Cuối năm, hắn lại lần nữa đệ đơn lên các ban ngành liên quan của Đan Hà thành, xin phép hạ giá tiêu thụ. Lần này, nhờ kinh nghiệm từ những năm trước, công tác tuyên truyền đã được triển khai trước đó nửa tháng, nên số lượng bùa bán ra còn nhiều hơn năm ngoái.
Ba trăm ngàn tấm bùa được tiêu thụ, mang về cho Trần Mạc Bạch khoản thu nhập 21 triệu thiện công.
Sau khi trả hết khoản nợ thế chấp Lục Dương Thần Hỏa Kính, cuối cùng hắn cũng được nhẹ gánh.
Điều khiến hắn vui mừng hơn cả là Bích Ngọc phù chỉ mà xưởng Phi Thiên Phù Lục luyện chế năm nay đã ổn định về chất lượng, đảm bảo sản phẩm làm ra đều đạt nhị giai hạ phẩm.
Với những xưởng phù lục khác, đây chỉ là mức đạt yêu cầu tối thiểu, nhưng với xưởng Phi Thiên Phù Lục, nơi nội tình còn non yếu, đây đã là một thành công lớn.
Mặc dù năm nay chưa có lợi nhuận, Trần Mạc Bạch vẫn thưởng tiền như thường lệ, khuyến khích xưởng chủ nhiệm Phan Mở dốc sức dẫn đắt công nhân luyện chế phù mặc và lá bùa nhị giai trong năm tới, tranh thủ bồi dưỡng một đội ngũ công nhân lành nghề từ kinh nghiệm thực tế, chuẩn bị cho việc sản xuất Thiên Tâm Kiếm Phù tam giai trong tương lai.
Phan Mở hiểu rõ xưởng Phi Thiên Phù Lục đã liên tục hai năm thua lỗ, nên sau khi nhận tiền thưởng, trong lòng vừa áy náy vừa thầm thề nhất định sẽ tạo ra những sản phẩm tốt hơn cho công ty.
Sau khi hoàn tất việc ổn định thương nghiệp ở Đan Hà thành, Trần Mạc Bạch lại mang mấy triệu lá bùa do xưởng khôi lỗi sản xuất trong năm đến Tiểu Nam Sơn.
Hai ngày sau, ba đồ đệ của hắn trở về sau khi đã giải quyết xong chuyện Hỏa Linh Mễ.
Lưu Văn Bách còn mang theo Tuyết Đình, một đệ tử của Lam Linh Bình.
Trần Mạc Bạch gặp mặt nàng, sau đó gọi Trác Minh đến, bảo nhị đồ đệ, người giỏi làm ruộng nhất của mình, dẫn dắt nàng. Nàng học được bao nhiêu, tùy thuộc vào sự chăm chỉ và cân cù của nàng.
Trác Minh dĩ nhiên không có ý kiến gì với sự sắp xếp của sư tôn.
Nàng dẫn Tuyết Đình đến Đình Sơn của mình, trước tiên cho nàng làm quen với việc chăm sóc Linh Du Hoàng Thái trên những ruộng bậc thang, sau đó từng bước hướng dẫn nàng về linh thực Hỏa Linh Mễ.
Cuối năm, bốn thầy trò Tiểu Nam Sơn nhất mạch nhất định phải tề tựu đông đủ.
"Đều vất vả rồi."
Trần Mạc Bạch gật đầu với ba đồ đệ, sau đó hòi họ có điều gì nghỉ hoặc trong tu luyện năm nay không.
Lưu Văn Bách, với tư cách đại sư huynh, lên tiếng trước. Trước đây, trên chiến trường Lôi quốc, hắn bị tổn hại nguyên khí do Phá Mạch Châu, năm nay mới vừa hồi phục. Lần trùng tu này mang lại cho hắn những trải nghiệm khác biệt, không biết tại sao lại như vậy, nên đến thỉnh giáo Trần Mạc Bạch.
"Rất đơn giản, trước đây con lý giải về công pháp chưa đúng… cũng không thể nói là sai, phải nói là chưa hoàn toàn chính xác, còn phiến diện. Cùng với sự tăng trưởng về kinh nghiệm và tu vi, con sẽ ngày càng nhận biết được toàn cảnh của công pháp. Chỉ có điều, để phân biệt nhận biết đó có chính xác hay không, cần người có cảnh giới cao hơn chỉ điểm."
Trần Mạc Bạch, với vai trò sư tôn, chính là người có cảnh giới cao hơn đó. Sự chỉ dẫn của hắn giúp Lưu Văn Bách hiểu sâu sắc hơn về Nhị Tướng Công, Bích Thủy Công, Trường Sinh Bất Lão Kinh.
Tiếp theo là Trác Minh. Nàng có chút ngượng ngùng, vì nàng có nhiều vấn đề nhất.
Dù sao, trong Tiểu Nam Sơn nhất mạch, tu vi của nàng thấp nhất, mới chỉ Luyện Khí tầng tám.
Hơn nữa, nàng còn kiêm tu Cửu Nhận Pháp Thể, nhưng bản thân lại dốt đặc cán mai về đoán thể.
Cho nên, sau một năm, những vấn đề nàng tích lũy đã viết đầy một cuốn sổ nhỏ.
Trần Mạc Bạch xem qua, không khỏi gật đầu. Những vấn đề này thể hiện sự khắc khổ và nỗ lực của Trác Minh.
Hắn bắt đầu giải đáp từng vấn đề một. Mặc dù hắn chưa từng tu luyện Cửu Nhận Pháp Thể, nhưng có Vô Tướng Nhân Ngẫu hỗ trợ, việc suy diễn nội dung phần Luyện Khí vẫn dễ dàng.
"Sự tôn, năm nay con lại cảm thấy cảnh giới Luyện Khí của mình sắp đột phá, có phải có hơi nhanh không ạ?”
Cuối cùng, Trác Minh có chút không tự tin hỏi một câu.
Một năm tiến bộ một tầng, ở Đông Hoang này đã được coi là thiên tài. Một số chân truyền của Thần Mộc tông cũng không có tốc độ này.
Trần Mạc Bạch lại biết, đây là tốc độ bình thường của Trác Minh.
Dù sao, Thổ linh căn của nàng phi thường xuất sắc, lại thêm trong hai năm qua, tự tay lo liệu khai khẩn ngàn mẫu linh điền, lại lĩnh ngộ được tinh nghĩa của Địa Mẫu Công, thêm vào đó linh thạch linh mễ không thiếu, nếu không có tiến bộ mới là có vấn đề.
Nhưng hắn hiểu rõ tâm lý của Trác Minh, tự nhận tư chất bình thường. Để nàng yên tâm, hắn tự mình bắt mạch, sau đó giả bộ như không có chuyện gì xảy ra, gật đầu: "Coi như là tiến bộ bình thường. Bất quá, vì căn cơ vững chắc, con đừng vội đột phá, đợi đến khi linh lực tràn đầy, khí hải đan điền tự nhiên mở ra, như vậy sẽ có lợi cho việc Trúc Cơ sau này."
"Đa tạ sư tôn, vậy con an tâm rồi."
Quả nhiên, Trác Minh nghe lời hắn xong, vẻ bất an trên mặt biến mất, mặt tròn nhỏ rạng rỡ hẳn lên.
Nhị đồ đệ này là người Trần Mạc Bạch coi trọng nhất, xem như truyền nhân y bát, chỉ cần từng bước tu hành, Trúc Cơ là chuyện chắc chắn. Cho nên, Trần Mạc Bạch dạy bảo nàng hết sức cẩn thận.
Đến lượt Lạc Nghi Huyên, nàng tuy cũng có một đống lớn vấn đề, nhưng Trần Mạc Bạch liếc qua đã biết là do nàng cố tình gây sự, giơ tay lên gõ một cái vào trán bóng loáng của nàng, khiến nàng ôm đầu, mắt rưng rưng, quỳ xuống đồng cỏ nói mình sai.
"Sai ở đâu?”
"Sư tôn, con cái gì cũng sai."
"Con bé này, đúng là quá tinh ranh."
Trần Mạc Bạch thấy khóe mắt Lạc Nghi Huyên ửng đỏ, như thể thật sự bị dọa, không khỏi bật cười, ra hiệu nàng đứng lên.
Nhưng Lạc Nghi Huyên vẫn không dám đứng, tiếp tục quỳ, bắt đầu kể lể những chuyện mình lợi dụng danh tiếng của sư tôn để làm mưa làm gió ở Lạc gia, cố tình gây sự.
“Chuyện này thì có hơi sai thật.”
Trần Mạc Bạch thật sự không biết Lạc Nghi Huyên lại làm những chuyện này, sau khi nghe xong không khỏi lẩm bẩm.
"Sư tôn, việc này cũng tại con, không điều khiển tốt việc vận chuyển linh mễ. Tiểu sư muội cũng chỉ vì muốn giúp con mau chóng hoàn thành nhiệm vụ, nên mới trưng dụng Linh Đà của Lạc gia."
Lưu Văn Bách lúc này cũng quỳ xuống cầu xin cho Lạc Nghi Huyên. Trác Minh thấy hai người đều quỳ, mình đứng thì không hay, cũng quỳ theo.
Trần Mạc Bạch: "Trưng dụng Linh Đà của Lạc gia có trả linh thạch không?"
Lưu Văn Bách thành thật trả lời: "Có ạ, đều là giá thị trường. Lúc đầu con định trả nhiều hơn một chút, nhưng Lạc gia không dám nhận."
Trần Mạc Bạch: "Trả thì không có gì. Bất quá Huyên nhi, tương lai con cũng sẽ Trúc Cơ, còn hơn 200 năm thọ nguyên. Những ấm ức khi còn bé nên giải tỏa ra, đừng giữ mãi trong lòng, tránh sau này trở thành tâm ma."
Nghe sư tôn nói vậy, Lạc Nghi Huyên cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, không khóc nữa.
"Cẩn tuân sư tôn dụ lệnh."
Nàng ngẩng đầu, nước mắt còn đọng trên mi, rụt rè hướng Trần Mạc Bạch hành lễ lần nữa.
“Tốt, đứng lên hết đi. Môn hạ của ta không có nhiều nghỉ thức xã giao như vậy.”
Trần Mạc Bạch khẽ vung tay áo, ba đồ đệ đều được linh lực của hắn nâng lên. Sau đó, hắn trả lại cuốn sổ vấn đề cho Lạc Nghi Huyên: "Sau này đừng viết những thứ vớ vẩn này lãng phí thời gian của vi sư."
Lúc này, ba người mới biết sư tôn tại sao lại gõ trán tiểu sư muội, hóa ra là vì chuyện này.
Lạc Nghị Huyên càng đỏ mặt tía tai, cúi đầu e thẹn.
"Sư tôn, đây là thu nhập năm nay của Tiểu Nam Sơn Phố. Vì có thêm hai cửa hàng ở Vân quốc và Tuyết quốc, nên thu nhập có hơi nhiều hơn một chút, tổng cộng là 48.367 linh thạch hạ phẩm."
Lưu Văn Bách thấy tiểu sư muội sắp tìm lỗ chưi xuống đất, lập tức lấy ra một túi trữ vật đưa cho Trần Mạc Bạch. Người sau hài lòng nhận lấy xem xét, bên trong có 480 linh thạch trung phẩm, và số le còn lại.
"Sư tôn, đường đi với Xuy Tuyết cung coi như đã trải tốt, sang năm con dự định mở Tiểu Nam Sơn Phố sang Sương quốc. Mặt khác, Vũ quốc và Lôi quốc trong địa phận tông môn, có phải nên nhờ sư thúc Chu và sư thúc Hồng Hà lên tiếng kêu gọi không ạ?"