Sủng Phi Thượng Vị Ký

Lượt đọc: 5771 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1.. Chương 2.. Chương 3.. Chương 4.. Chương 5.. Chương 6.. Chương 7.. Chương 8.. Chương 9.. Chương 10.. Chương 11.. Chương 12.. Chương 13.. Chương 14.. Chương 15.. Chương 16.. Chương 17.. Chương 18 Chương 19.. Chương 20.. Chương 21.. Chương 22.. Chương 23.. Chương 24.. Chương 25.. Chương 26.. Chương 27.. Chương 28.. Chương 29.. Chương 30.. Chương 31.. Chương 32.. Chương 33.. Chương 34.. Chương 35.. Chương 36.. Chương 37.. Chương 38.. Chương 39.. Chương 40.. Chương 41.. Chương 42.. Chương 43.. Chương 44.. Chương 45.. Chương 46.. Chương 47.. Chương 48.. Chương 49.. Chương 50.. Chương 51.. Chương 52.. Chương 53.. Chương 54.. Chương 55.. Chương 56.. Chương 57.. Chương 58.. Chương 59.. Chương 60.. Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72-1.. Chương 72-2.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79 Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97.. Chương 98.. Chương 99-1.. Chương 99-2.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108.. Chương 109.. Chương 110.. Chương 111.. Chương 112.. Chương 113.. Chương 114.. Chương 115.. Chương 116.. Chương 117.. Chương 118.. Chương 119.. Chương 120.. Chương 121.. Chương 122.. Chương 123.. Chương 124.. Chương 125.. Chương 126.. Chương 127.. Chương 128.. Chương 129.. Chương 130.. Chương 131.. Chương 132.. Chương 133.. Chương 134.. Chương 135.. Chương 136.. Chương 137.. Chương 138.. Chương 139.. Chương 140.. Chương 141.. Chương 142.. Chương 143.. Chương 144.. Chương 145.. Chương 146.. Chương 147.. Chương 148.. Chương 149.. Chương 150.. Chương 151.. Chương 152.. Chương 153.. Chương 154.. Chương 155.. Chương 156.. Chương 157
Tiến »
Chương 73..

❊ ❊ ❊

Hôm sau là tiết đoan ngọ, Hoàng hậu phân phó Thượng thực cục một ngày trước phân phát bánh chưng đưa đến các cung, Tĩnh Di hiên được số lượng không ít, chủng loại lại nhiều, có nhân đậu đỏ, nhân đậu xanh, nhân hạt dẻ, nhân thịt heo,,,,,,, trong đó Cố Vân Yên thích ăn nhất đó là nhân hạt dẻ, để lại nhiều bánh chưng nhân hạt dẻ, còn lại ban cho cung nhân Tĩnh Di hiên.

“Chủ tử bánh chưng này ăn ngon thật, hương vị thật tốt!” Thị Thư vừa ăn bánh chưng vừa khen.

Cố Vân Yên lắc đầu bật cười, nói: “Xem tướng ăn của ngươi kìa, còn muốn chật vật hơn so với Hạo Nhi.”

Nhị hoàng tử đang ngồi ở trong lòng Cố Vân Yên, đôi mắt to không nháy mắt nhìn chằm chằm Thị Thư ăn bánh chưng, Thị Thư cười nói: “Chủ tử cũng đừng giễu cợt nô tỳ, người xem xem nhị hoàng tử nhìn nô tỳ ăn bánh chưng không chớp mắt kìa ~”

Cố Vân Yên cúi đầu liền thấy nhị hoàng tử đúng như Thị Thư nói, thấy được con trai tham bánh chưng như thế, Cố Vân Yên nhất thời có chút mềm lòng, nhịn một hồi cuối cùng không đành lòng, liền bảo Thị Họa lột bánh chưng đem lại.

“Hạo Nhi còn nhỏ không có thể ăn nhiều bánh chưng, chúng ta liền ăn nhiêu đây thôi được không?” Cố Vân Yên so đo ngón cái nói.

Nhị hoàng tử vừa nghe nói có thể ăn bánh chưng, cười đến thấy răng không thấy mắt, dùng sức gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

Cố Vân Yên dùng muỗng nhỏ múc một muỗng đút cho nhị hoàng tử, nhị hoàng tử hưng phấn đá đá chân nhỏ, miệng nhăm nhi ăn bánh chưng mỹ vị, nuốt xuống một ngụm lúc này lại mở cái miệng nhỏ nhắn, ý bảo Cố Vân Yên tiếp tục đút miếng thứ hai.

“Hạo Nhi chỉ có thể lại ăn một ngụm, ăn xong thì ngừng được không?” Cố Vân Yên dụ dỗ nói.

Chỉ ăn hai cái, nhị hoàng tử hiển nhiên cũng không thỏa mãn, hé ra khuôn mặt nhỏ nhắn đáng thương hề hề nhìn Cố Vân Yên, miệng không ngừng nói: “Muốn ~ ăn ~ ăn ~”.

“Hạo Nhi chúng ta đã thương lượng rồi nhỉ, chỉ ăn bấy nhiêu thôi, hiện nay ngươi đã ăn một miếng rồi, cũng không thể lại tiếp tục ăn.”

Tiêu Dục còn chưa bước vào bên trong liền nghe thấy giọng Cố Vân Yên bất đắc dĩ truyền đến “Hạo Nhi ngoan, hôm nay ăn đã muốn quá nhiều, ngày mai chúng ta lại ăn có được hay không?”

“Nô tài / nô tỳ tham kiến Hoàng thượng, Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!” Đám người Thị Thư thấy Tiêu Dục tiến vào, quỳ xuống hành lễ nói.

Nghe vậy Cố Vân Yên quay đầu, liền thấy được Tiêu Dục mặt mang ý cười tiêu sái tiến vào, liền ôm nhị hoàng tử hành lễ vấn an Tiêu Dục, lại bị Tiêu Dục ngăn cản.

“Yên nhi cùng Hạo Nhi đang ăn cái gì vậy, có lưu phần trẫm không?” Tiêu Dục lại cười nói.

“Thượng thực cục đưa tới không ít bánh chưng, nô tì đang cùng nhóm cung nhân nhấm nháp, ai ngờ Hạo Nhi lại cũng tham ăn, nô tì nghĩ ăn một chút cũng không sao, vì thế liền đút chút nhân bánh cho Hạo Nhi ăn, nhưng tiểu tử này ăn một lần liền không chịu dừng, la hét muốn ăn nữa, nô tì thật sự là không có biện pháp.”

Tiêu Dục ôm lấy nhị hoàng tử trong lòng Cố Vân Yên, ôn nhu nói: “Hạo Nhi nghe lời mẫu phi nói, hôm nay không thể lại ăn thêm bánh chưng, Hạo Nhi nếu không nghe lời, phụ hoàng về sau cũng không lại cùng ngươi ngoạn phi thật cao.”

Nhị hoàng tử vừa nghe nói không thể lại ngoạn phi thật cao, nhất thời lắc đầu tỏ vẻ không đồng ý.

“Kia Hạo Nhi đáp ứng phụ hoàng không ăn nữa, phụ hoàng liền cùng ngươi ngoạn phi thật cao nhé?” Tiêu Dục rèn sắt khi còn nóng nói.

Nhị hoàng tử do dự một lát, lắc lắc khuôn mặt nhỏ nhắn thỏa hiệp nói: “Phi phi ~”

“Ân, Hạo Nhi thực ngoan, phụ hoàng liền cùng ngươi ngoạn phi thật cao.” Nói xong liền hai tay bé nhị hoàng tử lên, ném lên trên lại tiện đà tiếp lấy, tiếp theo lại vứt lên lại tiếp được, lặp lại mấy lần.

Bị ném lên không trung nhị hoàng tử nhất thời quên không thoải mái vừa mới, mặt mày hớn hở phát ra tiếng cười như chuông bạc vậy, từ tháng trước, nhị hoàng tử liền mê trò phi thật cao này, mỗi lần Tiêu Dục lại đây đều phải đùa giỡn một lần.

Cố Vân Yên nhìn hai phụ tử trước mặt đang chơi đến vui quên trời đất, bất đắc dĩ lắc đầu cười.

Chơi một hồi lâu nhi nhị hoàng tử mới thỏa được cơn nghiện, cảm thấy mỹ mãn tùy bà vú ôm đi xuống nghỉ ngơi.

“Hoàng thượng hôm nay đã nếm qua bánh chưng chưa?” Cố Vân Yên dò hỏi.

Tiêu Dục lắc đầu, nói: “Vân chưa, trẫm vừa xong việc liền trực tiếp tới Tĩnh Di hiên, còn chưa kịp nhấm nháp bánh chưng Hoàng hậu phái người đưa tới.”

“Kia nô tì lấy cho Hoàng thượng nếm thử?” Cố Vân Yên lại cười nói.

Tiêu Dục gật đầu, nói: “Tốt, trẫm cũng nghĩ nếm thử xem hương vị bánh chưng năm nay thế nào làm Hạo Nhi tham ăn đến thế.”

Cố Vân Yên rửa tay liền mở gói bánh chưng cho Tiêu Dục, cắt da bánh chưng, lúc này một cỗ mùi thơm tràn ngập, Cố Vân Yên nói: “Hoàng thượng nếm thử!”

Tiêu Dục múc lên một ngụm bánh chưng, chợt khen: “Nhu mà không lạn, du mà không nị, thịt tiên vị hương, hàm ngọt thích hợp, hương vị vô cùng tốt.”

Lại múc lên một khối bánh chưng đưa đến bên môi Cố Vân Yên nói: “Yên nhi cũng ăn cùng trẫm chút đi.”

Cố Vân Yên há miệng ăn, khóe miệng không cẩn thận dính một viên gạo nếp, vừa định lấy khăn tử lau, liền bị Tiêu Dục ngăn trở, Cố Vân Yên không rõ nhìn Tiêu Dục.

Tiêu Dục tà mị cười, tiện đà hai tay cầm khuôn mặt Cố Vân Yên, ở Cố Vân Yên còn chưa phản ứng lại kịp, hôn lên môi hồng, cuốn gạo nếp khóe môi Cố Vân Yên vào trong miệng, lại nỉ non nói: “Thật là thơm!” Lại từ khóe miêng bao trùm hết môi phấn nộn, lúc ban đầu như chuồn chuồn lướt nước vậy đến cuối cùng là điên cuồng đoạt lấy, bên trong độ ấm đột nhiên lên cao.

Rất nhanh hai người liền đến trên giường, bên tai Bạch Tuyết lại vang lên tiếng ván giường rung động quen thuộc.

Đến ngày đoan ngọ, như năm rồi ở trên sông Thành Tuân tổ chức đua thuyền rồng.

Hôm nay không cần đi Phượng Nghi cung thỉnh an Hoàng hậu, chúng phi tần chỉ cần trang điểm chuẩn bị tốt, đến đúng giờ hội hợp trước cửa cung, được Hoàng hậu dẫn theo sau loan giá Tiêu Dục ra khỏi thành, đi xem đua thuyền rồng.

“Hôm nay sắc trời thật tốt, không cần để nhị hoàng tử mặc nhiều quần áo quá.” Cố Vân Yên phân phó nói.

Bà vú Trương thị lĩnh mệnh nói: “Dạ, nô tỳ đi làm ngay.” Nói xong liền để nhị hoàng tử mặc vào cái yếm đỏ thẫm Cố Vân Yên tự tay may.

Cố Vân Yên thấy con trai mập mạp, càng được cái yếm đỏ thẫm làm nổi bật có vẻ càng thêm trắng nõn trượt nộn, trong lòng yêu thích mềm nhũn nhu tình, lúc này bước lên ôm lấy con trai, tự mình ôm lên kiệu, xuất phát đi cửa cung.

Nghi thức loan giá Tiêu Dục cùng phi tần hậu cung chậm rãi đi ra ngoài thành, trên đường gặp dân chúng đều đang phủ phục quỳ hai bên đường hành đại lễ.

Đến sông Thành Tuân, liền thấy được từng chiếc từng chiếc thuyền hoa đang neo bên bờ, hình ảnh rộng lớn mạnh mẽ, trong đó tráng lệ nhất tự nhiên là thuyền hoa của Tiêu Dục.

Phi tần hậu cung đều được cung nhân dẫn dắt đều tự lên thuyền hoa, bởi vì phi tần hậu cung địa vị cao không nhiều lắm, cho nên lần này phi tần vị phân từ chiêu nghi trở lên đều có thể một người một con thuyền hoa, đối với kết quả này Cố Vân Yên rất là vừa lòng, trên thuyền hoa chỉ có người trong cung mình, nàng liền có thể tận tình xem đua thuyền rồng.

Cố Vân Yên ôm nhị hoàng tử lên lầu hai ngắm cảnh, ngồi dựa vào cửa sổ, tâm tình sung sướng thưởng thức phong cảnh Tuân hà.

Chợt nghe thuyền hoa Tiêu Dục truyền lên đến tiếng chiêng trống đinh tai nhức óc, giây lát trên dòng Tuân hà liền xuất hiện mười chiến thuyền tham gia lần tranh tài thuyền rồng này, đứng trên thuyền rồng đầu tiên rõ ràng là Hoài vương Tiêu Hằng luôn luôn phóng đãng không kềm chế được. Tiêu Hằng một thân trường bào màu tím đứng đón gió, diện mạo hiên ngang, vẻ bất cần đời trên mặt thường ngày hiện nay bị nghiêm trang thay thế.

Thuyền hoa của Cố Vân Yên gần với vị trí hai người Đế hậu xem thi đấu, trên cao nhìn xuống nhìn một cái không sót gì, tự nhiên có thể đem biểu tình của Tiêu Hằng nhìn xem nhất thanh nhị sở.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1.. Chương 2.. Chương 3.. Chương 4.. Chương 5.. Chương 6.. Chương 7.. Chương 8.. Chương 9.. Chương 10.. Chương 11.. Chương 12.. Chương 13.. Chương 14.. Chương 15.. Chương 16.. Chương 17.. Chương 18 Chương 19.. Chương 20.. Chương 21.. Chương 22.. Chương 23.. Chương 24.. Chương 25.. Chương 26.. Chương 27.. Chương 28.. Chương 29.. Chương 30.. Chương 31.. Chương 32.. Chương 33.. Chương 34.. Chương 35.. Chương 36.. Chương 37.. Chương 38.. Chương 39.. Chương 40.. Chương 41.. Chương 42.. Chương 43.. Chương 44.. Chương 45.. Chương 46.. Chương 47.. Chương 48.. Chương 49.. Chương 50.. Chương 51.. Chương 52.. Chương 53.. Chương 54.. Chương 55.. Chương 56.. Chương 57.. Chương 58.. Chương 59.. Chương 60.. Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72-1.. Chương 72-2.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79 Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97.. Chương 98.. Chương 99-1.. Chương 99-2.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108.. Chương 109.. Chương 110.. Chương 111.. Chương 112.. Chương 113.. Chương 114.. Chương 115.. Chương 116.. Chương 117.. Chương 118.. Chương 119.. Chương 120.. Chương 121.. Chương 122.. Chương 123.. Chương 124.. Chương 125.. Chương 126.. Chương 127.. Chương 128.. Chương 129.. Chương 130.. Chương 131.. Chương 132.. Chương 133.. Chương 134.. Chương 135.. Chương 136.. Chương 137.. Chương 138.. Chương 139.. Chương 140.. Chương 141.. Chương 142.. Chương 143.. Chương 144.. Chương 145.. Chương 146.. Chương 147.. Chương 148.. Chương 149.. Chương 150.. Chương 151.. Chương 152.. Chương 153.. Chương 154.. Chương 155.. Chương 156.. Chương 157
Tiến »