Hai năm nay, Lưu Văn Bách quản lý cửa hàng ở bên ngoài, số lượng lớn linh thạch chảy qua tay, hắn cảm nhận được ý nghĩa sinh mệnh chưa từng có. Giờ đây, hắn chỉ mong muốn phát triển Tiểu Nam Sơn Phố lớn mạnh, mở rộng ra khắp Đông Hoang.
"Lôi quốc thì tạm thời không tính đến, sắp có chiến tranh, mở cửa hàng ở đó có khi lại hóa thành phế tích. Sương quốc tuy cũng thuộc địa bàn Xuy Tuyết Cung, nhưng giáp giới Lôi quốc và Nham quốc, nếu chiến tranh lan rộng cũng dễ bị ảnh hưởng, tạm thời cũng không nên đến đó."
Hồng Hà trấn thủ Vũ quốc, lại nằm ở vùng cực nam lãnh địa Thần Mộc Tông, giáp giới Ngũ Hành Tông, trước khi đại chiến với Hám Sơn Đỉnh kết thúc, chắc là không có vấn đề gì.
Chỉ tiếc Hồng Hà này quá thủ quy củ, tông môn không có việc gì thì sẽ không đến.
Trần Mạc Bạch chỉ có thể viết một phong thư cho Lưu Văn Bách, dặn năm sau mang chút lễ vật đến bái phỏng Hồng Hà, mong rằng nể mặt hắn, việc Tiểu Nam Sơn Phố mở chi nhánh ở đó sẽ không có vấn đề gì.
"Đến đây, cho ba đứa các ngươi tiền mừng tuổi."
Sau khi bàn bạc xong mọi việc, Trần Mạc Bạch lấy ra 300 khối linh thạch hạ phẩm, mỗi đệ tử một người một trăm.
Ba đồ đệ đều vui vẻ nhận lấy, số này tương đương với bổng lộc một năm của họ ở Thần Mộc Tông.
"Minh Nhi đi khui một vò linh tửu mới, Huyên Nhi đi hái măng, Văn Bách đi bắt Đạo Hoa Ngư, vi sư đi hái hai cây Ngọc Trúc linh mễ, tiện thể bắt mấy con Linh Kê, tối nay thầy trò bốn người chúng ta sẽ tụ họp ăn uống."
Hôm nay coi như là Tết Nguyên Đán ở Đông Hoang, Trần Mạc Bạch cảm thấy cần phải làm cho các đồ đệ món gì đó ngon lành, quyết định tự mình xuống bếp.
"À phải rồi, đệ tử Xuy Tuyết Cung kia chắc cũng cô đơn, mang cả nàng đến đi."
Trước khi xuống núi, Trần Mạc Bạch nhớ ra chuyện này, nói với Trác Minh, người sau lập tức gật đầu.
"Đây là..."
Khi Trác Minh dẫn Tuyết Đình đến, đúng lúc thấy Trần Mạc Bạch đang cầm nồi xào nấu, đôi mắt đẹp của nàng hơi mở to, dường như không tin vào cảnh tượng mình đang thấy.
"Ngươi cứ tìm tạm gốc cây nào đó ngồi đi, ta đi làm thịt gà."
Lưu Văn Bách và Lạc Nghi Huyên dù sao cũng là con cháu thế gia, nấu cơm thì được, chứ giết gà thì không xong.
Nhưng Lưu Văn Bách nhờ gia truyền nên việc giết cá lại khá thuần thục.
Sau đó, trước ánh mắt không dám tin của Tuyết Đình, Trác Minh xắn tay áo, thuần thục chặt đầu, cắt tiết, vặt lông, mổ bụng gà.
"Hôm nay vi sư sẽ làm món gà xào ớt cho các ngươi, vừa hay lúc bắt Linh Kê ta thấy mấy cây Dã Sơn Tiêu, đảm bảo các ngươi ăn là ghiền."
Trần Mạc Bạch lấy ra đủ loại gia vị từ trong túi trữ vật, sau khi xào măng xong, bắt đầu cho thịt gà đã được Trác Minh sơ chế và cá đã được Văn Bách làm sạch vào nồi.
Ở bên ngoài, Lạc Nghỉ Huyên cũng đã thuần thục xiên chân gà và đùi gà vào que gỗ, đặt lên đống lửa nướng.
"Tuyết Đình sư chất, đồ ăn đơn sơ, mong đừng chê."
Sau khi làm xong đồ ăn, Trần Mạc Bạch bày nồi niêu xoong chảo ra, bưng hai đĩa thức ăn lớn tới, chẳng mấy chốc Lưu Văn Bách và hai sư muội cũng mang linh mễ đã nấu, linh tửu đã hâm nóng và chân gà đùi gà nướng đến quây quần.
"Chào Trần sư thúc, Lưu sư huynh, Trác sư tỷ, Lạc sư tỷ."
Tuyết Đình dường như không giỏi giao tiếp, chỉ biết chào hỏi đơn giản.
Trần Mạc Bạch khoát tay, ra hiệu mọi người bắt đầu ăn, Lạc Nghi Huyên lập tức rót cho nàng một chén linh tửu, rồi đưa cả cái chân gà và đùi gà nướng ngon nhất đến trước mặt nàng.
"Thể chất của ngươi đặc biệt, ta cố ý nấu một nồi Hỏa Linh Mễ, trộn với Ngọc Trúc linh mễ nhị giai này mà ăn, sẽ có ích hơn cho khí huyết của ngươi."
Lưu Văn Bách bổ một ống ngọc trúc, trộn linh mễ bên trong với một bát Hỏa Linh Mễ rồi đưa cho Tuyết Đình.
"Đa tạ Lưu sư huynh."
Tuyết Đình dường như không ngờ rằng mình lại được đối đãi như vậy ở Tiểu Nam Sơn, nhìn mối quan hệ thầy trò mà trước giờ nàng chưa từng thấy, trực giác nội tâm nàng nhận một sự rung động lớn.
Nàng cúi đầu nhìn bát linh mẽ trắng ngọc hồng ngọc được đưa đến trước mặt, hơi do dự một chút rồi tháo khăn che mặt xuống.
Quả nhiên là tú lệ thoát tục, thanh khiết như thủy tiên.
Bốn thầy trò cũng tỏ ra kinh ngạc trước vẻ đẹp của nàng, nhưng chỉ dừng lại ở mức thưởng thức.
"Tuyết Đình sư muội thật xinh đẹp."
Lạc Nghi Huyên khách khí khen một câu.
“Đâu có, Lạc sư tỷ dung mạo ngọc ngà, ta còn kém xa."
Sau khi thưởng thức dung nhan của Tuyết Đình, Trần Mạc Bạch cũng mất hứng thú, nàng cũng chỉ như tiểu đồ đệ của hắn thôi. Hắn gọi đại đồ đệ đến bắt đầu đối ẩm.
Nhưng ở Tiểu Nam Sơn, người tửu lượng tốt nhất lại là Trác Minh.
"Uống một chén không, đây là đặc sản của Tiểu Nam Sơn chúng ta đấy, có tác dụng đặc biệt với người thể chất hư hàn."
Lạc Nghi Huyên ở bên cạnh chăm sóc Tuyết Đình mới đến, nàng nhấp từng ngụm linh mễ, quả nhiên cảm thấy khí huyết bắt đầu ấm áp thoải mái, nghe vậy cũng thấy hứng thú, khẽ nhấp một miếng.
Một ngụm này vào bụng, chỉ thấy gương mặt trắng như tuyết của nàng lập tức ửng hồng, khí chất băng lãnh ban đầu tan biến, ánh mắt lay động, thần thái quyến rũ hắn lên.
Chỉ tiếc vẻ kiều diễm không thắng nổi men rượu này chỉ có Lạc Nghi Huyên thấy được, ba thầy trò bên kia đã hơi say, gục đầu gục cổ.
Sáng hôm sau, Trác Minh đưa Tuyết Đình về Đình Sơn của nàng, Lạc Nghi Huyên thì ở lại dọn dẹp đỉnh Tiểu Nam Sơn.
Lưu Văn Bách say khướt nằm trên cỏ, ngáy o o.
Trần Mạc Bạch không quản hắn, dặn Lạc Nghi Huyên sau khi xong việc thì về nghỉ, còn mình thì về nhà gỗ, lấy ra một khối linh thạch trung phẩm, tỉnh rượu rồi bắt đầu tu luyện Thuần Dương Pháp Thân.
Năm mới, cũng phải siêng năng chăm chỉ.
Sau khi Đông Hoang ăn Tết xong, Đan Hà Thành cũng sắp đến Tết, chỉ là lần này không có muội muội Vương Tâm Dĩnh cãi nhau, cảm giác có vẻ vắng vẻ.
Năm sau Trần Mạc Bạch trở lại Vũ Khí Đạo Viện, hắn ngồi trong nhà gỗ của mình, dù không có gì mong đợi, vẫn không nhịn được ngẩng đầu nhìn lên đỉnh núi.
Mạnh Hoàng Nhi đã mua lại biệt thự trên đỉnh núi, trước khi tốt nghiệp nàng đã đưa cho Trần Mạc Bạch một chiếc chìa khóa.
Chỉ là không có giai nhân chờ đợi, Trần Mạc Bạch vẫn rất không quen, ban đầu trong lòng còn có chút trống rỗng.
Thế là, hắn đồn sự chú ý vào công việc, đúng vào một ngày hắn đang bận rộn với công việc lắp ráp Vô Tướng Nhân Ngầu giai đoạn đầu, đột nhiên nhận được điện thoại của Nghiêm Băng Tuyền.
"Ta Trúc Cơ thành công rồi!"
Khi Trần Mạc Bạch nghe được câu này, trong lòng trào dâng một niềm vui sướng từ tận đáy lòng.
Ngay sau đó, lại có một cảm giác chờ mong khác thường.