Ta Có Một Thế Giới Tu Tiên

Lượt đọc: 194130 | 5 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 429
Trúc Cơ viên mãn

❊ ❊ ❊

Hắc Vân sơn.

Viên Hoành Viễn đã ngồi ngay ngắn dưới gốc tam giải Tiên Đào linh thụ này được bốn năm.

Từng sợi linh khí tinh thuần từ bốn phương tám hướng tràn vào cơ thể hắn, linh lực dao động ngày một cường thịnh, mắt thấy sắp vượt qua giới hạn, phá vỡ chướng ngại.

Hắn mở mắt, đôi mắt đen kịt sâu thẳm tựa đám mây đen, vừa nhiếp nhân tâm phách, vừa khiến người nhìn mà kinh sợ bởi vẻ nặng nề và thần bí, như có tầng tầng mây mù chiếm cứ nơi sâu thẳm trong đôi mắt, ẩn chứa lực lượng đáng sợ.

Từ sau khi chịu trọng thương kiếm khí, Viên Hoành Viễn một mặt giả vờ để người nhà thu thập linh đan diệu dược chữa thương, mặt khác thì trốn ở đây tu hành.

Không biết người của tổ chức xác minh thế nào, mà lại thực sự tin vào lý do thoái thác của Viên Hoành Viễn.

Tựa hồ hắn thật sự đã đại chiến một trận với kiếm đạo thiên tài của Thần Mộc tông, nên mới bị trọng thương, thậm chí còn đưa tới mấy bình đan dược thăm hỏi.

Viên Hoành Viễn cũng giả ngốc, thở dài thỉnh thoảng ho khan vài tiếng, nhận đan dược rồi ở lì trong Hắc Vân sơn, không hề ra khỏi cửa.

Hơn nữa, chuyện tốt không chỉ có vậy, sau khi dùng đan dược do tổ chức đưa tới, cảnh giới của hắn, vốn đã dừng lại rất lâu, lại có dấu hiệu buông lỏng.

Viên Hoành Viễn mừng rỡ, lại sai người nhà mua sắm một ít linh vật hỗ trợ đột phá.

Và hôm nay, cuối cùng hắn đã phá vỡ bình cảnh khốn nhiễu hơn hai mươi năm, một lần đột phá lên Trúc Cơ trung kỳ.

Mặc dù bên ngoài, Viên Hoành Viễn nổi danh là kẻ lấy lực Trúc Cơ, vô địch trong cùng giai...

Nhưng thực tế, chính hắn biết, chỉ là do cẩn thận, mỗi lần đấu pháp đều nghe ngóng rõ ràng công pháp và thủ đoạn của đối thủ, nên mới có được chiến tích bất bại hoa lệ.

Chiến quả lớn nhất, một địch ba, cũng là nhờ mượn địa lợi, bày sẵn trận pháp, lại thêm tu sĩ gia tộc đồng lòng hiệp lực, mới miễn cưỡng đánh lui ba đại địch cùng cảnh giới.

Trăm năm Trúc Cơ, hắn đều khốn đốn ở đỉnh cao Trúc Cơ sơ kỳ, vốn đã chẳng còn gì để truy cầu, chỉ muốn an ổn qua ngày.

Nếu trong gia tộc có người có thể tạo dựng cơ nghiệp, hắn cũng nguyện ý đốc sức tương trợ, hy vọng kéo dài mạch Viên thị Hắc Vân sơn do mình vất vả khai sáng.

Nhưng hôm nay, sau khi đột phá lên Trúc Cơ trung kỳ, nội tâm Viên Hoành Viễn lại có chút kích động.

Phải chăng vẫn có thể mơ ước đến cảnh giới cao hơn?

Nhưng ngay lập tức, Viên Hoành Viễn chỉ lắc đầu cười khổ.

Hắn đã hơn trăm tuổi, lúc trẻ vì tranh đoạt tài nguyên, mấy lần trọng thương, đoán chừng tối đa cũng chỉ còn trăm năm thọ nguyên.

Từ Trúc Cơ sơ kỳ lên trung kỳ, hắn đã mất cả trăm năm.

Cơ hội đột phá lần tiếp theo, có lẽ trước khi chết cũng không thấy được.

Hơn nữa, quan trọng nhất, là do công pháp « Hắc Vân Yên Ba Công » hắn tu luyện tối đa cũng chỉ luyện tới Trúc Cơ hậu kỳ, công pháp tiếp theo để đạt Trúc Cơ viên mãn và Kết Đan vẫn nằm trong tay tầng lớp cao hơn của tổ chức.

Dù sao, đột phá lên Trúc Cơ trung kỳ, dù thế nào cũng là một chuyện tốt.

Viên Hoành Viễn dùng một đạo phù lục đặc chế báo tin này cho người liên lạc với mình.

Người có cảnh giới cao hơn trong tổ chức có thể nhận được nhiều phúc lợi hơn, hắn vì đột phá mà gần như dùng hết tích cóp của gia tộc, dự định sẽ nhận nhiều nhiệm vụ hơn để kiếm linh thạch và tài nguyên.

Ba ngày sau, khi Viên Hoành Viễn đang củng cố cảnh giới, một đạo truyền âm phù bay tới.

Hắn nhận lấy, xem xong, sắc mặt nghiêm lại, lập tức mở đại trận phòng hộ đỉnh núi.

Bóng người quen thuộc từ trên trời giáng xuống.

"Chúc mừng ngươi đột phá."

Người vừa tới vẫn quay lưng về phía Viên Hoành Viễn, nhưng ngữ khí khách khí hơn trước rất nhiều.

"Vẫn phải đa tạ ngươi lần trước đã đưa tới mấy bình Tăng Nguyên Đan, hôm nay sao ngươi đích thân tới, lại có nhiệm vụ sao?"

Viên Hoành Viễn đứng sau lưng người tới, thần sắc bình tĩnh, nhưng trong lòng không ngừng lẩm bẩm, chẳng lẽ lại là ám sát thủ tịch Thần Mộc tông?

"Lần trước giao thủ với Trần Quy Tiên, tình hình ngươi còn nhớ rõ chứ?"

Câu hỏi của người tới khiến Viên Hoành Viễn biến sắc, nếu là người thiếu kinh nghiệm, có lẽ còn tưởng rằng mình bị phát hiện chuyện nói dối, nhưng Viên Hoành Viễn đã sớm tự tưởng tượng ra trận "kinh thiên đại chiến" giữa mình và Trần Mạc Bạch.

"Kiếm khí bá đạo của hắn gây ra thống khổ và tổn thương cho ta, cả đời này ta cũng không quên, nếu có cơ hội, ta thật muốn lần nữa lãnh giáo cao chiêu của hắn."

"Tốt, ta cho ngươi cơ hội này!"

Nghe người tới nói, Viên Hoành Viễn suýt chút nữa không kiềm chế được.

« Ta chỉ nói vậy thôi, ngươi đừng coi là thật chứ! »

Tin tức về trận đại chiến giữa Thần Mộc tông và Hám Sơn đỉnh đã lan khắp Đông Hoang.

Người nổi bật nhất trong cuộc chiến này, kiếm trảm tam đại Trúc Cơ, thậm chí một người còn là Mục Hán Hùng, phong chủ thứ chín lừng lẫy của Hám Sơn đỉnh, còn xâm nhập nội bộ Nham quốc, đại chiến một trận với Cơ Định Kim, nhân vật thứ hai của Hám Sơn định, bất phân thắng bại.

Với những chiến tích hiển hách này, Trần Mạc Bạch đã được người Thần Mộc tông tung hô thành kiếm đạo đệ nhị của Đông Hoang.

Trong khi danh tiếng Trần Mạc Bạch ngày càng vang dội, địa vị của Viên Hoành Viễn, người từng hòa nhau với hắn, lưỡng bại câu thương, cũng được nâng cao trong mắt tổ chức, dù biết hắn không phải lấy lực Trúc Cơ, nhưng vẫn công nhận trình độ đấu pháp xuất sắc của hắn.

Vừa hay, trong tổ chức có người của Thần Mộc tông, biết Trần Mạc Bạch có khả năng đảm nhiệm trấn thủ Kiến quốc, đến lúc đó chắc chắn phải rời khỏi Cự Mộc lĩnh để tuần tra các phường thị xung quanh.

Bọn họ nghĩ có thể nhân cơ hội này, xử lý thiên tài tuyệt diễm nhất của Thần Mộc tông từ khi phân gia đến nay.

Nhưng những người khác trong tố chức, vừa nghe đối thủ là ai, nhao nhao kiếm cớ.

Người thì không có thời gian, người thì đang bế quan, người thì luyện khí luyện đan đến thời khắc mấu chốt, không đi được.

Không còn cách nào khác, tổ chức chỉ có thể chỉ định nhân thủ.

Trong đó, Viên Hoành Viễn là chủ lực quan trọng nhất.

"Ngươi yên tâm, lần này tổ chức còn phái thêm bốn tu sĩ Trúc Cơ khác hỗ trợ ngươi, hơn nữa sẽ sớm bố trí mai phục, thiết hạ trận pháp, chỉ cần có thể giết chết Trần Quy Tiên, tâm pháp tu luyện tiếp theo của « Hắc Vân Yên Ba Công » đến Kết Đan trung kỳ, đều cho ngươi."

Sau khi người tới đưa ra điều kiện, Viên Hoành Viễn vẫn im lặng.

Hắn đang nghĩ cách từ chối khéo.

Dù rất muốn có công pháp tiếp theo, nhưng Viên Hoành Viễn còn muốn giữ mạng và bảo toàn Viên thị gia tộc Hắc Vân sơn hơn.

Viên Hoành Viễn không hề bị lung lay, hắn biết nếu thực sự đối mặt với Trần Mạc Bạch, có lẽ chỉ là chuyện một kiếm của người sau.

Hắn cảm thấy việc đúng đắn nhất mình đã làm trong đời, chính là lúc trước từ bỏ cướp giết.

Nếu không, có lẽ bốn năm trước hắn đã là một cái xác không hồn.

Việc quan hệ đến tính mạng của mình và già trẻ toàn tộc, Viên Hoành Viễn khẽ cắn môi, quyết định nói thật.

"Khục, kỳ thật..."

"Ta biết Trần Quy Tiên kia phi thường đáng sợ, cho dù ngươi đột phá, cũng không có mười phần tự tin, nhưng tổ chức cũng cân nhắc đến khó khăn của ngươi, cố ý bảo ta mang đến cho ngươi một viên Hoàng Tuyền Thánh Quả."

"Hoàng Tuyền Thánh Quả!? Là trung quả sao?"

Đang định nói thăng ra, Viên Hoành Viễn nghe vậy, lập tức trợn tròn mắt, nuốt lại lời nói vừa ra đến miệng.

"Không sai, tổ chức đưa cho ngươi viên Hoàng Tuyền Thánh Quả này, tự nhiên là cân nhắc đến việc ngươi đột phá Trúc Cơ trung kỳ, vật tận kỳ dụng, vừa vặn có thể phát huy hoàn toàn."

Trong tổ chức bọn họ, có tên là "Hoàng Tuyền", thứ hấp dẫn tán tu nhất, ngoài Trúc Cơ Đan ra, chính là Hoàng Tuyền Thánh Quả.

Thánh quả này chia làm ba loại phẩm giai: tiểu, trung, đại, sau khi dùng có thể trực tiếp đột phá cảnh giới.

Viên Hoành Viễn hiện tại là Trúc Cơ trung kỳ, chỉ cần dùng Hoàng Tuyền Thánh Quả trung phẩm, liền có thể trực tiếp đột phá lên Trúc Cơ hậu kỳ, tiết kiệm cả trăm năm công phu Luyện Khí tĩnh tọa.

Cho nên, khi nghe lại có thể nhận được linh vật bậc này, Viên Hoành Viễn lập tức thu lại ý định thoái thác.

Tiên Hiệp
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 12 năm 2025

« Lùi Tiến »