn kiên nhẫn trình bày trước hai vị lão tổ Kết Đan.
Để kiềm chế quyền lực của ba điện mười hai bộ, các đề án bị phủ quyết có thể được trình lên các lão tổ.
Nhưng từ khi Thần Mộc Tông khai tông đến nay, chưa ai làm vậy.
Mọi người đều ngầm hiểu là phải khống chế sự việc trong giới hạn, không làm phiền các lão tổ Kết Đan.
Việc La Tuyết Nhi làm cho thấy Thưởng Thiện điện thực sự đã cạn kiệt, bà không còn cách nào khác.
"Trong tông môn, ngoài linh thạch ra, còn tài nguyên nào dồi dào?"
Trần Mạc Bạch, người ngồi ngay ngắn ở vị trí bên phải, hỏi.
La Tuyết Nhi đáp: "Nhờ đại cục linh mễ của Trần lão tổ, hiện tại kho chứa đầy các loại linh mễ."
Trần Mạc Bạch nói: "Thêm vào quy củ tông môn một điều, ai nhận linh mẽ thay bổng lộc linh thạch hàng năm sẽ được thêm một phần mười làm bồi thường.”
Lời này vừa ra, mọi người nhất trí thông qua.
Được Trần Mạc Bạch ra hiệu, Trữ Tác Xu lấy thân phận chưởng môn làm gương, quyết định từ bỏ toàn bộ bổng lộc chưởng môn năm nay để giúp tông môn vượt qua khó khăn.
Lời vừa dứt, mọi người nhìn chằm chằm ông. Nếu ánh mắt giết được người, Trữ Tác Xu chắc đã bị đâm thủng.
"Đệ tử cũng nguyện ý từ bỏ linh thạch năm nay."
Người thứ hai lên tiếng là Chu Vương Thần.
Sau đó, các tu sĩ Trúc Cơ Chu gia cũng hùa theo, thần tình kích động, biểu thị không chỉ một năm, ba năm sau cũng không vấn đề gì.
Lúc này, các tu sĩ Trúc Cơ còn lại cuối cùng cũng hiểu vì sao mình bị gọi đến, nhưng chỉ có thể bất đắc dĩ bày tỏ chút ít.
Trong số bốn mươi hai tu sĩ Trúc Cơ ở Thần Mộc Điện, chỉ có sáu người không nhúc nhích, coi như không nghe thấy.
Trần Mạc Bạch và Phó Tông Tuyệt nhìn nhau, gật đầu rồi nói: "Các vị sư chất vì tông môn xả thân, sao có thể để các ngươi thiệt thòi, linh thạch cứ đánh giấy nợ trước đi, đợi tông môn khấm khá rồi đổi sau."
Lời này vừa ra, sắc mặt của sáu tu sĩ Trúc Cơ không lên tiếng đều hơi đổi.
Nhưng chưa kịp giải thích, Trữ Tác Xu đã đề nghị từ chức chưởng môn.
"Đệ tử muốn trùng kích Kết Đan, xin hai vị lão tổ thành toàn."
Các chưởng môn Thần Mộc Tông từ chức đều dùng lý do này, cũng vì vậy mà các tu sĩ Trúc Cơ nhắm đến Kết Đan đều muốn làm chưởng môn.
"Được."
Phó lông Tuyệt gật đầu.
"Khởi bẩm hai vị lão tổ, sau khi đệ tử từ chức, tông môn không thể một ngày vô chủ. Chu Vương Thần trấn thủ Tiêu quốc tuổi trẻ tài cao, công huân lớn, có thể kế nhiệm đệ tử làm chưởng môn!"
Trữ Tác Xu là đệ tử Chu Thánh Thanh, vào thời khắc sống còn vẫn muốn báo đáp chút ân tình của người Chu gia, tiến cử hiền tài Chu Vương Thần làm chưởng môn.
Lời vừa dứt, hơn một nửa số tu sĩ Trúc Cơ, cộng thêm người Chu gia, luyện đan bộ và các bộ khác, đều ủng hộ Chu Vương Thần.
Thấy vậy, Toàn Thiện Lâm, phó điện chủ Phật Ác điện, người vốn định đề cử Hồng Hà cạnh tranh với Chu Vương Thần, cũng không khỏi thở dài, cảm thấy đại thế đã mất.
"Chu sư điệt dù sao vẫn còn trẻ, ta thấy có một người thích hợp làm chưởng môn hơn trong tình hình tông môn hiện tại.”
Đột nhiên, Trần Mạc Bạch lên tiếng.
Phó Tông Tuyệt nghe vậy hơi biến sắc, định ngăn Trần Mạc Bạch dùng vũ lực thì Trần Mạc Bạch đứng lên, đi đến vị trí chưởng môn.