Hạo Nhiên Nhất Khí Tiên xem như đoán trúng một phần chân tướng.
Phần sai lầm lớn nhất là, Trần Mạc Bạch căn bản không có ý định tu luyện Hủy Diệt đại đạo.
Việc Tử Điện Kiếm thăng cấp hôm nay chỉ là trùng hợp. Hắn muốn luyện nhiều thứ, nhưng không có thời gian và công sức để ký thác Hủy Diệt đại đạo vào kiếm.
Tuy nhiên, Tử Điện Kiếm có được thành tựu hiện tại, công lao của chủ nhân nó là không thể phủ nhận.
Vạn Kiếm Pháp Thân vận chuyển Kiếm Vực, dùng kiếm ý, kiếm sát diễn hóa thiên địa vạn tượng bày trận, thi triển chiêu Đạo Diệt mà trước đây hắn lấy được từ Chỉ Huyền Kiếm.
Đến lúc này, Trân Mạc Bạch mới thực sự lĩnh ngộ được chiêu kiếm này.
Cảnh giới của Trương Đạo Tổ năm xưa đích thực là gần Luyện Hư vô hạn.
Chỉ tiếc, sau bước đột phá đó, ông vẫn thất bại. Tất nhiên, việc này cũng do linh khí Tiên Môn không đủ. Trần Mạc Bạch quyết định lấy đó làm gương.
Nhưng Luyện Hư còn quá sớm với hắn hiện tại. Điều quan trọng nhất trước mắt là giải quyết đối thủ.
Quỳ Thú không hổ là Chân Linh, dù bị Tử Điện Kiếm xuyên tim, nó vẫn sống.
Đây chính là Bất Tử Chi Thân.
Nhưng tim dù sao cũng là yếu huyệt của sinh linh, với dị loại thì nó chỉ đứng sau tử phủ thức hải và đan điền. Do đó, dù vết thương của Quỳ Thú nhanh chóng hồi phục, Trần Mạc Bạch vẫn nghe được bằng Không Cốc Chi Âm rằng tim nó không phục hồi như cũ.
Nhịp tim vốn hào hùng mạnh mẽ giờ đã tắt hẳn.
Dù là Bất Tử Chi Thân, trọng thương ở tim vẫn cần rất nhiều tinh nguyên và thời gian mới có thể tái sinh.
Và hiển nhiên, Trần Mạc Bạch sẽ không cho Quỳ Thú thời gian đó.
Trong tiếng nổ vang, Tử Điện Kiếm bay đến từ thiên ngoại. Vạn Kiếm Pháp Thân đã sớm bố trí xong chiêu Đạo Diệt, trong nháy mắt gia trì lên thân kiếm. Từng sợi bạch quang điện quang lại sáng lên trên lưỡi kiếm, lập lòe rồi lao thắng vào định đầu Quỳ Thú.
Dù là Bất Tử Chi Thân, nếu bị xuyên thủng tử phủ thức hải cũng phải chết.
Đó chính là nhược điểm và sơ hở.
Trừ khi là lục giai tích huyết trùng sinh.
So với nó, Niết Bàn đại đạo và Trường Sinh Thuật của Trần Mạc Bạch có thể đạt tới cảnh giới tương tự Tích Huyết Trùng Sinh. Dù bị đánh chết tại chỗ, hắn vẫn có thể mượn điểm phục sinh mà trùng sinh.
Quỳ Thú cảm nhận được huyết khí và sức mạnh suy kiệt do trọng thương ở tim, đánh giá thực lực hiện tại so với Trần Mạc Bạch và nhận ra nó không còn là đối thủ.
Nếu sớm biết Tử Điện Kiếm lợi hại như vậy, nó đã dùng Giáp Chi Đại Đạo và Lực Chi Đại Đạo để phòng bị, có lẽ còn chống đỡ được. Nhưng vì khinh địch, bị xuyên tim, giờ thì không thể nào thắng được.
"Đáng chết Đông Hoang Thanh Đế, cực kỳ âm hiểm!"
Quỳ Thú mải mê đấu pháp với Vạn Kiếm Pháp Thân, không có thị giác trên cửu trọng thiên, không biết Trần Mạc Bạch đã luyện lại kiếm sau khi Tử Điện Kiếm thăng cấp. Nó tưởng Tử Điện Kiếm vốn có sức mạnh này, chỉ là ẩn giấu để mình lơ là, đến thời điểm then chốt mới tung ra đòn đánh lén, xoay chuyển cục diện.
Trong lòng giận mắng, Tử Điện Kiếm đã lóe bạch quang, chém tới đỉnh đầu Quỳ Thú.
Quỳ Thú lập tức thi triển Lôi Độn thần thông bẩm sinh, quay người bỏ chạy.
Dù việc này khiến thanh danh nó xuống dốc, nhưng còn núi xanh thì lo gì không có củi đốt. Chỉ cần trốn thoát, nó có thể dùng Bất Tử Chi Thân hồi phục thương thế. Đến khi toàn thịnh, nó sẽ tìm cơ hội cùng Thiên Linh Chân Quân đồng loạt ra tay, thậm chí gọi cả Trung Ương Ma Đạo Chi Chủ và Minh Tôn đến, không biết xấu hổ lấy nhiều đánh ít, giết chết Đông Hoang Thanh Đế này.
Nhưng Trần Mạc Bạch vất vả lắm mới dồn Quỳ Thú đến bước này, chắc chắn không để hổ về rừng.
Dưới chân Quỳ Thú, lôi vân lấp lóe. Nó vừa bỏ chạy được một đoạn thì "bịch" một tiếng đụng phải Hỗn Nguyên Chung chắn đường.
Chiến trường của cả hai vẫn ở trong Tiệt Thiên Kiếm Vực, nên Lôi Độn của Quỳ Thú dù nhanh, mọi động tác đều nằm trong tầm mắt của Vạn Kiếm Pháp Thân, hướng đào tẩu cũng vậy.
Trước đó, Tiệt Thiên Kiếm Vực còn trì hoãn động tác của Quỳ Thú, thậm chí Tử Điện Kiếm còn quấy nhiễu Lôi Chỉ đại đạo trong cơ thể nó.
Vì vậy, Hỗn Nguyên Chung mới chắn đường thành công.
Nhưng dù Hỗn Nguyên Chung chặn đường thất bại, một vệt kim quang cũng đã chờ sẵn ở gần đó.
Là Nguyên Thần thứ hai của Trần Mạc Bạch từ chiến trường khác chạy tới.
Dù Nguyên Dương Kiếm lục giai hạ phẩm không phá được phòng ngự của Quỳ Thú, Thừa Bình Nhất Kiếm thủ ngự chi lực cũng có thể chặn đường nó.
Nhưng có vẻ như chiêu chuẩn bị này không cần dùng đến.
Vạn Kiếm Pháp Thân có thể kết thúc trận chiến.
Quỳ Thú đụng vào Hỗn Nguyên Chung, tiếng vang long trời lở đất khiến nó dừng lại ở biên giới Tiệt Thiên Kiếm Vực. Tử Điện Kiếm mang theo Đạo Diệt, sát khí ngút trời đuổi theo, quyết đòi lại những gì vừa bị đánh tơi bời.
Trong tình thế này, Quỳ Thú chỉ có thể dùng đến át chủ bài cuối cùng.
Nó dựa theo tâm linh khế ước, nói với Thiên Linh Chân Quân một câu, bất đắc dĩ đốt huyết mạch, bước ra bước kia.
Ngoài ngàn dặm, dưới đáy biển Huyền Hải, Thiên Linh Chân Quân nghiến răng nghiến lợi bóp nát một tảng đá ngầm bên cạnh.
Hắn không ngờ Quỳ Thú, kẻ có thể bước vào lục giai bất cứ lúc nào, lĩnh ngộ ba đại đạo, lại không phải đối thủ của Đông Hoang Thanh Đế.
Dù trước khi đến Đông Châu, hắn đã cân nhắc khả năng này, nhưng hắn cho rằng kết cục tệ nhất cũng chỉ là Quỳ Thú bước ra bước kia, rồi dùng sức mạnh phi thăng trấn sát Trần Mạc Bạch.
Nhưng giờ, hắn còn chưa thấy mặt Trần Mạc Bạch đã phải dùng đến lá bài tẩy này.
Việc Quỳ Thú bước ra bước này đồng nghĩa với việc Thiên Linh Chân Quân vĩnh viễn mất đi con linh thú cường đại này ở Thiên Hà giới.
Dù hắn có Súc Sinh Bàn trong tay, việc mất đi một linh thú bản mệnh nắm giữ ba đại đạo như Quỳ Thú vẫn là một tổn thất lớn.
Nhưng tình hình hiện tại, Thiên Linh Chân Quân không còn cách nào khác.
Hắn không thể ra tay!
Việc bại lộ Súc Sinh Bàn lại càng không thể.
Nếu làm vậy, dù có cứu được Quỳ Thú, khi trở về Trung Châu, Từ Vân Thiên Khuyết sẽ là kẻ đầu tiên gây sự.
Thậm chí có thể liên lụy đến Vạn Linh Đạo Quân ở thượng giới.
Dù Thiên Linh Chân Quân đã có ý phản giáo, giờ vẫn chưa phải lúc.
Xu thế Đạo tiêu ma trưởng chưa diễn hóa đến cực hạn. Dù hắn nhập ma, cùng lắm cũng chỉ mượn đại thế mà thành tựu Luyện Hư.
Hắn muốn nhiều hơn.
"Lão hỏa kế, hy vọng ngươi phi thăng thành công."
Sau khi suy nghĩ thấu đáo, Thiên Linh Chân Quân chỉ có thể thở đài trong lòng, nói với Quỳ Thú một câu qua khế tước.
Nếu là Quỳ Thú thời đỉnh phong, nắm giữ ba đại đạo, việc bước ra bước này gần như chắc chắn thành công.
Nhưng giờ, không chỉ đại đạo bị phá, tim còn bị xuyên thủng, tỷ lệ phi thăng thành công chỉ sợ chưa đến năm thành.
Nhưng sau khi đốt huyết mạch, khí cơ suy kiệt của Quỳ Thú đột nhiên tăng vọt, vượt qua giới hạn.
Kèm theo tiếng gầm giận dữ, Quỳ Thú dồn đại đạo chi lực từ huyết mạch mới sinh vào sừng trâu. Màu xanh biếc ngưng tụ đến cực điểm, thậm chí nổi lên u mang.
Tử Điện Kiếm truy sát tới bị sừng trâu của Quỳ Thú đối đầu lần nữa.
Từ cửu trọng thiên nhìn xuống, cảnh tượng như một đạo bạch quang lạnh thấu xương xé toạc trời đất, đâm một con cự ngưu xanh biếc sừng sững trên biển lớn xuống biển sâu.
Và đại dương mênh mông bị Đạo Diệt Chi Kiếm xẻ làm đôi.
Kèm theo tiếng két chói tai, Hủy Diệt Bạch Quang khiến lưỡi Tử Điện Kiếm chém vào sừng Quỳ Thú.
Nhưng đây là bộ phận cứng rắn nhất của Quỳ Thú, lại thêm nó cưỡng ép tấn thăng lục giai, Giáp Chi Đại Đạo và Lực Chi Đại Đạo tăng lên, dưới lực đạo cuồng mãnh, bạch quang của Tử Điện Kiếm có phần ảm đạm.
Kèm theo tiếng kiếm ngân, Tiệt Thiên Kiếm Vực gia tr Đạo Diệt lực lượng cạn kiệt, Tử Điện Kiếm bay ngược trở lại.
Cảnh này khiến Trần Mạc Bạch và đám Hóa Thần Thiên Hà giới giật mình.
Họ đều nhận ra vì sao Quỳ Thú, kẻ đã định bại, đột nhiên lực lượng tăng mạnh.
Đại đạo quy tắc của Thiên Hà giới nhận ra khí cơ hiện tại của Quỳ Thú, khiến Linh Không Tiên Giới trên cửu trọng thiên hạ xuống một đạo ngũ thải hà quang, trong nháy mắt rơi xuống Huyền Hải, bao phủ Quỳ Thú.
Đây là phi thăng linh quang!
Nhưng Quỳ Thú vẫn còn chút thời gian trước khi cưỡng ép phi thăng.
Cảm nhận được sức mạnh đại đạo lớn hơn trước, hai mắt Quỳ Thú đỏ ngầu, lạnh lùng nhìn Vạn Kiếm Pháp Thân đang chắn trước Bàng Hoàng Sơn.
"Rống!"
Trong tiếng gầm giận dữ, Quỳ Thú không còn trốn chạy, mà bộc phát toàn bộ sức mạnh, hóa thành một quả lôi cầu thanh quang diệu diệu khổng lồ, mang theo thân thể Chân Linh, lao thẳng vào Bàng Hoàng Sơn.
Vạn Kiếm Pháp Thân lập tức triệu hồi Hỗn Nguyên Chung và Tử Điện Kiếm, thôi phát lực lượng của hai pháp khí đến cực hạn, muốn ngăn cản đòn cuối cùng của Quỳ Thú trước khi phi thăng.
Nhưng sau khi bước vào lục giai, lực lượng của Quỳ Thú đã khác.
Và nó hiểu rõ, với trọng thương cùng việc cưỡng ép đột phá cảnh giới, nó khó có thể vượt qua cửu trọng thiên kiếp, nên nó định thiêu đốt tất cả, trừ khử đại địch Đông Hoang Thanh Đế cho chủ nhân.
Tử Điện Kiếm diễn hóa Đạo Diệt, chém vào lôi cầu thanh quang, nhưng chiêu kiếm này lại bị sừng trâu hất tung.
Vạn Kiếm Pháp Thân thấy vậy, chỉ có thể nâng Hỗn Nguyên Chung nghênh đón.
Ngọc chung lục giai thượng phẩm bộc phát ngũ quang thập sắc, nhưng khi va chạm với Quỳ Thú vẫn không thể ngăn cản bước chân của nó, khiến Vạn Kiếm Pháp Thân từng bước lùi về phía Bàng Hoàng Sơn.
Dù Quỳ Thú không thể khống chế hoàn hảo ba đại đạo tăng vọt, với mục tiêu rõ ràng, nó vẫn tiếp cận trước khi phú thăng và đạt được mục đích.
Trong tiếng nổ kinh thiên động địa, Vạn Kiếm Pháp Thân đã lùi đến biên giới Thiên Mạc Địa Lạc đại trận, thân hình to lớn bắt đầu trở nên hư ảo, Hỗn Nguyên Chung gào thét, dường như không thể chịu được lực lượng cuồng bạo của Quỳ Thú.
Thấy cảnh này, đám Hóa Thần Thiên Hà giới mắt sáng rực, nhìn đạo nhân ảnh ngồi trên đỉnh Bàng Hoàng Sơn, chuẩn bị chứng kiến kết cục trận chiến.
Lúc này, chân thân Trần Mạc Bạch rốt cục động.