Đầu tiên đưa ba đứa trẻ kia về Nha Môn Huyện Thiên Lệ, sau đó Dương Tiểu Muội theo mọi người về Đông Lâm Huyện, ở cùng Dương Lão Thái trong nhà Lục Chỉnh, dãy nhà Thiên viện, làm hàng xóm với Lão Hoàng.
Không rõ vì sao, nhưng có thể thấy Dương Tiểu Muội rất cảnh giác với người lạ, dù là với Lục Chinh và những người đã cứu mình và bà nội, cô bé vẫn giữ một tia dè chừng.
Điều này càng khiến Liễu Thanh Nghiên thương cảm, muốn giúp đỡ nên đã đưa hai bà cháu về.
"Thiên hạ người đáng thương nhiều lắm, ta giúp không xuể, giúp được ai hay người ấy. Với lại Dương Tiểu Muội thật sự đáng thương, còn nhỏ mà phải ở lại sơn thôn, cả ngày lên núi hái thuốc, lỡ xảy ra chuyện gì thì xong đời,"
Trong phòng ngủ ấm áp, Liễu Thanh Nghiên nằm trong ngực Lục Chinh, nói.
Lục Chinh vuốt ve tấm lưng ngọc trượt như mỡ đông của Liễu Thanh Nghiên, gật đầu nói, "Nếu trong một tháng này nó biểu hiện tốt, ta sẽ tặng bà nội nó một viên Ngọc Chi Tham Vương Đan.”
Liễu Thanh Nghiên khẽ cười, hôn Lục Chinh một cái, "Chàng cũng hào phóng thật."
Lục Chinh cười nói, "Có nhân ắt có quả, nếu không có chuyện của Dương Tiểu Muội, chúng ta đâu gặp được tham búp bê. À phải rồi..."
"Sao?" Liễu Thanh Nghiên quay đầu hỏi.
Lục Chinh cảm nhận được phía dưới bị cái đuôi mềm mại trêu chọc, không khỏi hỏi, "Nàng có nghe nói về khai trí mở linh tiên linh tỳ chưa?"
Liễu Thanh Nghiên nghe vậy, đỏ mặt, cười khúc khích, "Thanh Nghiên chưa từng nghe, nhưng vì Lục Lang đại khí vận, biết đâu chừng, có ngày lại gặp được một gốc."
Lục Chinh gật đầu, trở mình, "Vậy chúng ta tiếp tục thôi!"
Đôi mắt Liễu Thanh Nghiên long lanh như nước, khẽ thở một tiếng, "Lục Lang, Thanh Nghiên không chịu nổi nữa ~"
"Vậy vừa nãy ai còn trêu chọc ta?"
...
Dương Tiểu Muội tên thật là Dương Thải Di, do một lão tú tài trong thôn đặt.
Cha mẹ cô bé mấy năm trước lên núi rồi không trở về nữa, từ đó cô bé sống nương tựa vào bà nội, được xóm làng giúp đỡ.
Trước kia cô bé chỉ hái lượm quả dại ngoài núi, đến năm ngoái học được cuốn dược thư cha để lại, mới lên núi hái thuốc kiếm sống.
Năm nay cô bé vừa tròn chín tuổi.
Đã rất hiểu chuyện.
Chắng phải sao, sau khi Liễu Thanh Nghiên giúp Dương Lão Thái châm cứu uống thuốc, thấy rõ Dương Lão Thái khỏe lên nhanh chóng, cô bé đã dậy từ tờ mờ sáng để giúp Lưu thẩm làm điểm tâm.
Sau đó cô bé chờ sẵn ở cửa, đợi cùng Liễu Thanh Nghiên xuất phát, rồi bị Đỗ Nguyệt Dao nhét vào miệng một viên kẹo, kéo cô bé cùng đi Nhân Tâm Đường.
Thẩm Doanh mang theo tham búp bê trở về Đào Hoa Bình, còn Lục Chinh mang Lâm Uyển đến Nghi Châu Phủ, bù cho cô, dù sao cô đã đến đây mấy ngày mà chưa được đi chơi đàng hoàng.
...
"Cảm giác quen thuộc ghê!"
Nghi Châu Phủ lớn hơn nhiều so với huyện Đồng Lâm, giống như Lâm Uyển từng thấy trên phim truyền hình.
Nhà cửa san sát, đường phố ngựa xe như nước.
Người đi lại trên đường chủ yếu là dân buôn bán nhỏ, hiếm thấy nông phu, quần áo của họ cũng đẹp hơn ở huyện Đồng Lâm.
Bán kim khí, bán đồ đồng, đoán mệnh, mai mối tận nhà...
Cái nào cũng là những cửa hàng không có ở hiện đại, ở đây còn phồn hoa hơn cả huyện Đồng Lâm, khiến Lâm Uyển nhớ đến Thanh Minh Thượng Hà Đồ.
“Hồi đó sao anh không mua nhà ở Nghi Châu?” Lâm Uyển hỏi.
"Nghi Châu là Đại Thành, hồi đó anh còn là dân không hộ khẩu, làm sao dám đến Nghi Châu," Lục Chinh vừa cười vừa nói, "Sau này thì không cần nữa."
Lâm Uyển bĩu môi, "Đúng thế, một hồ ly Y Tiên, một Đào Hoa Tiên Tử, cả ngày không thèm về nhà ở hiện đại, nói gì đến chuyển lên thành phố lớn."
Lúc này, Lục Chinh giả vờ ngây ngốc là nhất rồi.
Nắm tay Lâm Uyển, anh chỉ vào một cửa hàng ngay phía trước, "Cây Phượng Vĩ Cầm đầu tiên của anh mua ở cửa hàng này đấy, nổi tiếng lâu năm, chất lượng không tệ."
Lâm Uyến khẽ cười, không vạch trần tâm tư của Lục Chinh, cùng anh tay trong tay bước vào cửa hàng "cổ hương cổ sắc” này.
"Vị công tử này, muốn xem đàn ạ?"
Thấy một công tử nho nhã lịch sự dẫn theo một cô nương xinh đẹp động lòng người bước vào, chưởng quỹ vội vàng ra đón.
Nhưng ông ta đã quên Lục Chinh rồi.
Lục Chinh gật đầu, "Xem qua một chút, mấy năm trước tôi từng mua một cây Phượng Vĩ Cầm của quý hãng, dùng rất tốt. Nếu quý hãng có đàn mới tốt hơn, tôi cũng không ngại mua thêm một cây."
Mắt chưởng quỹ sáng lên, nhìn kỹ Lục Chinh, rồi hồi tưởng lại chuyện Lục Chinh mua đàn năm xưa, liền cười nói, "Ra là công tử! ”
Dù sao năm đó Lục Chinh còn gảy một khúc nhạc mới lạ, có chút kinh diễm, thế là chưởng quỹ cười nói, "Công tử đến đúng dịp quá, mấy hôm trước, tiểu điếm vừa thu mua được một cây đàn tốt từ đệ tử của đại sư Âu Dương Khổ... Xin ngài chờ một lát!"
Đây là khách hàng lớn, không chỉ hiểu đàn mà còn có tiền, chưởng quỹ rất nhiệt tình, vừa nói vừa lấy một cây đàn từ trong cùng trên giá gỗ ra.
"Đàn này theo chế thức Long Thủ Cầm, nhưng có chút biến hóa, tên là Long Âm."
Lục Chinh cười ha ha, "Người làm đàn này khẩu khí lớn thật, đặt cái tên như vậy, không sợ Long Vương gia tìm đến gây phiền phức sao?"
"Chúng ta là đân thường, đặt tên này chỉ là cầu may mắn, Long Vương gia đâu đến mức ghủ hận vì chuyện này,” chưởng quỹ cười nói, “Với lại đây là đệ tử của đại sư Âu Dương Khổ, nếu Long Vương gia không vui, thì đến Kinh Thành tìm đại sư Âu Dương mà nói lý, tiểu điểm chỉ là chuyển lời thôi.”
Lục Chinh nhíu mày, hiểu ra, Âu Dương Khổ kia hẳn là một đại sư làm đàn nổi tiếng ở Trung Kinh.
"Ông nói tiếp đi." Lục Chinh gật đầu cười nói.
"Đàn này làm từ gỗ long não trăm năm tuổi, chất gỗ mịn, tiếng đàn hùng hậu, dư âm du dương, là đàn tốt nhất của tiểu điếm mấy năm gần đây."
Chưởng quỹ đặt cây Long Âm lên bàn trà trong cửa hàng, cười mời Lục Chinh, "Mời công tử thử đàn."
Lục Chinh cười với Lâm Uyển, rồi ngồi xuống trước đàn, khẽ gảy.
"Tranh —— tranh —— tranh ——"
Một khúc nhạc vang lên, thanh âm du dương, dư âm còn văng vẳng bên tai.
Gảy nửa khúc, Lục Chinh ấn tay xuống dây đàn, ngừng tiếng.
"Sao ạ?" Chưởng quỹ mong đợi hỏi.
"Không tệ." Lục Chinh gật đầu, rồi lại lắc đầu, "Nhưng vẫn chưa đủ tốt, đây là đàn tốt nhất trong tiệm rồi sao?”
Chưởng quỹ kêu oan, "Công tử, đây là danh cầm do đệ tử đích truyền của đại sư Âu Dương Khổ chế tác, mỗi cây đều có tiếng tăm, nếu không phải vị đệ tử này xuất sư hồi hương, ở lại Duyên Châu, tiểu điếm còn không mua được cây đàn này.
Cây đàn này tốt hơn nhiều so với cây Phượng Vĩ Cầm tiểu điếm bán cho ngài mấy năm trước, ngài nói Phượng Vĩ Cầm dùng thuận tay, sao lại thấy cây Long Âm này không được?"
Lục Chinh khoát tay, "Chưởng quỹ đừng vội, tôi không nói cây đàn này không tốt, chỉ là tôi từng thấy một cây đàn tốt hơn thôi, nên tôi muốn mua một cây đàn thật tốt."
Cảm tạ Ma Giới nho nhỏ hổ đạo hữu, 08a đạo hữu trăm thưởng thức, cảm tạ nghịch người đạo hữu năm trăm thưởng thức.