Sương Mù Rực Rỡ

Lượt đọc: 52494 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 94
hoa hồng xanh

❊ ❊ ❊

Từ sáng hôm đó cãi nhau, Bùi Hoài Duật rời đi, hai người chưa hề nói chuyện với nhau, à, có nói thoáng qua hai câu, nhưng cũng là vì anh đến đón bà Bùi.

Vai của Bùi Hoài Duật đã va vào vai Nghê Vụ.

Anh va rất mạnh, hoàn toàn cố ý.

Nghe tiếng cười nói rôm rả của cả nhà họ khi đi lên lầu, anh thấy vô cùng chói tai.

Ngay từ khi Nghê Vụ và Trần Thiệu An vừa đi ở tầng một, Bùi Hoài Duật đã nghe thấy.

Họ vừa nói vừa cười bước lên.

Đó là nhà của họ.

Không trách người phụ nữ này lại vô tình đến vậy, thì ra là chồng người ta đã trở về, một nhà bốn người hòa thuận, hạnh phúc. Không trách mấy ngày nay cô không gửi cho anh một lời, một tin nhắn nào, bởi vì anh hoàn toàn không có trọng lượng gì trong thế giới của cô.

Bùi Hoài Duật chưa bao giờ thấy Nghê Vụ cười vui vẻ như vậy.

Xuất phát từ tận đáy lòng, rạng rỡ và dịu dàng.

Cô cười lên thật đẹp, rực rỡ kinh người.

Nụ cười này, chỉ xuất hiện khi cô ở bên Trần Thiệu An.

Mắt chọn đàn ông của cô cũng không tốt hơn là bao.

Trần Thiệu An cùng lắm cũng chỉ là coi được mà thôi.

Cô thậm chí còn không dám nhìn thẳng vào anh, giờ thì biết sợ không dám nhìn anh rồi.

Anh đã tự động dâng đến cửa, nhưng cô lại không cho anh bậc thang để đi xuống.

Anh đã tự đi lên.

Không ngờ lại thấy cảnh tượng một nhà bốn người người ta hòa thuận, nụ cười hạnh phúc trên mặt cô làm anh thấy khó chịu.

Bùi Hoài Duật lạnh lùng liếc nhìn cô, ánh đèn trắng ấm chiếu lên khuôn mặt. Nụ cười trên môi Nghê Vụ cứng đờ, cô nhìn xuống, xoa xoa bên vai bị va đau, không nhìn anh.

Tuế Tuế nằm trên vai Trần Thiệu An.

Cô bé mở to mắt, muốn lên tiếng gọi chú Bùi.

Thì thấy Nghê Vụ lắc đầu.

Nghê Vụ bước lên lầu.

Bùi Hoài Duật bước xuống lầu.

Vẻ mặt của hai người đều bình tĩnh.

Nhưng trong lòng, lại là sóng gió dữ dội.

Trước cửa nhà.

Trên nền đất, một tầng tàn thuốc, mấy mẩu đầu lọc rơi vãi.

Như là biểu thị sự mất kiên nhẫn trong suốt quá trình chờ đợi dài đằng đẵng của anh.

Trần Thiệu An đặt cô bé xuống, đỡ cánh tay để Tuế Tuế đứng vững.

“Ai hút thuốc ở đây vậy, thật vô ý thức.”

Nghê Vụ nhíu mày.

Khi cô chuẩn bị mở cửa, cô thấy hai hộp quà đặt trước cửa.

Tuế Tuế cũng thấy: “Mẹ ơi, đây là gì vậy?”

Mày Nghê Vụ nhíu chặt hơn.

Cô không nói gì.

Nhập mật mã mở cửa, rồi bước vào.

Trần Thiệu An liếc nhìn cô.

Cũng không hỏi gì.

Lần gần nhất anh đến đây là vào Tết năm ngoái.

Đây là gác mái trên cùng của nhà anh, hồi cấp ba, anh sống ở đây. Trần Thiệu An thích sự yên tĩnh hơn, cha mẹ anh sống ở tầng dưới, ở đây có cửa ra vào riêng biệt, chỉ là diện tích căn nhà nhỏ hơn một chút, và có thêm một sân thượng.

Trần Thiệu An đã sống ở đây nhiều năm, đương nhiên rất quen thuộc.

Nhưng hôm nay, anh thấy trong nhà đã có thêm một số đồ nội thất.

Một chiếc ghế sofa hàng hiệu không hợp với không gian phòng khách chật hẹp.

Nghê Vụ bảo anh ngồi xuống, rồi vào bếp rót cho anh một cốc nước. Cô thấy Trần Thiệu An xắn tay áo, tìm dụng cụ dọn dẹp, đi ra ngoài, quét sạch tàn thuốc ở cửa.

Nghê Vụ hơi ngại: “Để tôi làm cho.”

Trần Thiệu An cười hỏi: “Có bạn trai rồi à?”

“... Không, không phải.”

“Tuổi cô còn trẻ, có người phù hợp thì cứ thử tìm hiểu, chỉ cần chú ý đến phẩm hạnh của đối phương.” Giọng Trần Thiệu An ôn hòa.

“Vâng...” Nghê Vụ đưa cốc nước cho anh: “Anh còn nói tôi, mẹ anh cứ mong anh lần này về sẽ dẫn theo bạn gái.”

“Chuyện này, cứ tùy duyên đi.” Trần Thiệu An không cưỡng cầu chuyện tình cảm, điều này cũng liên quan đến tính cách tương đối điềm tĩnh của anh. Chỉ là đến tuổi này, người lo lắng nhất là Trần Như Lan.

Rời khỏi chỗ ở của Nghê Vụ, Trần Thiệu An liếc nhìn đôi dép đi trong nhà của nam giới đặt trên kệ giày ở cửa.

Người ta nói trực giác của phụ nữ rất nhạy bén, và trực giác của đàn ông cũng vậy.

Mặc dù đó là một đôi dép có vẻ bình thường, nhưng là hàng phụ kiện của một thương hiệu xa xỉ. Liên tưởng đến người đàn ông đi xuống từ cầu thang, ánh mắt dò xét đầy địch ý vô cớ mà anh ta nhìn mình, cùng với hai hộp quà ở cửa, Trần Thiệu An đại khái biết rằng, người đàn ông đó đến tìm Nghê Vụ.

Về đến nhà, Trần Như Lan ngồi trên ghế sofa nghe sách nói, TV cũng bật, bà thích nghe các chương trình hát tuồng, thích sự náo nhiệt.

Thấy Trần Thiệu An trở về, bà vội vàng trò chuyện với anh, hỏi về cuộc sống ở Mỹ, và chuyện tình cảm.

Trần Thiệu An nói một lúc, rồi chuyển chủ đề.

“Mẹ ơi, Nghê Vụ có bạn trai rồi ạ?”

“Mẹ không biết, chắc là có rồi, con bé xinh đẹp tính tình lại hiền lành, người theo đuổi chắc cũng không ít.” Trần Như Lan nói: “Mẹ con đây, còn có mấy bà bạn già đi nhảy khiêu vũ ngoài quảng trường nữa là.”

Trần Thiệu An nói: “Cô ấy còn trẻ, tìm bạn trai phải chọn lựa kỹ, đừng để bị lừa, mẹ cũng nên nhắc nhở cô ấy một chút.”

“Con bé đẹp, lại mang theo một đứa nhỏ. Nếu không ở cùng nhà mình, không biết sẽ bị bắt nạt thế nào. Giờ cha dượng cũng khó tìm, nhỡ đối xử tệ với Nghê An thì sao.” Trần Như Lan nhớ lại: “Hình như có một cậu ấm nhà giàu qua lại với nó, nhưng mấy nhà hào môn đó ăn người không nhả xương, sao có thể có kết quả thật. Mẹ cũng sợ nó bị lừa. Thời nay, lừa tình còn đáng sợ hơn lừa ngủ.”

Bà cụ này tư tưởng cũng rất thoáng đấy.

Trần Thiệu An cau mày.

Trần Như Lan nói: “Nếu con có thể tái hôn với con bé, thì không phải là không có những chuyện này rồi sao.”

“Mẹ...” Trần Thiệu An có chút bất lực: “Chuyện này mẹ nói với con thôi, đừng nhắc trước mặt cô ấy, cô ấy đã rất khó khăn rồi, đừng làm cho mối quan hệ trở nên quá ngượng nghịu.”

Chuyện tình cảm, cần phải hai bên cùng tự nguyện, anh và Nghê Vụ, đều là những người ôn hòa như nước, nếu là vợ chồng bình thường thì có thể sống được.

Nhưng anh và Nghê Vụ, sớm đã không còn sự vô tư của người bình thường nữa.

“Biết rồi.” Trần Như Lan nhét tai nghe vào tai, nghĩ thầm lần sau sẽ không nhắc đến chuyện giục cưới nữa, lần nào nhắc đến cũng thấy tức giận.

Rảnh rỗi sinh nông nổi làm gì.

Bà cũng không ngốc, giục con trai mình thì được, chứ giục Nghê Vụ, bà là người thân gì của người ta đâu.

Bà đương nhiên biết ngượng nghịu rồi.

Chuyện này ngoại trừ làm tư tưởng cho con trai mình, bà cũng không còn cách nào khác.

Nghê Vụ tắm xong.

Mở hai túi quà trên bàn ra.

Trong đó có một hộp dâu tây, trông rất thơm ngọt, kích thước lớn.

Hộp còn lại, được bọc kỹ bằng túi chống bụi, bên trong là một chiếc váy dài màu xanh lam.

Váy được tô điểm bằng các chi tiết thêu hoa hồng, lớp vải tuyn xanh lam mỏng manh, có ánh ngọc trai, gấu váy rườm rà và lộng lẫy, nhưng nhờ chất liệu vải tuyn lại trông thanh thoát như tiên nữ.

Kiểu dáng và thiết kế, là mẫu cao cấp mới ra mắt tại sàn diễn thời trang Pháp gần đây của một thương hiệu xa xỉ.

Vừa mới ra mắt, hiện tại trang web chính thức còn chưa tra được.

Nghê Vụ rất nhạy cảm với những thương hiệu này, cách đây không lâu còn có một đối tác muốn hợp tác với công ty cô để mô phỏng những thiết kế này, làm hàng nhái cao cấp, cung cấp độc quyền cho các sàn thương mại điện tử, công ty đã lập tức từ chối.

Chỉ có studio của các ngôi sao hàng đầu mới có thể mượn được những bộ trang phục này dưới danh nghĩa hợp tác bạn thân.

Chỉ có người mẫu mặc qua, hiện tại chưa có bất kỳ ngôi sao nào có được lần mặc đầu tiên.

Giành được lần mặc đầu tiên, chắc chắn đại diện cho một vị thế thời trang nhất định, và sẽ gây sốt trên mạng xã hội.

Không ngờ, một chiếc váy cao cấp đắt tiền như vậy, lại xuất hiện ở đây.

Hơn nữa, phần eo đã được may thu nhỏ lại một chút, được điều chỉnh theo kích cỡ của cô.

Bộ váy cao cấp mới ra mắt này, không thể ước tính được giá, có thể lên đến hàng triệu, hàng chục triệu. Nghê Vụ đứng trước gương ướm thử, nó giống như một dòng sông hoa hồng xanh đang chảy dưới ánh sao.

Cô lập tức gấp gọn chiếc váy lại, đặt lại vào túi đựng quà chống bụi.

Sau đó, cô đặt lịch hẹn trên ứng dụng dịch vụ giao hàng Thuận Phong, hẹn đến lấy hàng vào mười giờ sáng hôm sau.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »