Sáng sớm ngày thứ hai, Thẩm Doanh vẻ mặt thỏa mãn cùng Lục Chinh trở về Đồng Lâm Huyện, sau đó đón hai tỷ muội Liễu Thanh Nghiên rồi cùng nhau xuất phát.
"Thành trấn phía dưới kia chính là nơi trước đây chúng ta cứu tế, phát chẩn gạo, giờ đã khôi phục tốt đẹp như vậy rồi!" Thẩm Doanh chỉ tay xuống phía dưới, một thị trấn nhỏ ẩn hiện trong mây, kể cho Liễu Thanh Thuyên nghe về trận lũ lụt mấy tháng trước.
Liễu Thanh Thuyên gật đầu lia lịa, hào hứng nhìn cảnh vật phía dưới, "Khi nào lớn lên, nếu lại có lũ lụt, ta nhất định sẽ đi cùng các ngươi!"
Liễu Thanh Nghiên không nhịn được búng trán em gái, "Em không thể nghĩ điều gì tốt đẹp hơn à? Cứ như thể hiện tại chúng ta không mang em đi vậy!"
Liễu Thanh Thuyên xoa xoa trán, bĩu môi nhìn Liễu Thanh Nghiên, "Tỷ tỷ! Tỷ gõ nữa là em ngốc luôn đấy!"
Lục Chinh bật cười, xoa đầu cô nàng, "Thật không? Nhìn không ra đấy?”
"A, tỷ phu, tóc của em!" Liễu Thanh Thuyên vội né tránh, vuốt ve mái tóc, vẻ mặt đau khổ, "Em tết lâu lắm đó!"
Lục Chinh vuốt cằm, "Em không thể dùng pháp thuật làm lại như cũ à?"
Liễu Thanh Thuyên chớp mắt, nhìn ngang nhìn dọc rồi lảng sang chuyện khác, "Tóc dùng pháp thuật tạo ra không có linh hồn."
Liễu Thanh Nghiên bĩu môi, "Em ấy lười thôi, không làm được tỉ mỉ như vậy đâu."
Nghe vậy, Liễu Thanh Thuyên lập tức nhảy tới, cười hì hì níu lấy tay Liễu Thanh Nghiên, “Thì có tỷ tỷ ở đây mà."
Thẩm Doanh trêu chọc, "Nếu tỷ tỷ của em gả vào Lục Gia thì sao?"
"Thì đương nhiên là..."
Liễu Thanh Thuyên đảo mắt, "Có gì khác bây giờ đâu?"
Liễu Thanh Nghiên nheo mắt, Thẩm Doanh liếc Lục Chinh một cái đầy ẩn ý, Lục Chinh chỉ tay về phía ngọn núi hiểm trở phía trước, "Ta thấy ở kia có thác nước cao lắm, đi, đánh mấy con gà rừng, nướng ít cá, nghỉ ngơi rồi đi tiếp."
...
Một ngọn núi hiểm trở, tú lệ, một thác nước đổ thẳng từ trên cao xuống, một đầm nước xanh biếc, bốn người đang dựng giá nướng bên cạnh.
Ánh lửa bập bùng, mùi thơm lan tỏa.
"Hô! Thơm quá!"
Liễu Thanh Thuyên đưa tay quạt quạt về phía mình, hít một hơi thật sâu.
“Hi hì, đi ra ngoài thích nhất điểm này, tỷ phu tự tay làm, kiểu gì cũng có lộc ăn!”
Lúc này đang là giữa hè, dù là thời hiện đại hay cổ đại cũng không có gì vội, nên bốn người thong thả bay về Đồ Sơn, thấy phong cảnh đẹp thì dừng lại thưởng ngoạn.
Liễu Thanh Thuyên thì dễ dỗ dành, Lục Chinh gỡ một con gà từ trên giá nướng, xé nửa con cho cô nàng, cô nàng chẳng buồn nói chuyện mà chỉ cắm cúi ăn.
Liễu Thanh Nghiên cầm nửa con gà còn lại, khẽ cắn từng miếng nhỏ thịt gà, đôi môi đỏ mọng khẽ động, yết hầu nhẹ nhàng nuốt xuống, động tác nhẹ nhàng, khí chất tao nhã.
Lục Chinh chớp mắt, bỗng muốn nếm thử hương vị đôi môi đỏ của Liễu Thanh Nghiên, thì liền có một miếng cá thịt được đưa đến bên miệng.
...
Thẩm Doanh đút miếng cá vào miệng Lục Chinh, sau đó dùng ngón tay ngọc chấm nhẹ vào khóe miệng Lục Chinh, rồi đưa ngón tay vào miệng mình, liếm đi chút dầu mỡ.
Mẹ nó, đúng là yêu tinh...
Liễu Thanh Nghiên đỏ mặt, nhưng vốn tính thục nữ e lệ, lại không dám trước mặt Liễu Thanh Thuyên quyến rũ Lục Chinh, chỉ khẽ cười một tiếng, liếc mắt đưa tình với Lục Chinh.
Lục Chinh thở dài, nhìn Liễu Thanh Thuyên đang cặm cụi với con gà nướng, luôn cảm thấy mình đang mang theo một cái bóng đèn cỡ lớn.
Xoa xoa tay, Lục Chinh đang nghĩ buổi tối nên dùng loại pháp thuật nào để Liễu Thanh Thuyên có một đêm ngon giấc, thì khẽ giật mình, nhìn về một phía.
Thẩm Doanh chớp mắt, khẽ cười nói, "Hình như có một đôi tình nhân nhỏ nữa kìa."
Liễu Thanh Nghiên cũng cảm nhận được có người đến, nhưng không để ý, vẫn thong thả ăn gà nướng.
Chẳng bao lâu, từ trong rừng cây bên trái vọng ra tiếng sột soạt, rồi một cặp nam nữ trẻ tuổi chui ra, chàng trai mặc lam y, lưng đeo trường đao, tuổi chừng ba mươi, cô gái mặc váy hồng, bên hông treo đoản kiếm, xinh xắn đáng yêu.
Hai người vừa đi vừa liếc mắt đưa tình, đến khi ra khỏi rừng cây thì thân hình gần như dính vào nhau, nhưng khi nhìn thấy bốn người đang nướng đồ bên đầm nước thì khựng lại.
"Hà?"
"Ơ?"
Hai người giật mình buông tay, đồng loạt nhìn về phía bốn người.
"Các ngươi là ai?" Cô gái kinh ngạc hỏi.
Chàng trai lập tức rút trường đao trong tay ra, cảnh giác nhìn bốn người, "Vì sao tự tiện xông vào cấm địa hậu sơn của bổn phái?"
"Cấm địa hậu sơn?”
Lục Chinh và ba cô gái ngơ ngác nhìn nhau, có chút sững sờ.
Thẩm Doanh hỏi, "Đây là hậu sơn, vậy phía trước có kiến trúc môn phái sao?"
Lục Chinh lắc đầu, "Không thấy gì cả? Chúng ta đi từ biên giới tây nam đến, có lẽ môn phái ở bên kia, chúng ta không nhìn thấy."
Liễu Thanh Nghiên mím môi, có chút ngại ngùng nhìn cặp nam nữ đối diện, "Nếu đây là cấm địa của người ta, thì chúng ta thật là lỗ mãng."
Liễu Thanh Thuyên đang ngậm cái cánh gà thì nhả cái xương ra, chẳng để ý nói, "Ờ đây đến một con đường mòn cũng không có, làm sao chúng ta biết là cấm địa?”
Cặp nam nữ nhìn nhau, đang định nói gì thì thấy mấy người kia nhìn về phía rừng cây bên trái mình.
Ngay sau đó, một giọng nói giận dữ vang lên từ phía bên trái hai người, "Đặng Ngọc, Dung Dung, các ngươi... Được lắm..."
"Đại sư huynh?" Chàng trai lam y Đặng Ngọc kinh hãi.
"Phu quân?" Cô gái váy hồng càng thất sắc hơn, mặt mày tái mét.
"Hà?"
"Ơ?"
"Ái chà?"
Mắt Lục Chinh sáng lên, Liễu Thanh Thuyên lập tức ngẩng đầu, Liễu Thanh Nghiên và Thẩm Doanh nhìn nhau ngơ ngác, ánh mắt nhìn cặp nam nữ kia không giấu nổi vẻ quái dị.
Sau một khắc, một người đàn ông trung niên mặc lam y, để râu quai nón chậm rãi bước ra từ trong rừng, u ám nhìn chằm chằm Đặng Ngọc và cô gái váy hồng, mặt nhăn nhó, mắt đầy sát khí.
“Đại sư huynh, huynh nghe ta giải thích.' Đặng Ngọc kéo Dương Dung Dung lùi lại.
"Giải thích cái gì? Giải thích chuyện ngươi thừa dịp ta bận rộn, thừa dịp phu nhân ta về quê thăm người thân, thừa dịp sư phụ còn chưa lạnh xác, dẫn vợ ta ra hậu sơn hẹn hò?" Người đàn ông râu quai nón nghiến răng ken két.
"Đại sư huynh, bây giờ không phải lúc nói chuyện này." Đặng Ngọc đảo mắt, rồi nhìn thấy mấy người Lục Chinh, lập tức chuyển chủ đề, "Bốn người này lai lịch quỷ dị, chẳng lẽ thừa dịp sư phụ qua đời, đến trộm Trấn Sơn Thạch Bi?"
Người đàn ông râu quai nón liếc mấy người Lục Chinh, thản nhiên nói, "Hừ, ngươi nghĩ bọn chúng giống sao?"
Lục Chinh gật đầu, đang nghĩ người này cũng có mắt nhìn, thì nghe hắn nói tiếp, "Chỉ là mấy tên nhóc con có chút ít bản lĩnh thì huênh hoang, không biết trời cao đất rộng thôi, đợi ta xử lý các ngươi xong, tiện tay diệt cũng được."
Lục Chinh: ???
Bên kia, Dương Dung Dung kinh hãi, lùi lại một bước, trốn sau lưng Đặng Ngọc, "Ngươi muốn giết ta? Ngươi đừng tưởng ta không biết chuyện của ngươi và sư nương!"
Liễu Thanh Nghiên: ???
Người đàn ông râu quai nón biến sắc, còn chưa kịp lên tiếng, thì từ phía nam trong rừng cây lại vang lên tiếng sột soạt, rồi một đám mười mấy người từ trong rừng cây chui ra, người người áo đen che mặt, tay cầm lợi nhận, dẫn đầu là một cô gái mặc váy vàng tú lệ.
Khi đám người này ra khỏi rừng, cô gái váy vàng nói với những người phía sau, "Nơi này là hậu sơn của Bách Nhạc Môn, bia đá ở Bách Nhạc Động phía sau núi, Đoạn Hoành Sơn vừa mới chết, thủ vệ Bách Nhạc Động sơ..."
Lời còn chưa dứt, cả đám đã phát hiện ra sự khác thường phía trước, lập tức dừng bước, vẻ mặt ngơ ngác nhìn về phía giữa sân, rồi Đặng Ngọc ngơ ngác nhìn cô gái váy vàng, "Tú Lan?"
Thẩm Doanh: ???