Sủng Phi Thượng Vị Ký

Lượt đọc: 5596 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1.. Chương 2.. Chương 3.. Chương 4.. Chương 5.. Chương 6.. Chương 7.. Chương 8.. Chương 9.. Chương 10.. Chương 11.. Chương 12.. Chương 13.. Chương 14.. Chương 15.. Chương 16.. Chương 17.. Chương 18 Chương 19.. Chương 20.. Chương 21.. Chương 22.. Chương 23.. Chương 24.. Chương 25.. Chương 26.. Chương 27.. Chương 28.. Chương 29.. Chương 30.. Chương 31.. Chương 32.. Chương 33.. Chương 34.. Chương 35.. Chương 36.. Chương 37.. Chương 38.. Chương 39.. Chương 40.. Chương 41.. Chương 42.. Chương 43.. Chương 44.. Chương 45.. Chương 46.. Chương 47.. Chương 48.. Chương 49.. Chương 50.. Chương 51.. Chương 52.. Chương 53.. Chương 54.. Chương 55.. Chương 56.. Chương 57.. Chương 58.. Chương 59.. Chương 60.. Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72-1.. Chương 72-2.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79 Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97.. Chương 98.. Chương 99-1.. Chương 99-2.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108.. Chương 109.. Chương 110.. Chương 111.. Chương 112.. Chương 113.. Chương 114.. Chương 115.. Chương 116.. Chương 117.. Chương 118.. Chương 119.. Chương 120.. Chương 121.. Chương 122.. Chương 123.. Chương 124.. Chương 125.. Chương 126.. Chương 127.. Chương 128.. Chương 129.. Chương 130.. Chương 131.. Chương 132.. Chương 133.. Chương 134.. Chương 135.. Chương 136.. Chương 137.. Chương 138.. Chương 139.. Chương 140.. Chương 141.. Chương 142.. Chương 143.. Chương 144.. Chương 145.. Chương 146.. Chương 147.. Chương 148.. Chương 149.. Chương 150.. Chương 151.. Chương 152.. Chương 153.. Chương 154.. Chương 155.. Chương 156.. Chương 157
Tiến »
Chương 32..

❊ ❊ ❊

Cố Vân Yên nâng mắt nhìn Tiêu Dục, phát hiện hắn cũng đang nhìn chăm chú vào mình, hai người bốn mắt tương đối, nhìn hai mắt Tiêu Dục thâm thúy, trong nháy mắt nàng mê ly hoảng thần.

Rất nhanh Cố Vân Yên hoàn hồn, nét mặt tươi cười như hoa “Tần thiếp nguyện ý làm Yên nhi độc nhất vô nhị của Hoàng thượng, mà không phảilà một trong chúng ái phi. Hoàng thượng gọi khuê danh tần thiếp, tần thiếp rất vui, về sau Hoàng thượng liền gọi tần thiếp là Yên nhi được không?”

Tiêu Dục nhìn vẻ mặt Cố Vân Yên chấp nhất lại nghiêm túc, nhẹ nhàng cười “Ân, ngày sau lúc ta ngươi một chỗ, trẫm liền gọi nàng là Yên nhi.”

Cố Vân Yên nhạy bén bắt được trong lời Tiêu Dục vừa mới nói tự xưng “ ta “, này thuyết minh cái gì? Thuyết minh lúc này nàng ở trong lòng hắn cũng có một hai phần đặc biệt đi! Cho dù trong phần đặc biệt này pha vài thức khác, nhưng so với phi tần khác , có chút ít còn hơn không, không phải sao?

Cố Vân Yên vừa lòng gật đầu “Hoàng thượng thật tốt, tần thiếp thực vui vẻ!”

Tiêu Dục cười trêu ghẹo nói: “Kia Yên nhi định hồi báo trẫm như thế nào đâu? Lấy thân báo đáp thì thế nào nhỉ?”

Bên tai Cố Vân Yên phiếm hồng, cực ngượng ngùng nói: “Tối qua tần thiếp bị lạnh, hiện tại bụng hơi hơi có chút không thoải mái......” Âm cuối dần dần thấp xuống, nói xong thẹn thùng quay đầu đi.

Tiêu Dục trấn an vỗ vỗ sau lưng của nàng “Thân mình không khoẻ, liền sớm đi nghỉ ngơi đi!” Nói xong ôm Cố Vân Yên hướng giường mà đi.

Tiêu Dục không phải người trọng dục vọng, lúc hắn qua đêm ở cung của phi tần khác, cũng không phải mỗi lần đều cùng các nàng cá nước thân mật, chính là mỗi lần cùng Cố Vân Yên đều cho hắn cảm giác cả tâm và thân sung sướng, cho nên mới chưa từng không có. Hôm nay nàng không thoải mái, hắn cũng không phải không có thì không được, cũng liền không đi cung điện khác, đỡ cung nhân tùy thị phải bôn ba đêm khuya, liền trực tiếp ở lại Tĩnh Di hiên.

Cố Vân Yên hầu hạ Tiêu Dục cởi áo ngoài, hai người mặc tẩm y ôm nhau mà ngủ. Cố Vân Yên rúc thân mình vào trong lòng Tiêu Dục, tẩm y Tiêu Dục thoáng rời rạc, ngực lộ ra một mảnh da thịt ấm áp, hơi thở ấm áp phất qua hai má của nàng, làm cho người ta cảm thấy một trận an tâm, rất nhanh, Cố Vân Yên liền an ổn ngủ.

Ba ngày sau, Phùng Thái y ở trong điện Tĩnh Di hiên, thỉnh mạch bình an cho Cố Vân Yên. Cố Vân Yên đi ra từ trong nội thất, Phùng Thái y tiến lên hành lễ sau, liền thay Cố Vân Yên đáp mạch, cẩn thận quan sát một chút sắc mặt Cố Vân Yên, trong mắt lóe lên một tia nghi hoặc, sau một lúc lâu, vuốt chòm râu đã bạc nói: “Mạch tượng Dục chủ tử di động sáp mà nhanh, tam mạch nãi bị. Ngũ đản thật nhiệt, mạch tất hồng sổ; Sáp vi chúc hư, nhưng xem sắc mặt ngài lại không có gì khác thường, không biết Dục chủ tử có chỗ nào không khoẻ?”

Cố Vân Yên nhẹ giọng nói: “Hôm kia ban đêm hơi hơi lạnh, cái khác đều không sao.”

Phùng Thái y rũ xuống mắt, không còn nghi ngờ từ từ nói: “Kia vi thần khai cho ngài cái phương thuốc phong hàn, một lát liền để dược đồng đưa thuốc lại đây, mấy ngày nay Dục chủ tử chú ý tĩnh dưỡng, ít ngày nữa liền có thể tốt!”

Cố Vân Yên nhất thời nhẹ nhàng thở ra, quả nhiên Thị Họa không làm cho nàng thất vọng, thuận lợi giúp nàng né qua một cửa. Lại qua vài ngày đi, chỉ cần có thể bình yên vượt qua mấy ngày này liền tốt, nếu nàng nhớ không lầm, rất nhanh Hoa Thanh cung sẽ truyền ra tin tức, đến lúc đó sẽ dời đi lực chú ý mọi người trong cung. Có người truyền ra tin vui sớm hơn so với nàng, như vậy đợi đến tin tức nàng có thai đi ra, mọi người sẽ không toàn lực đối phó nàng. Dù sao, trừ bỏ nàng còn có một người khác. Hai người cùng nhau gánh vác so với một người gánh vác dĩ nhiên muốn thoải mái hơn chút, như vậy nàng cũng không bị động ứng phó.

Cố Vân Yên nhẹ nhàng gật đầu “Làm phiền đại nhân, thay ta đưa tiễn đại nhân.” Lại phân phó Thị Họa nói. Thị Họa cười dạ, xuất ra một hồng bao đưa cho Phùng Thái y, Phùng Thái y đầu tiên là giả ý chối từ một phen, tiếp theo mới tạ ơn tiếp nhận.

Cố Vân Yên lại bảo Thị Thư: “Ngươi đi Phượng Nghi cung một chuyến, đem chuyện ta bị cảm lạnh không khoẻ bẩm báo Hoàng hậu nương nương.” Thị Thư lên tiếng trả lời liền đi.

Hai khắc sau, Thị Thư trở về. Trả lời Cố Vân Yên: “Chủ tử, nô tỳ đã đem bệnh tình ngài đăng báo Hoàng hậu nương nương, Hoàng hậu nương nương dặn ngài an tâm dưỡng bệnh. Lo lắng chủ tử ngài hiện nay không nên thị tẩm, Hoàng hậu nương nương liền phân phó kính sự phòng trước đem thẻ đầu bài của ngài tháo xuống, đợi đến ngài thân mình tốt hơn, lại treo lên.”

Cố Vân Yên ôn nhu nói: “Như thế rất tốt, ta cũng liền an tâm .”

Bởi vì Hoàng hậu thông cảm thân thể Cố Vân Yên ôm bệnh nhẹ, cho nên miễn nàng phải đi thỉnh an. Mấy ngày kế tiếp Cố Vân Yên liền chuyên tâm ở Tĩnh Di hiên tĩnh dưỡng, trong lúc đó, trừ bỏ Nghiên tần, còn có vài vị phi tần vị phân thấp lần lượt lại đây bái phỏng ân cần thăm hỏi. Cố Vân Yên lấy lý do thân thể không khoẻ, nhất nhất không tiếp kiến ai, chỉ để đám người Thường Phúc cùng Thị Thư Thị Họa chuyển đạt lòng biết ơn. Dù sao nàng hiện tại là người “có bệnh”, cũng không thích hợp thường xuyên tiếp khách.

Lại qua mấy ngày, Cố Vân Yên đang tựa vào tháp mỹ nhân lẳng lặng nghiên cứu sách đánh cờ, Thường Phúc khom người đi vào, Cố Vân Yên nâng mắt dò hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì?”

Thường Phúc cung kính đáp lời “Bẩm chủ tử, Hoa Thanh cung truyền ra tin vui, Đỗ sung nghi có thai !”

Cố Vân Yên cười yếu ớt nói: “Trong cung đã lâu không có tin vui, nay Đỗ sung nghi hoài thượng long thai, có thể thấy được là người có phúc. Ngươi một lát đi xuống cùng Thị Họa chọn danh mục quà tặng, kiểm tra kỹ lưỡng sau liền để Thị Thư đưa đi chúc mừng Đỗ sung nghi có thai, chỉ chú ý đừng đưa vải vóc cùng đồ ăn.”

Thường Phúc hiểu rõ, vải vóc cùng đồ ăn dễ dàng bị người gian lận, bình thường hạ lễ đều tránh đi hai loại này, gật đầu sau lại cong thắt lưng lui đi ra ngoài.

Lúc Thị Thư mang theo hạ lễ Tĩnh Di hiên tới Hoa Thanh cung, thánh chỉ sắc phong của Tiêu Dục cùng ban thưởng sớm đưa vào Hoa Thanh cung. Ý chỉ đại khái chính là Đỗ sung nghi mang long mạch có công, tấn chức thành chính tứ phẩm tần, theo sát mà đến đó là Thái hậu cùng Hoàng hậu ban thưởng cùng khích lệ, lễ vật cứ thế tuôn vào Hoa Thanh cung.

Trong lúc nhất thời, Đỗ tần nổi bật đại thịnh, liền ngay cả Hiền phi thịnh sủng nhiều năm lúc này cũng bị hoàng tự trong bụng nàng cưỡng chế một đầu, vô luận Hiền phi cảm thấy không vui như thế nào, lúc này, cũng không thể không để ý cái nhìn của Hoàng thượng cùng Thái hậu, nên danh mục quà tặng so với Phượng Nghi cung chỉ kém một hai phân, trên mặt vui vẻ chúc mừng Đỗ tần.

Dùng bữa tối xong, Cố Vân Yên phân phó Thị Họa nói: “Sáng mai, ngươi lại nấu phương thuốc kia cho ta, tiếp qua hai ngày lại đến hẹn mười ngày thỉnh mạch bình an một lần.”

Thị Họa hiện nghi hoặc, khó hiểu nói: “Chủ tử, hiện tại Đỗ tần đã có thai, ngài sao còn muốn đem chuyện long mạch giấu diếm?”

“Hiện tại Đỗ tần vừa có thai, bao nhiêu ánh mắt nhìn chằm chằm, người khác không chừng đang suy nghĩ làm cách nào có thể trừ bỏ thai nhi trong bụng nàng ấy, nếu là ta lập tức lại truyền ra tin tức, chỉ sợ người muốn cho ta lạc thai chỉ có hơn chớ không kém, cho nên giấu được liền giấu đi, thời gian càng dài, thai nhi càng ổn!”

Thị Họa nghe xong cúi đầu trầm tư, khuôn mặt không khỏi trầm trọng, tiện đà nghiêm mặt nói: “Nô tỳ hiểu được , kia sáng mai nô tỳ liền đi nấu thuốc, chuyện chủ tử có thai vô cùng quan trọng, vô luận như thế nào, nô tỳ chắc chắn cố gắng bảo hộ tốt chủ tử cùng tiểu chủ tử!”

Thấy được Thị Họa như thế, trong lòng Cố Vân Yên bỗng dâng lên lo lắng bất an.

( Lời editor: Cố tỷ quá lo lắng nên thành dư thừa. Chính vì cứ giấu diếm chuyện mang thai khiến thiếu chút nữa chị bị hại sảy thai )

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1.. Chương 2.. Chương 3.. Chương 4.. Chương 5.. Chương 6.. Chương 7.. Chương 8.. Chương 9.. Chương 10.. Chương 11.. Chương 12.. Chương 13.. Chương 14.. Chương 15.. Chương 16.. Chương 17.. Chương 18 Chương 19.. Chương 20.. Chương 21.. Chương 22.. Chương 23.. Chương 24.. Chương 25.. Chương 26.. Chương 27.. Chương 28.. Chương 29.. Chương 30.. Chương 31.. Chương 32.. Chương 33.. Chương 34.. Chương 35.. Chương 36.. Chương 37.. Chương 38.. Chương 39.. Chương 40.. Chương 41.. Chương 42.. Chương 43.. Chương 44.. Chương 45.. Chương 46.. Chương 47.. Chương 48.. Chương 49.. Chương 50.. Chương 51.. Chương 52.. Chương 53.. Chương 54.. Chương 55.. Chương 56.. Chương 57.. Chương 58.. Chương 59.. Chương 60.. Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72-1.. Chương 72-2.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79 Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97.. Chương 98.. Chương 99-1.. Chương 99-2.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108.. Chương 109.. Chương 110.. Chương 111.. Chương 112.. Chương 113.. Chương 114.. Chương 115.. Chương 116.. Chương 117.. Chương 118.. Chương 119.. Chương 120.. Chương 121.. Chương 122.. Chương 123.. Chương 124.. Chương 125.. Chương 126.. Chương 127.. Chương 128.. Chương 129.. Chương 130.. Chương 131.. Chương 132.. Chương 133.. Chương 134.. Chương 135.. Chương 136.. Chương 137.. Chương 138.. Chương 139.. Chương 140.. Chương 141.. Chương 142.. Chương 143.. Chương 144.. Chương 145.. Chương 146.. Chương 147.. Chương 148.. Chương 149.. Chương 150.. Chương 151.. Chương 152.. Chương 153.. Chương 154.. Chương 155.. Chương 156.. Chương 157
Tiến »