Hiểu thấu được toàn bộ huyền diệu ẩn chứa trong mười bốn tầng kia, sau khi diễn hóa Giáp Mộc Đạo Binh đến cảnh giới tối thượng, Trần Mạc Bạch bỗng nhiên bừng tỉnh ngộ.
Cảnh giới của hắn hiện tại, trên phương diện công pháp này, đã sánh ngang Mạnh Hoằng.
Chỉ cần hắn muốn, bất cứ lúc nào, ở bất cứ đâu, hắn đều có thể sử dụng Trường Sinh Bất Lão Kinh để thử đột phá Kết Đan.
Nhưng hiển nhiên, hắn không dại dột đến mức làm vậy.
Trần Mạc Bạch nén xuống luồng Trường Sinh linh lực đang sục sôi trong đan điền khí hải, dồn hết tâm trí điều khiển Giáp Mộc Đạo Binh khổng lồ đang bao phủ lấy toàn thân.
Mười ngón tay mở ra, mười đạo Thiên Mộc Thần Quang bắn ra, đan xen trước dây núi Hoàng Long thành một mạng lưới ánh sáng màu xanh biếc.
Cơ Đỉnh Kim cũng chẳng hề nao núng, điều khiển dãy núi Hoàng Long đã được diễn hóa đến cực hạn, mang theo Thổ linh lực hùng hậu, hung hăng lao tới.
Sau một hồi quang mang rực rỡ, một chiếc sừng của dãy núi Hoàng Long gãy lìa, hóa thành cát vàng cuồn cuộn đổ xuống mặt đất.
Nhưng Cơ Đỉnh Kim không bận tâm, hắn tiếp tục điều khiển dãy núi Hoàng Long há miệng phun ra một cột lôi điện màu vàng sẫm, mang theo năng lượng đáng sợ chôn vùi sinh cơ, nhắm thẳng vào gã cự nhân màu xanh sừng sững giữa trời đất mà phóng tới.
"Mậu Thổ Thần Lôi!"
Trần Mạc Bạch thấy vậy chỉ khẽ mỉm cười. Ngũ hành Mộc khắc Thổ, Ất Mộc Thần Lôi của hắn vừa hay là khắc tỉnh của Mậu Thổ Thần Lôi.
Hơn nữa, Ất Mộc Thần Lôi của hắn đã đạt đến tam giai viên mãn dưới sự quán đỉnh của Đại Đạo Thụ.
Không như Cơ Đỉnh Kim, chỉ dựa vào lực lượng gia trì mới miễn cưỡng đạt tam giai.
Với sự gia trì lực lượng từ Kết Đan cấp, Trần Mạc Bạch lần đầu tiên thi triển đạo pháp thuật này đến cực hạn.
Chỉ thấy một điểm sáng màu xanh lam xuất hiện trong lòng bàn tay Giáp Mộc Đạo Binh, tựa như một vầng thái dương màu xanh, trong nháy mắt bùng nổ thành chùm lôi điện, sau khi tiếp xúc với Mậu Thổ Thần Lôi, chỉ giằng co được một khắc đã bị đẩy ngược trở lại.
Nữa cái đầu của dãy núi Hoàng Long bị Ất Mộc Thần Lôi xuyên thủng, dư thế không giảm, càn quét bụi trần, xé tan mây mù, biến mọi thứ nó chạm vào thành hư vô.
"Cảm giác này, ngược lại có chút tương đồng với Vạn Pháp Thân thân ngoại hóa thân..."
Sau đòn này, Trần Mạc Bạch lại có thêm lý giải mới về Giáp Mộc Đạo Binh, cảm thấy "Vạn Pháp Thân" có lẽ được sáng tạo ra dựa trên cảm hứng từ nó.
Nhưng lúc này, hắn không suy nghĩ nhiều, trong lòng chỉ muốn đánh tan và tiêu diệt đạo quân Hám Sơn Đỉnh do Cơ Đỉnh Kim chỉ huy.
Sau Ất Mộc Thần Lôi, hắn bắt đầu lần lượt thi triển các pháp thuật từ Trường Sinh Bất Lão Kinh.
Những pháp thuật này hắn đều đã khổ tu trong Thần Thụ bí cảnh, chỉ tiếc trước đây bị giới hạn bởi cảnh giới tu vi, nên chỉ luyện đến nhị giai.
Lần này, hắn có thể mượn lực lượng của Giáp Mộc Đạo Binh để nâng chúng lên tam giai.
Hắn lấy ra viên thụ chủng nhị giai từ túi trữ vật, trước tiên triển khai lĩnh vực mang tính biểu tượng của Thần Mộc Tông. Nhưng so với thân hình to lớn của Giáp Mộc Đạo Binh, gốc Thanh Dương Linh Thụ này chỉ như một cây gậy ngắn ngủi, được cự nhân màu xanh nâng trong lòng bàn tay.
Lúc này, Trần Mạc Bạch có chút tiếc nuối vì trước khi xuất chinh đã không xin tông môn một viên thụ chủng tam giai.
Nhưng thụ chủng nhị giai cũng coi như đủ dùng.
Hắn chỉ một ngón tay, lá cây trên thụ chủng rụng xuống, hóa thành từng đạo Linh Diệp Phi Kiếm, rơi xuống thân dãy núi Hoàng Long đã bị trọng thương bởi Ất Mộc Thần Lôi, tung lên từng đợt bụi cát.
Sau đó, Thiên Mộc Thần Quang, Mộc Tiễn Thuật, Thần Mộc Kiếm Trảm liên tục giáng xuống, chém vào dãy núi Hoàng Long.
Dưới sự tấn công dồn dập của Trần Mạc Bạch, Cơ Đỉnh Kim cuối cùng không chịu nổi, lại thay đổi hình thái chiến trận. Cát vàng cuồn cuộn tán loạn, Hoàng Long bắt đầu hóa thành dãy núi, rồi lại muốn biến thành rùa.
"Nếu đã ra đánh rồi lại muốn rụt về, ta sẽ không để ngươi toại nguyện!"
Trần Mạc Bạch thấy cảnh này, ánh mắt lạnh lẽo. Hắn không định kéo dài thời gian ở đây.
Trong lòng bàn tay cự nhân màu xanh lại lóe lên một điểm sáng màu xanh, Ất Mộc Thần Lôi một lần nữa được hắn thôi phát đến tam giai cực hạn, chùm lôi điện kinh khủng bắn ta, lao thăng vào khoảng không giữa sự biến ảo chiến trận, đánh trúng vào hư ảnh dãy núi còn chưa hình thành hoàn chỉnh.
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên!
Trước ánh mắt muốn nứt ra của Cơ Đỉnh Kim, chiến trận Hám Sơn Đỉnh bắt đầu không thể chống đỡ. Ngoại trừ đệ tử bản tông nhờ được huấn luyện còn có thể duy trì, khu vực của các tán tu thế gia còn lại đã tán loạn, sắp sụp đổ đến nơi.
"Mấy vị sư đệ mau qua đó, dẫn dắt tán tu duy trì sự biến hóa của chiến trận..."
Cơ Đỉnh Kim chỉ có thể phái mấy tu sĩ Trúc Cơ Hám Sơn Đỉnh bên cạnh qua đó. Cùng lúc đó, Trần Mạc Bạch lấy ra Lục Dương Thần Hỏa Kính của mình.
Kiện pháp khí tam giai này trong tay hắn, cho đến nay vẫn chưa từng bộc phát toàn bộ uy lực.
Hôm nay cuối cùng cũng có thể thử một lần.
Mặc dù linh lực của Giáp Mộc Đạo Binh bàng bạc nhưng hỗn loạn, nhưng dù sao cũng đạt cấp độ Kết Đan. Dưới sự dẫn dắt của thần thức Trần Mạc Bạch, nó cuồn cuộn không ngừng chui vào kiện pháp khí bản mệnh của hắn.
Ngũ hành Mộc sinh Hỏa. Được mộc linh lực bàng bạc này làm nhiên liệu, Lục Dương Thần Hỏa Kính bắt đầu bùng cháy ngọn lửa rực rỡ chưa từng có.
Pháp thuật tấn công của kiện pháp khí tam giai này, "Thuần Dương Hỏa," được Trần Mạc Bạch thôi phát.
Một đóa ngọn lửa trắng tỉnh rơi xuống lồng ánh sáng trên dãy núi. Dưới sự gia trì của mộc linh lực cuồn cuộn không ngừng, Thuần Dương Hỏa bắt đầu càng lúc càng mạnh, lập tức đốt cháy cả ngọn núi.
"Giữ vững! Thế công của đối phương không kéo dài được lâu đâu!"
Cơ Đỉnh Kim trong chiến trận thấy vậy, đặt hai khối linh thạch thượng phẩm vào trong trận bàn, cũng chỉ có thể gào thét như vậy, hy vọng có thể ép các đệ tử dốc hết linh lực, vượt qua đợt tấn công mãnh liệt này.
Chỉ có thể nói, ở vào thế thủ quả thực dễ dàng hơn tấn công.
Trần Mạc Bạch thúc giục Lục Dương Thần Hỏa Kính đốt cháy lồng ánh sáng trên dãy núi đến thủng trăm ngàn lỗ, nhưng trận thế của Hám Sơn Đỉnh quả thực không sụp đổ hoàn toàn.
“Trần sư đệ, các đệ tử đã gần như không chịu nổi nữa rồi."
Ngay lúc này, giọng nói lo lắng của Chu Vương Thần truyền đến tai Trần Mạc Bạch. Hắn cúi đầu xem xét, đừng nói là hơn hai ngàn tu sĩ Luyện Khí dưới trướng, ngay cả những trưởng lão Trúc Cơ của tông môn cũng đều sắc mặt trắng bệch, hai mắt vô thần.
Trần Mạc Bạch điều khiển Giáp Mộc Đạo Binh thì đánh rất sướng tay, nhưng họ, những người làm nền tảng cho chiến trận, thì sắp bị vắt kiệt sức.
"Cũng không còn bao xa nữa, sau trận chiến này, Hám Sơn Đỉnh sẽ không còn quân tâm như ngày hôm nay."
Trần Mạc Bạch thầm niệm trong lòng, sau đó ngừng xuất lực cho Giáp Mộc Đạo Binh, thu hồi Lục Dương Thần Hỏa Kính.
Chi thấy cự nhân màu xanh bắt đầu từng mảnh phân hóa, cuối cùng biến mất giữa không trung, lộ ra hơn hai ngàn tu sĩ Luyện Khí của Thần Mộc Tông đang thở hồng hộc trong doanh địa.
«Nếu thật sự có vạn tu sĩ chèo chống, có lẽ ta cũng có thể thử sức với Nguyên Anh chi lực?»
Lúc này, Trần Mạc Bạch lại nghĩ đến điều này.
Nhưng nói như vậy, cần tu sĩ Kết Đan khống chế mới được.
Hắn lắc đầu, gạt bỏ những suy nghĩ viển vông trong đầu, quay đầu nhìn về phía Hám Sơn Đỉnh.
Sau khi không còn mối đe dọa từ Giáp Mộc Đạo Binh, đám tu sĩ Nham Quốc và Tiêu Quốc ban đầu nhen nhóm một chút hy vọng, không muốn trở thành trứng dưới tổ chỉm, cũng không nhịn được nữa.
Lồng ánh sáng trên dãy núi nhấp nháy hai lần rồi tan rã hoàn toàn, lộ ra đại quân tu sĩ suy yếu vô lực không kém của Hám Sơn Đỉnh.
Trần Mạc Bạch liếc nhìn những người bên cạnh, cảm thấy lúc này truy sát không phải là một ý kiến hay.
Nhưng không còn chiến trận quấy nhiễu, hắn cuối cùng có thể làm một việc mà hắn vẫn muốn làm.
"Cơ Đỉnh Kim, ra đây chịu chết!"