Sương Mù Rực Rỡ

Lượt đọc: 51837 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 28
suýt nữa hủy hoại cháu

❊ ❊ ❊

Cố Tử Mặc nắm chặt quần anh, lại bị Nghê An nghe thấy, sao cậu có thể không có tiền được, đàn ông không thể không có tiền, lại còn bị dì xinh đẹp nghe thấy mình không có tiền, thật là mất mặt quá.

Nhưng Bùi Tĩnh Thư sợ cậu bé tan học mua đồ ăn vặt, nên đã lấy hết tiền mừng tuổi của cậu đi rồi.

Nghê Vụ chủ động đề nghị mời Cố Tử Mặc ăn, bây giờ cũng không còn sớm, tuy con gái cũng ăn một chút đồ ăn vặt, nhưng vẫn cần ăn bữa chính, hơn nữa Bùi Hoài Duật đã đưa mẹ con cô về, coi như trả tiền xe vậy.

Cố Tử Mặc đỏ mặt bảo vệ thể diện của mình: “Dì Nghê, cháu có tiền mà, chỉ là cậu cháu giữ hộ thôi.”

Bùi Hoài Duật cũng không chọc cậu bé nữa, hất cằm một cái, Cố Tử Mặc lập tức nắm tay Nghê An, chạy vào quán hoành thánh.

Bùi Hoài Duật liếc nhìn Nghê Vụ, nhìn đôi môi nhạt màu của cô, cau mày: “Hạ đường huyết, phải ăn ba bữa đúng giờ, chú ý dinh dưỡng, bữa sáng không được ăn quá muộn, không được bỏ bữa chính.”

“Ừm.”

Anh sải bước đi vào quán.

Nghê Vụ nhìn bóng lưng người đàn ông, cũng đi theo sau.

Cô nói với chủ quán hoành thánh là cô sẽ trả tiền, như vậy, hình như sẽ không có gì phải mắc nợ. Cô luôn muốn tìm một điểm cân bằng trong lần tái ngộ này với Bùi Hoài Duật.

Anh đưa cô về nhà.

Vậy thì, tiền bữa ăn này, coi như là tiền xe vậy.

Cố Tử Mặc thực sự rất biết cách nịnh, khi ăn hoành thánh nói đây là món ngon nhất mà cậu từng ăn, hơn nữa cậu bé trắng trẻo mập mạp lại đáng yêu, ngoại hình lại đẹp, khiến bà chủ quán cực kỳ yêu thích, bà ấy còn tặng thêm một phần rau xào và hai quả trứng chiên.

Ăn xong Cố Tử Mặc lén lút trên bàn chìa tay về phía Bùi Hoài Duật: “Cậu ơi, làm ơn, cậu chuyển cho cháu 100 tệ, cháu sẽ trả lại cậu 200.”

Cậu không thể để thể diện của mình mất tại đây.

Bùi Hoài Duật nhếch miệng, chuyển cho cậu bé 100 tệ qua Wechat.

Cố Tử Mặc nhảy xuống ghế, tìm bà chủ quán trả tiền, bà chủ quán nói Nghê Vụ đã trả rồi, cậu nhíu mày: “Dì Nghê, cháu muốn mời dì ăn cơm, dì không thể trả tiền.”

“Dì mời cháu ăn cơm không được à?” Nghê Vụ không nhìn Bùi Hoài Duật đang đứng sau Cố Tử Mặc, nhẹ nhàng nói: “Cảm ơn... cậu cháu đã đưa mẹ con dì về nhà.”

“Vậy... vậy lần sau dì lại mời bọn cháu ăn cơm đi... tóm lại lần này thì không được.”

Ba nói rồi, mời con gái ăn cơm, phải là con trai trả tiền.

“Dì Nghê, mình kết bạn Wechat đi, cháu chuyển tiền cho dì, lần sau dì lại mời cháu ăn cơm có được không.”

“Được.” Nghê Vụ chỉ cảm thấy Cố Tử Mặc rất đáng yêu.

Lấy điện thoại ra quét mã trên đồng hồ của cậu bé.

Nhìn tên Wechat của đối phương, một chuỗi biểu tượng cảm xúc, trông có vẻ hơi “trẻ trâu”.

︶ㄣHoàng tử của emしovё

Cô chỉ nghĩ, trẻ con bây giờ đã trưởng thành sớm đến vậy sao.

Có chút “trung nhị”*.

(* Giải thích: Chūnibyō (中二病 (bệnhTrung nhị)) là một từ lóng xuất phát từ Nhật Bản, chỉ chứng tâm lý thường xảy ra với các thiếu niên đang trong tuổi dậy thì ở khoảng năm 2 của trung học Nhật Bản (tương đương lớp 8 ở Việt Nam). Cách nói "bệnh" trong "trung nhị bệnh" thực ra không chính xác, các yêu cầu nghĩa y học của bệnh hay rối loạn tâm thần là hoàn toàn độc lập với định nghĩa này. Tại Việt Nam, chūnibyō đôi khi còn được gọi là "hội chứng tuổi dậy thì", "hội chứng tuổi teen" hay "hoang tưởng tuổi dậy thì". Có nhiều loại biểu hiện, một trong số đó thường được dùng trong tiểu thuyết là “ra vẻ ngầu”, trong khi người chung quanh thì không cảm thấy vậy.)

Bùi Hoài Duật lái xe chở Cố Tử Mặc về, thằng nhóc đang gửi tin nhắn thoại Wechat cho Nghê Vụ.

“Dì Nghê, dì xinh đẹp thật, là người phụ nữ xinh đẹp nhất mà cháu từng gặp, ngoài mẹ và bà ngoại cháu ra.”

Bùi Hoài Duật nghe những lời sến súa này, khóe môi khẽ giật giật.

Anh nhất định phải trêu chọc Cố Chuẩn một trận, ở nhà có phải cũng nói chuyện như vậy với Bùi Tĩnh Thư sao?

Nếu không sao cục mỡ lại bị ảnh hưởng như vậy được.

“Cậu, cậu có biết hôm nay cậu suýt nữa thì hủy hoại cháu không.” Cố Tử Mặc đặt điện thoại xuống, nhìn Bùi Hoài Duật một cách rất nghiêm túc.

Bùi Hoài Duật đang lái xe, không đáp lời.

“Cậu ơi, trong Wechat của cháu không có tiền, “bà Bùi” đã lấy hết tiền mừng tuổi của cháu... nhưng theo đuổi con gái, cháu không thể không có tiền. Cậu có thể chuyển cho cháu hai ngàn trước không, trưa nay, khi dì Nghê đưa cho cháu miếng pizza có nhiều thịt nhất, cháu đã yêu dì ấy từ cái nhìn đầu tiên rồi—”

“Kít—”

Tiếng phanh xe gấp.

Bùi Hoài Duật nhăn nhó day trán: “Cố Tử Mặc!”

“Cậu ơi, cháu biết cậu chắc chắn không phải là người cổ hủ, cậu có thể hiểu cho cháu đúng không?”

Bùi Hoài Duật tiếp tục lái xe.

Trên suốt quãng đường, anh phớt lờ lời nói của nhóc béo.

Mãi đến khi đưa nhóc béo đến cổng nhà họ Bùi, Cố Tử Mặc hừ lạnh một tiếng: “Mấy người lớn các người sao mà hiểu được chứ, nhưng cháu đã có Wechat của dì ấy rồi, cháu tin là cháu sẽ có cơ hội.”

Bùi Hoài Duật muốn hút thuốc, nhưng lại hết nói nổi, ngón tay kẹp điếu thuốc, nhìn cậu nhóc đang ngồi ở ghế phụ, rồi lại nhịn lại, giọng hơi khàn: “Người ta kết hôn rồi, cháu bằng tuổi con gái người ta.”

“Tuổi nhỏ không phải lỗi của cháu, hơn nữa bây giờ ai mà không thích em trai chứ. Cậu không hiểu đâu, dì Nghê xinh đẹp lắm, dì ấy đưa pizza cho cháu, còn sờ tóc cháu nữa, cả người dì ấy thơm thơm, da dì ấy trắng lắm, cười lên lại dịu dàng, cháu nghĩ dì ấy chắc chắn có cảm tình với cháu...”

“Ừm, lần đầu tiên thấy tên béo có thể ăn nhiều như vậy.”

“Cậu cứ nói xấu cháu đi, dì Nghê nói cháu rất đáng yêu.”

Cố Tử Mặc không muốn để ý đến Bùi Hoài Duật nữa.

Cậu bé mở đồng hồ điện thoại, phát hiện sắp hết pin, vội vàng cắm sạc trên xe của Bùi Hoài Duật, đồng thời mở Wechat, nhìn thấy Nghê Vụ cũng gửi một tin nhắn thoại.

“Cảm ơn, cháu cũng rất đáng yêu.”

Cậu bé chỉnh âm lượng lớn nhất, mở cho Bùi Hoài Duật nghe.

“Lời nói khách sáo của phụ nữ cháu cũng tin, phụ nữ xinh đẹp đều biết lừa người.”

“Vậy tại sao dì ấy chỉ nói cháu đáng yêu, mà không nói cậu đáng yêu, dì ấy chỉ nguyện ý nói với cháu, chứng tỏ dì ấy rất có thiện cảm với cháu.”

Bùi Hoài Duật véo má cậu nhóc, mỉm cười: “Nửa tháng trước, cháu tè dầm ở trường, có phải cậu đến đón cháu không?”

Cố Tử Mặc đỏ mặt.

Nắm chặt nắm đấm, bảo vệ thể diện của mình.

“Cháu còn nhỏ... hơn nữa... lần đó cháu uống quá nhiều nước.”

Cậu bé nói xong thì xuống xe, không thèm nói tạm biệt với Bùi Hoài Duật, cứ thế cúi đầu đi thẳng.

Bùi Hoài Duật tựa vào cửa xe hút thuốc.

Dì giúp việc nhà họ Bùi là dì An xách cặp sách nhỏ cho Cố Tử Mặc, nhìn Bùi Hoài Duật: “Thiếu gia, tối nay cậu ở nhà ăn cơm không?”

“Nói với bà cụ là không, tôi đi đón Nemo, nó còn đang ở tiệm thú cưng.”

Trên đường về, Bùi Hoài Duật đi đón chó, vừa tắm xong, con chó vàng nằm ở hàng ghế sau. Bùi Hoài Duật nhìn Nemo, không khỏi nhớ đến Trình Thanh Miểu.

Cô nắm lấy cánh tay anh, cầu xin anh tạm thời nhận nuôi con chó vàng lai này.

Anh xoa trán, liếc nhìn vị trí ghế phụ, đồng hồ điện thoại của Cố Tử Mặc để lại đây sạc pin, anh cầm lên, mở Wechat, trên màn hình nhỏ, ảnh đại diện của người phụ nữ là một bầu trời xanh.

Anh nhếch môi, thật quê.

Ảnh đại diện này, còn không sành điệu bằng mẹ anh.

Tên Wechat, gọi là Tuế Tuế Bình An.

Anh nhấn vào tin nhắn thoại đó.

“Cảm ơn, cháu cũng rất đáng yêu.”

Giọng nhạt nhẹ mềm mại kỳ thực không có gì đặc biệt, không nũng nịu, không ra vẻ, gần như giống hệt bản thân Nghê Vụ.

Giống như một làn gió nhẹ.

Rõ ràng nhẹ nhàng như vậy, lại thổi khiến anh lòng rối bời.

Anh lại nhấn nghe một lần nữa.

“Cảm ơn, cháu cũng rất đáng yêu.”

Giọng nói, từ một số âm vực, mang theo một chút âm mũi mềm mại.

Cũng rất giống Trình Thanh Miểu.

Nhưng ngay khoảnh khắc này, Bùi Hoài Duật bỗng nhiên phát hiện ra, hình như anh đã quên giọng nói của Trình Thanh Miểu rồi.

Bảy năm rồi.

Rất nhiều mảnh ký ức tồn tại đang từ từ bị làm mờ theo thời gian.

Bùi Hoài Duật bỗng không biết, có phải vì anh cảm thấy Nghê Vụ mang lại cho anh cảm giác rất giống Trình Thanh Miểu, nên mới thấy giọng nói của họ giống nhau.

Hay là vốn dĩ, Trình Thanh Miểu nói chuyện như vậy, họ thực sự giống nhau.

Điện thoại của anh đã đổi không biết bao nhiêu lần.

Những đoạn ghi âm, ảnh chụp được lưu lại trong đó, hình như, cũng không còn nữa.

Nhận ra điều này, anh cảm thấy bất lực, đè làn khói nơi cổ họng, rồi nhả ra.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »