Sủng Phi Thượng Vị Ký

Lượt đọc: 5561 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1.. Chương 2.. Chương 3.. Chương 4.. Chương 5.. Chương 6.. Chương 7.. Chương 8.. Chương 9.. Chương 10.. Chương 11.. Chương 12.. Chương 13.. Chương 14.. Chương 15.. Chương 16.. Chương 17.. Chương 18 Chương 19.. Chương 20.. Chương 21.. Chương 22.. Chương 23.. Chương 24.. Chương 25.. Chương 26.. Chương 27.. Chương 28.. Chương 29.. Chương 30.. Chương 31.. Chương 32.. Chương 33.. Chương 34.. Chương 35.. Chương 36.. Chương 37.. Chương 38.. Chương 39.. Chương 40.. Chương 41.. Chương 42.. Chương 43.. Chương 44.. Chương 45.. Chương 46.. Chương 47.. Chương 48.. Chương 49.. Chương 50.. Chương 51.. Chương 52.. Chương 53.. Chương 54.. Chương 55.. Chương 56.. Chương 57.. Chương 58.. Chương 59.. Chương 60.. Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72-1.. Chương 72-2.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79 Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97.. Chương 98.. Chương 99-1.. Chương 99-2.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108.. Chương 109.. Chương 110.. Chương 111.. Chương 112.. Chương 113.. Chương 114.. Chương 115.. Chương 116.. Chương 117.. Chương 118.. Chương 119.. Chương 120.. Chương 121.. Chương 122.. Chương 123.. Chương 124.. Chương 125.. Chương 126.. Chương 127.. Chương 128.. Chương 129.. Chương 130.. Chương 131.. Chương 132.. Chương 133.. Chương 134.. Chương 135.. Chương 136.. Chương 137.. Chương 138.. Chương 139.. Chương 140.. Chương 141.. Chương 142.. Chương 143.. Chương 144.. Chương 145.. Chương 146.. Chương 147.. Chương 148.. Chương 149.. Chương 150.. Chương 151.. Chương 152.. Chương 153.. Chương 154.. Chương 155.. Chương 156.. Chương 157
Tiến »
Chương 34..

❊ ❊ ❊

Ngày năm tháng mười ấy, Cố Vân Yên mặc cung trang thiên thủy sắc cẩm tú, bên ngoài khoác thêm một cái góc bạc hồ cừu, liền mang theo Thị Thư Thị Họa cùng Thường Phúc đi Ngự Hoa viên.

Trong Ngự Hoa viên sắc màu rực rỡ, xa xa liền thấy được một chuỗi hồng, đại đóa nở rộ ở trong gió, sắc hồng tiên diễm, nhìn trước mặt giống như đan khấu một chuỗi hồng, Cố Vân Yên không hiểu sao cảm thấy một trận kinh hãi, phảng phất một chuỗi hồng này ngưng mạn ở trong không khí mùi hoa xen lẫn huyết mùi, Cố Vân Yên hoãn đặt chân bước, nắm chặt hơi thở, mới vừa rồi nhịn xuống khó chịu muốn nôn.

Thị Họa luôn thận trọng, tất nhiên lưu ý đến biến hóa rất nhỏ của chủ tử, khẽ cau mày, quan tâm dò hỏi: “Chủ tử không khoẻ?”

Cố Vân Yên khoát tay, thấp giọng nói “Một lát nhiều người phức tạp, các ngươi đều lưu ý chút.” Nói xong tươi cười rạng rỡ mang theo mọi người phía sau đến trước mặt chúng phi tần.

Cố Vân Yên hành lễ với Hoàng hậu đang đứng đầu hàng, bàn tay trắng nõn của Hoàng hậu nhẹ nhàng vừa nhấc, ý bảo Cố Vân Yên đứng dậy.

Hoàng hậu dẫn mọi người đi thưởng thức các màu hoa tươi trong Ngự Hoa viên, Hiền phi cùng Đức phi đứng gần Hoàng hậu nhất, tiếp theo đó là Đỗ tần hiện nay mang long mạch, mẫu bằng tử quý, nay Đỗ tần dĩ nhiên khác xưa, ngày sau nếu có thể sinh hạ hoàng tự, tiền đồ tất lại càng không thể đoán được.

Hoàng hậu quay đầu phân phó cung nữ bên người Đỗ tần nói: “Đỗ tần nay là phụ nữ có mang, các ngươi cẩn thận hầu hạ .”

Vài cung nữ vội vàng cúi đầu xác nhận, Đỗ tần cười tạ ân.

Nghiên tần cùng Cố Vân Yên lần lượt một đường đi ngắm hoa, hôm nay Nghiên tần mặc cung trang lưu sa tố sắc, đem dung nhan nàng vốn là khuynh quốc khuynh thành phụ trợ càng thêm thanh lệ tuyệt trần. Cố Vân Yên nhìn trên mặt nàng tuy rằng mang theo miệng cười, vẫn tô son trát phấn nhưng không được giấu được trong ánh mắt nàng vẻ cô đơn cùng thất vọng. Đúng rồi, đồng dạng có thịnh sủng trừ bỏ Hiền phi còn có Nghiên tần trước mặt, trong hậu cung ba người các nàng thừa ân mưa móc nhiều nhất, Hiền phi nhiều năm không dựng vẫn đang ngàn pháp trăm kế nghĩ như thế nào có thể hoài thượng long mạch, huống chi là lúc này Nghiên tần đang độ thích hợp dựng dục đâu?

Cố Vân Yên nhìn chung quanh một vòng, mọi người đều đang ngắm hoa, thấy không có người lưu ý hai người các nàng nói chuyện, mới đến gần Nghiên tần nhẹ giọng nói “Tuy nói ngắm hoa, nhưng lúc này dù sao không phải thời tiết trăm hoa đua nở hảo, người tâm tình tự nhiên không như lúc mùa xuân sinh cơ phát triển, nhưng nay Đỗ tần có thai, chính là đại hỉ của hoàng gia, tỷ tỷ mặc dù không thích hoa trước mắt, cũng nên giấu trong lòng, miễn cho bị người hữu tâm nhìn thấy, sợ là không ổn.”

Nghiên tần kinh ngạc nghe, giây lát vẻ mặt tươi cười, xán lạn như hoa đào, vẻ cô đơn cùng thất vọng trên mặt mày dĩ nhiên tan thành mây khói, rốt cuộc không thể tìm ra, làm cho người ta nhịn không được hoài nghi vừa mới chính là mình thấy ảo giác.

Mắt Nghiên tần lộ ra cảm kích, dịu dàng nói: “Muội muội nói phải, là tỷ tỷ sơ sót.”

Lập tức liền thấy được gần đó Quý chiêu nghi cùng Mạnh Nguyệt đang cùng lại đây, Quý chiêu nghi ôn nhu trêu nói: “Hai vị muội muội đang nói chuyện gì mà vui vẻ như thế? Nhưng lại tránh ở nơi này chỉ vui một mình, nói mau a, cũng tốt làm cho ta vui vẻ theo!”

Mạnh Nguyệt đi sau Quý chiêu nghi nửa bước chân, trên mặt cũng một mảnh ý cười nhu hòa.

Hai người Nghiên tần cùng Cố Vân Yên quỳ gối hành lễ, Cố Vân Yên cười khẽ “Nương nương nói đùa, tần thiếp cùng Nghiên tần tỷ tỷ bất quá cười vài câu thôi, sao lại có chuyện vui êm tai đáng giá nói tới?”

Quý chiêu nghi che miệng ha ha cười, sau đó chỉ vào Cố Vân Yên sẳng giọng: “Nhìn xem, nhìn xem! Người bên ngoài chỉ nói muội muội tài nghệ có một không hai, hôm nay mới biết, muội muội cũng là người mồm miệng lanh lợi.”

Mạnh Nguyệt cũng cười, trong miệng nói: “Sung viện tỷ tỷ xưa nay là người miệng ngọt , không giống tần thiếp ăn nói vụng về không được người thích.” Nói xong ngón tay khẽ vuốt qua hoa hồng kiều diễm ướt át.

Nghiên tần thản nhiên cười, hỏi Quý chiêu nghi nói: “Cố muội muội là người tâm linh miệng xảo , tất nhiên được mọi người thích, nương nương cảm thấy tần thiếp nói đúng không?”

Quý chiêu nghi nói: “Cũng không phải sao, Cố muội muội của ngươi người so với hoa còn đẹp hơn, dĩ nhiên được yêu thích!”

Cố Vân Yên kiều gắt giọng: “Nương nương không nên giễu cợt tần thiếp như thế a, tần thiếp không nói lại các vị rồi, nay nhưng thật ra các tỷ tỷ miệng xảo lanh lợi .” Một quyến rũ tới ba người đều là cười to.

Một bên Hiền phi cùng Vương tiệp dư nghe tiếng mà đến, mấy người hành lễ với Hiền phi, Hiền phi nhìn trước mặt Hoa Quan nội mặt tiên hồng sắc, bên ngoài màu da cam sắc Lăng Tiêu hoa, cúi người nhẹ nhàng ngủi, tiếp theo tay phải hơi hơi dùng lực liền chiết một đóa, từ từ chuyển động, biểu tình vô cùng quyến rũ cùng xinh đẹp, trong giọng lại lộ ra âm ngoan nói không nên lời “Dù là hoa xinh đẹp đến đâu, hoa kỳ vừa qua, cũng sẽ điêu linh, cũng như Lăng Tiêu hoa trong tay bản cung, cũng bất quá là nỏ mạnh hết đà thôi!” Nói xong tay phải buông lỏng, Lăng Tiêu hoa liền bị gió lạnh quát lạc, giây lát liền hạ xuống . Hiền phi khóe môi hơi hơi xả ra một chút ý cười, chỉ là nụ cười kia làm cho người ta phát lạnh, tiếp theo không lắm để ý nhìn mọi người liếc mắt một cái, lập tức thản nhiên xoay người rời đi.

“A!” Một tiếng kêu bén nhọn thảm thiết đột ngột truyền đến, tiếp theo đó là mấy người liên tiếp kinh hách hét lên “Rắn...... A ~”

Mấy người Cố Vân Yên nhanh chóng quay đầu, liền thấy được không biết từ khi nào trong bụi hoa xuất hiện hai rắn độc lớn như ngón tay, trong đó một con từ từ mấp máy bò đến chỗ nhóm người Cố Vân Yên, toàn bộ thân thể trình s hình, có vẻ cực độ mềm mại, vảy trên người hiện ra thâm màu xám, bẹp trên đầu có thể thấy rõ ràng đỏ tươi tín tử không ngừng co duỗi, hai khỏa vĩ chỉ lớn nhỏ ánh mắt giống nhau cũng lộ ra hung quang, càng khiến cho người ta sợ hãi.

Quý chiêu nghi thét lên dựa vào Nghiên tần cùng Cố Vân Yên, Thị Thư Thị Họa cùng Thường Phúc phản ứng lại, lập tức chạy tới, vây quanh mấy người Cố Vân Yên, liên tục che chở Cố Vân Yên lui về phía sau, nhất thời, trong Ngự Hoa viên tiếng thét chói tai liên tục, mọi người chạy trối chết, rất nhiều cung nữ thái giám cũng chỉ lo tự chạy trối chết, không rảnh lại bận tâm an nguy chủ tử nhà mình, trong hoảng loạn có người bị đánh ngã, còn không kịp phát ra một tiếng đau, liền bị đám người xung quanh giẫm lên, trong lúc nhất thời trường hợp hỗn loạn, người ngã ngựa đổ.

Ánh mắt Cố Vân Yên xuyên thấu qua Thị Thư Thị Họa che ở trước mặt nàng, ở trước vườn hoa nhìn thấy bóng dáng của Đỗ tần, lúc này nàng đang bị vài cung nữ đang cuống quít đào tẩu đẩy lui, Đỗ tần cắn chặt răng, sắc mặt trở nên trắng bệch, hai tay gắt gao che chở bụng, phía sau, một cung nữ trong tay cất giấu mấy cây châm dài đang tiến lại gần nàng.

Đồng tử Cố Vân Yên co rụt lại, trong phút chốc liền gọi Thị Hhư Thị Họa xông ra ngoài, dùng sức đẩy ra cung nữ đang chuẩn bị thừa dịp loạn xuống tay với Đỗ tần, ‘Phốc’ một tiếng, cung nữ ngã xuống đất, rất nhanh đã bị Thị Thư chế phục.

Cố Vân Yên nhìn thoáng qua tiểu cung nữ, giật mình nhớ lại đây là người trong cung Phùng tiệp dư, Cố Vân Yên cùng Thị Họa hợp lực nâng dậy Đỗ tần trên đất, thối lui đến địa phương ít người, mới vừa đi đến một nửa, gặp thị vệ tuần tra phụ cận Ngự Hoa viên nhận được tin tức chạy tới, Hoàng hậu cường tự trấn định lại, chỉ huy cung nhân thị vệ, rất nhanh, trường hợp hỗn loạn có thể khống chế, hai con rắn độc cũng nhanh chóng bị thị vệ bắt giết.

Mọi người chưa hết kinh hồn, đều dựa vào Hoàng hậu. Lúc này, tiểu cung nữ trong cung Phùng tiệp dư đã bị Thường Phúc cùng Thường Quý áp giải. Thị Hoạ khẽ nhíu mày, ánh mắt dạo qua một vòng ở trên người Cố Vân Yên, cuối cùng dừng lại ở trên túi hương bên hông nàng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1.. Chương 2.. Chương 3.. Chương 4.. Chương 5.. Chương 6.. Chương 7.. Chương 8.. Chương 9.. Chương 10.. Chương 11.. Chương 12.. Chương 13.. Chương 14.. Chương 15.. Chương 16.. Chương 17.. Chương 18 Chương 19.. Chương 20.. Chương 21.. Chương 22.. Chương 23.. Chương 24.. Chương 25.. Chương 26.. Chương 27.. Chương 28.. Chương 29.. Chương 30.. Chương 31.. Chương 32.. Chương 33.. Chương 34.. Chương 35.. Chương 36.. Chương 37.. Chương 38.. Chương 39.. Chương 40.. Chương 41.. Chương 42.. Chương 43.. Chương 44.. Chương 45.. Chương 46.. Chương 47.. Chương 48.. Chương 49.. Chương 50.. Chương 51.. Chương 52.. Chương 53.. Chương 54.. Chương 55.. Chương 56.. Chương 57.. Chương 58.. Chương 59.. Chương 60.. Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72-1.. Chương 72-2.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79 Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97.. Chương 98.. Chương 99-1.. Chương 99-2.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108.. Chương 109.. Chương 110.. Chương 111.. Chương 112.. Chương 113.. Chương 114.. Chương 115.. Chương 116.. Chương 117.. Chương 118.. Chương 119.. Chương 120.. Chương 121.. Chương 122.. Chương 123.. Chương 124.. Chương 125.. Chương 126.. Chương 127.. Chương 128.. Chương 129.. Chương 130.. Chương 131.. Chương 132.. Chương 133.. Chương 134.. Chương 135.. Chương 136.. Chương 137.. Chương 138.. Chương 139.. Chương 140.. Chương 141.. Chương 142.. Chương 143.. Chương 144.. Chương 145.. Chương 146.. Chương 147.. Chương 148.. Chương 149.. Chương 150.. Chương 151.. Chương 152.. Chương 153.. Chương 154.. Chương 155.. Chương 156.. Chương 157
Tiến »