Sủng Phi Thượng Vị Ký

Lượt đọc: 5579 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1.. Chương 2.. Chương 3.. Chương 4.. Chương 5.. Chương 6.. Chương 7.. Chương 8.. Chương 9.. Chương 10.. Chương 11.. Chương 12.. Chương 13.. Chương 14.. Chương 15.. Chương 16.. Chương 17.. Chương 18 Chương 19.. Chương 20.. Chương 21.. Chương 22.. Chương 23.. Chương 24.. Chương 25.. Chương 26.. Chương 27.. Chương 28.. Chương 29.. Chương 30.. Chương 31.. Chương 32.. Chương 33.. Chương 34.. Chương 35.. Chương 36.. Chương 37.. Chương 38.. Chương 39.. Chương 40.. Chương 41.. Chương 42.. Chương 43.. Chương 44.. Chương 45.. Chương 46.. Chương 47.. Chương 48.. Chương 49.. Chương 50.. Chương 51.. Chương 52.. Chương 53.. Chương 54.. Chương 55.. Chương 56.. Chương 57.. Chương 58.. Chương 59.. Chương 60.. Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72-1.. Chương 72-2.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79 Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97.. Chương 98.. Chương 99-1.. Chương 99-2.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108.. Chương 109.. Chương 110.. Chương 111.. Chương 112.. Chương 113.. Chương 114.. Chương 115.. Chương 116.. Chương 117.. Chương 118.. Chương 119.. Chương 120.. Chương 121.. Chương 122.. Chương 123.. Chương 124.. Chương 125.. Chương 126.. Chương 127.. Chương 128.. Chương 129.. Chương 130.. Chương 131.. Chương 132.. Chương 133.. Chương 134.. Chương 135.. Chương 136.. Chương 137.. Chương 138.. Chương 139.. Chương 140.. Chương 141.. Chương 142.. Chương 143.. Chương 144.. Chương 145.. Chương 146.. Chương 147.. Chương 148.. Chương 149.. Chương 150.. Chương 151.. Chương 152.. Chương 153.. Chương 154.. Chương 155.. Chương 156.. Chương 157
Tiến »
Chương 43..

❊ ❊ ❊

Trong Phong đình, Cố Vân Yên ngồi dựa vào lan can, ánh trăng thản nhiên bao phủ bốn phía Phong đình, ánh sáng nhu hòa phóng ở trên mặt tinh xảo của Cố Vân Yên, có vẻ mông lung mà tốt đẹp, cho dù cùng là nữ nhân Đỗ tần cũng không thể không thừa nhận giờ này khắc này Cố Vân Yên đẹp thanh khiết xuất trần, tự như tiên nữ.

Bên ngoài Phong đình mảnh yên tĩnh, bên tai chỉ nghe tiếng động gió lạnh thổi qua ngọn cây, ban đêm như vậy có vẻ hết sức tịch liêu, Cố Vân Yên ngoái đầu nhìn lại nhẹ giọng nói: “Nay trong cung chỉ có hai người chúng ta trong người có mang long mạch, chỉ sợ không phải ai cũng sẽ vui mừng, muội muội ngày sau làm việc gì đều nên cẩn thận cho thỏa đáng.”

Vẻ mặt Đỗ tần nhoáng lên một cái, giây lát ánh mắt ngưng tụ, mặt lộ vẻ kiên định nói: “Tạ tỷ tỷ nhắc nhở, ta sẽ đem hết toàn lực bảo hộ thai nhi trong bụng, tuyệt không cho phép người bên ngoài làm tổn thương hắn.”

Cố Vân Yên gật đầu vui mừng nói: “Ngươi có thể có quyết tâm này liền tốt, cũng không uổng ta cứu giúp một lần!”

Mặt Đỗ tần lộ vẻ vẻ cảm kích “Lần ở Ngự Hoa viên đều nhờ tỷ tỷ xuất thủ cứu giúp, muội muội vô cùng cảm kích, ngày sau nếu có chuyện cần muội muội, mong rằng tỷ tỷ không cần e ngại.”

Thần sắc Cố Vân Yên lạnh nhạt nói: “Ngươi cũng không cần cảm kích lần đó, ta cũng không giấu giếm, sở dĩ ra tay cứu ngươi, trừ bỏ không đành lòng trơ mắt nhìn một tiểu sinh mệnh vô tội hy sinh, trong đó còn có mục đích của ta.”

Nghe được Cố Vân Yên thẳng thắn như thế, Đỗ tần hơi sững sờ, tiếp theo cười nói: “Muội muội vào cung nửa năm, dần dần hiểu được trong cung rất nhiều tàn nhẫn không cho người ngoài biết, cũng biết sinh tồn trong cung có bất đắc dĩ cùng gian nan, vô luận như thế nào, tỷ tỷ chung quy là đã cứu thai nhi trong bụng ta một mạng, ân tình này ta sẽ khắc trong tâm khảm.”

Có chút nói không cần nói rõ, trong lòng hai người lại như gương sáng, Đỗ tần biết mục đích Cố Vân Yên đơn giản chính là bảo trụ thai nhi trong bụng nàng, nhằm giảm bớt phiêu lưu cùng nguy cơ của chính mình, một khi thai nhi trong bụng nàng không còn, những kẻ có tâm tư kia sẽ toàn lực ứng phó trừ bỏ hoàng tự trong bụng Cố Vân Yên. Mặc kệ Cố Vân Yên có mục đích mới ra tay tương trợ, chỉ cần cuối cùng có thể bảo vệ thai nhi trong bụng nàng, cần gì phải so đo nhiều lắm?

Cố Vân Yên vô vị cười, chợt nói: “Cũng đã khuya, chúng ta vẫn là sớm hồi cung đi?”

Đỗ tần gật đầu “Tỷ tỷ nếu là đã khỏe hơn chút, vậy liền hồi cung đi.” Hoa Thanh cung cùng Trường Xuân cung cách nhau không xa, vừa lúc thuận đường cùng trở về. Vốn ấn cung quy vị phân Đỗ tần là không được ngồi kiệu , nhưng nàng hiện tại người mang hoàng tự, tự nhiên muốn so với người khác quý giá chút, Hoàng hậu đặc biệt cho Đỗ tần ân điển, cho phép nàng lúc ra ngoài được ngồi kiệu.

Kiệu của hai người vừa tới Lưu Vân các, mắt thấy lại đi một khắc liền có thể tới Trường Xuân cung , chợt nghe phía trước có tiếng động xôn xao ồn ào, Cố Vân Yên xốc lên màn kiệu, thăm dò phân phó nói: “Dừng kiệu! Thường Phúc ngươi mang theo Thường Nhạc cùng Thường Khánh đi phía trước, nhìn xem đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì, vì sao ồn ào như thế?” Nói xong Cố Vân Yên liền xuống kiệu, phía sau Đỗ tần cũng xuống kiệu đi tới bên cạnh Cố Vân Yên, trên mặt hiện lên bất an, Cố Vân Yên trấn an vỗ vỗ tay Đỗ tần.

Đám người Thường Phúc lĩnh mệnh rời đi, đại khái qua một nén nhang, liền thấy được Thường Phúc vội vàng chạy trở về bẩm báo Cố Vân Yên.

Thường Phúc khom người hành lễ với hai người, thổn thức nói: “Hồi bẩm chủ tử, Đỗ tần nương nương, Mạnh quý nhân ở phía trước vô ý ngã sấp xuống , bị xuất huyết, chỉ sợ té không nhẹ đâu, đã có người đi thỉnh Thái y, nghĩ đến rất nhanh liền có thể đuổi tới, cụ thể như thế nào còn phải để Thái y nhìn mới biết được.”

Đỗ tần nghe vậy sắc mặt biến trắng, sợ hãi hai tay nắm chặt cánh tay Cố Vân Yên, Cố Vân Yên quay đầu trấn an nói: “Không cần sợ, ở Thiên thu chương xảy ra chuyện này, Hoàng thượng cùng Hoàng hậu rất nhanh sẽ tới đây, nếu đã đến đây chúng ta cũng không thể không hỏi vài câu, ngươi cùng ta đến phía trước nhìn xem Mạnh quý nhân đi!”

Đỗ tần tuy rằng sợ hãi, nhưng là biết Cố Vân Yên nói được có lý, liền cố gắng cường định cùng Cố Vân Yên chậm rãi về phía trước, chờ các nàng đuổi tới Hoàng thượng, Hoàng hậu dĩ nhiên đã có mặt, Cố Vân Yên cùng Đỗ tần vội vàng tiến lên hành lễ vấn an Hoàng thượng cùng Hoàng hậu, Tiêu Dục khoát tay áo nói: “Các ngươi sao lại ở nơi này?”

Cố Vân Yên trả lời: “Hồi Hoàng thượng, nô tì mới vừa cùng Đỗ tần muội muội ngồi nghỉ ở Phong đình, liền chậm trễ canh giờ hồi cung, nghe được bên này tiếng động ồn ào, ta cùng Đỗ muội muội liền chạy lại đây, không biết hiện nay Mạnh muội muội như thế nào?”

Lúc này Phùng Thái y đã chuẩn mạch cho Mạnh Nguyệt xong, trầm giọng hồi bẩm Tiêu Dục nói: “Khởi bẩm Hoàng thượng, Mạnh quý nhân vô ý trượt chân, té quá mạnh làm cho thai nhi trong bụng đẻ non.”

Mọi người nghe vậy đều là cả kinh, Tiêu Dục nhíu mày, nghi hoặc nói: “Đẻ non?”

Phùng Thái y cúi đầu càng thấp, run giọng nói: “Dạ, Mạnh quý nhân đã có thai, chỉ là thai nhi vẫn chưa đủ 1 tháng, cho nên lúc trước bắt mạch bất an thần không chẩn ra, xin Hoàng thượng thứ tội!”

Lúc này Mạnh Nguyệt từ từ chuyển tỉnh nghe lời Thái y nói, thoáng chốc khuôn mặt sửng sốt, kinh ngạc nhìn chằm chằm bụng mình, chợt nước mắt rơi như mưa, trên mặt bi thống không thôi.

Tiếng khóc nức nở truyền đến, mặt Hoàng hậu lộ vẻ lo lắng, vội vàng bước nhanh tới bên người Mạnh Nguyệt, cực lực khuyên giải an ủi nói: “Ngươi hiện tại không nên bi thương khóc rống, cẩn thận bị thương trụ cột, ngươi còn trẻ, đứa nhỏ ngày sau lại có, mau đừng khóc .”

Hai người Cố Vân Yên cùng Đỗ tần đứng ở phía sau Hoàng hậu, cũng một phen tận tình khuyên bảo.

Lưu Đức Phúc cẩn thận thăm dò hiện trường, tiến lên cung kính nói: “Khởi bẩm chủ tử, nô tài ở chỗ Mạnh quý nhân ngã sấp xuống phát hiện có vũng nước còn lạnh, nghi là khối băng hòa tan sau lưu lại dấu nước.”

Mặt Tiêu Dục càng đen, trầm mặc sau một lúc lâu, nói: “Hoàng hậu, ngươi cho người đem Mạnh quý nhân cùng Đỗ tần về Hoa Thanh cung, chuyện kế tiếp trẫm sẽ xử lý.” Ý tứ Tiêu Dục là muốn tự mình tra án này.

Nghe vậy trong lòng Hoàng hậu chấn động, Hoàng thượng muốn nhúng tay việc hậu cung, là đối nàng thất vọng rồi sao? Phi tần hậu cung có thai liên tiếp gặp chuyện không may, Hoàng thượng chung quy là trách cứ nàng quản lý bất lực đi! Áp chế chua xót trong lòng, thong dong nói: “Dạ, nô tì cáo lui!”

Tiêu Dục tiện đà lại đối Cố Vân Yên nói: “Ngươi cũng đi về trước đi, đêm dài trên đường chú ý chút!”

Cố Vân Yên quỳ gối hành lễ “Tạ Hoàng thượng quan tâm, nô tì cáo lui!”

Tiêu Dục nhẹ nhàng gật đầu, Cố Vân Yên theo lời lui ra, được Thị Thư nâng lên kiệu, Thường Phúc dặn cung nhân khiêng kiệu đi chậm một chút, so lúc trước càng cẩn thận ổn thỏa, vì thế đoàn người chậm rãi đi trở về Trường Xuân cung.

Tin tức rất nhanh liền truyền khắp trong cung, phi tần hậu cung nghe được tin này, đầu tiên là cả kinh tiếp theo vui vẻ, đêm nay vì vậy “Kinh hỉ”. Chúng phi tần ngủ phá lệ ngọt ngào an ổn!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1.. Chương 2.. Chương 3.. Chương 4.. Chương 5.. Chương 6.. Chương 7.. Chương 8.. Chương 9.. Chương 10.. Chương 11.. Chương 12.. Chương 13.. Chương 14.. Chương 15.. Chương 16.. Chương 17.. Chương 18 Chương 19.. Chương 20.. Chương 21.. Chương 22.. Chương 23.. Chương 24.. Chương 25.. Chương 26.. Chương 27.. Chương 28.. Chương 29.. Chương 30.. Chương 31.. Chương 32.. Chương 33.. Chương 34.. Chương 35.. Chương 36.. Chương 37.. Chương 38.. Chương 39.. Chương 40.. Chương 41.. Chương 42.. Chương 43.. Chương 44.. Chương 45.. Chương 46.. Chương 47.. Chương 48.. Chương 49.. Chương 50.. Chương 51.. Chương 52.. Chương 53.. Chương 54.. Chương 55.. Chương 56.. Chương 57.. Chương 58.. Chương 59.. Chương 60.. Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72-1.. Chương 72-2.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79 Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97.. Chương 98.. Chương 99-1.. Chương 99-2.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108.. Chương 109.. Chương 110.. Chương 111.. Chương 112.. Chương 113.. Chương 114.. Chương 115.. Chương 116.. Chương 117.. Chương 118.. Chương 119.. Chương 120.. Chương 121.. Chương 122.. Chương 123.. Chương 124.. Chương 125.. Chương 126.. Chương 127.. Chương 128.. Chương 129.. Chương 130.. Chương 131.. Chương 132.. Chương 133.. Chương 134.. Chương 135.. Chương 136.. Chương 137.. Chương 138.. Chương 139.. Chương 140.. Chương 141.. Chương 142.. Chương 143.. Chương 144.. Chương 145.. Chương 146.. Chương 147.. Chương 148.. Chương 149.. Chương 150.. Chương 151.. Chương 152.. Chương 153.. Chương 154.. Chương 155.. Chương 156.. Chương 157
Tiến »