Song Kiếm

Lượt đọc: 9313 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »
Chương 220
bộ đồ tôm hùm

❊ ❊ ❊

Ngang ngược sợ liều mạng, liều mạng sợ da mặt dày. Đường Hoa tự nhận bản thân mình đã là nhân vật vô địch vũ trụ rồi, nhưng hiện giờ cũng không thể nào mà không viết lên một chữ ‘Phục’ được. Mình không những đã chìa cái lưng về phía con tướng quân tôm này, mà còn vô cùng văn nhã thu lại mọi vũ khí, chuẩn bị đánh tay không nữa. Nhưng con tôm này lại tuân theo nguyên tắc ‘kẻ nhẫn nhịn là vô địch thiên hạ’, cứ một không tấn công, hai không bị lừa, ôm riết lấy tảng đá ngầm chờ viện quân trở về.

Tuy Phá Toái đã trổ đủ công phu dẫn viện quân tới đủ xa, nhưng cũng chỉ là vấn đề thời gian dài hay ngắn mà thôi. Nếu con tướng quân tôm này chịu đánh nhau đàng hoàng với mình, mình đã có thể xử lý nó tới ba lần lận rồi ấy chứ. Lúc này, lần đầu tiên Đường Hoa mới hiểu rõ rằng thân là một võ giả mà không có một võ đài để quyết đấu công bình là một chuyện uất ức đến thế nào. Nhân lúc này, Đường Hoa cũng thật tâm tỏ vẻ đồng tình và tiếc nuối sâu sắc tự đáy lòng cho số đông thật đông người đã từng bị mình lừa chết.

Tục ngữ có nói ‘ba tên thợ giày thúi vẫn hơn một ông Gia Cát Lượng’, thế là Đường Hoa bèn phát ra tin nhắn tập thể, trình bày một cách ngắn gọn về hoàn cảnh khó khăn mình gặp phải trước mắt, hy vọng mọi người tuân theo tinh thần ‘hợp sức hợp mưu’, mở ra được một cánh cửa đột phá.

Mặc Tinh rất tích cực, là người đầu tiên trả lời: “Đánh vào các khớp tay, nó sẽ vô thức nâng lên.” Bỏ qua cái này thôi! Hoặc là nàng coi mình là thằng ngớ ngẩn, hoặc nàng coi con tướng quân tôm này là con heo. Một con tôm vô lại như thế này làm sao lại là một con heo được? Bởi vậy chắc chắn con nhãi này đang xem mình là một thằng ngớ ngẩn đây.

So với Mặc Tinh, người thứ hai trả lời - Quàng Khăn Đỏ thì lại có tố chất chuyên nghiệp hơn: “Dùng pháp thuật cấp bốn hệ thổ - Thiên Nhận Thứ, có thể đâm mũi nhọn ra ngoài từ mặt đất hoặc là nham thạch. Cự ly tấn công là mười trượng, lực sát thương trung bình, tốc độ tấn công trung bình khá. Nếu có cảnh giới bên hệ mộc thì có thể sử dụng thuật Trói Buộc, phép cấp ba của hệ mộc, cưỡng chế trói đối tượng rồi kéo ra.” Hệ thổ, hệ mộc... Mình là dân theo lôi với hỏa, có cái dạng phép thuật nào là từ trong đất sinh ra, từ trong mộc trưởng thành đâu?

Huy Hoàng là người hơi trung thực: “Tọa độ!” Ngươi không phải là dân Song Sư, không được truyền tống đến binh trạm này, chờ một ngày sau ngươi đến đây thì ông đã sớm đốt vàng mã kết nghĩa thành anh em họ với con tướng quân tôm này rồi đấy.

Tôn Minh: “Nhớ chụp mấy tấm ảnh với nhé!” Vẫn là huynh đệ ta thông minh, cho dù có chết cũng phải kiếm lời mới được. Cái này thì nghe theo.

Đề nghị với kiến nghị của mấy người còn lại đều chủ yếu là trêu đùa Đường Hoa cả, nào là múa thoát y, nào là nhào tới cắn nó, rồi còn cái nguyên lý ‘một cây đòn bẩy có thể bẩy được cả thế giới’ của Nhu Mễ nữa. Ai, ba tên Gia Cát Lượng cũng không bằng được một thằng thợ giày thối rồi!

“Rốt cục là ngươi có buông tay ra hay không?” Đường Hoa không có cách nào khác để làm, bèn phát điên lên hỏi một câu hết sức mất dinh dưỡng như thế.

Quả nhiên, con tướng quân tôm này cũng trả lời một cách rất mất dinh dưỡng luôn: “Nam tử hán đại trượng phu, nói không buông là không buông.”

Biến thân! Đường Hoa tức khắc biến thành hình dạng Trấn Ngục minh vương ngay. Vì sao lại biến ra cái dạng này? Bởi vì sẽ có ba đầu sáu tay, tuy so với con tôm này thì còn thiếu nhiều lắm, nhưng lại có lợi ở chỗ có hai cặp tay. Lại nói, dù sao số đầu của mình cũng nhiều hơn của nó mà, trong lòng cũng có thể cân bằng hơn được một chút xíu. Dù sao thì chắc chắn Đường Hoa sẽ phải chơi tới cùng với con tôm này rồi. Chuyện biến hình thì không quan trọng, mà cái quan trọng là Đường Hoa chợt phát hiện ra mình thế mà đã có thêm một cái nhiệm vụ: bình định biển Đông, đánh chết long vương biển Đông và 108 con tướng quân rồng, 216 con tướng quân giao long, 432 con tướng quân tôm hùm. Phần thưởng: dựa theo đối tượng đánh chết mà đạt được điểm công đức bất đồng.

“Ta xx!” Đường Hoa chửi mợ nhà nó, cái Thiên Đình nhà ngươi lại đi tuyên bố nhiệm vụ cho một nhân vật trong ma đạo, lại còn thưởng cho điểm công đức nữa thế này... A! Đột nhiên hai mắt của Đường Hoa sáng lên. Ha, ai nói mình không có pháp thuật hệ thổ vậy chứ? Mình không những có pháp thuật hệ thổ, hơn nữa lại còn là cấm pháp hệ thổ siêu cấp vô địch nữa kìa: Thiên Băng Địa Liệt!

Đường Hoa che miệng cười thầm, sau đó triển khai pháp thuật ngay. Quả nhiên, mọi thứ đất đá trong phạm vi của cấm pháp đều tung bay lên hết. Tướng quân tôm thấy vậy kinh hãi cực kỳ, đang định kiếm cái ô dù thứ hai đặng bảo vệ, nào ngờ trong phạm vi tầm nhìn, mọi hòn đá đều nát vụn đi cả, hơn nữa chúng nó còn đang hợp lại thành một con rồng đá nhắm vào bụng mình mà lao tới!

“Tôm Hùm Lăn Lộn!” Trong lúc nguy cấp, rốt cục tướng quân tôm cũng đã sử ra tuyệt chiêu thất truyền hơn ngàn năm trong võ lâm của mình, nó bao gồm những gì tinh túy nhất trong Lăn Đất quyền: lăn người một nhát, cái bụng ngửa lên trời, chìa phần lưng ra cho con rồng đá. Nhưng nó chỉ nhớ được có con rồng đá, mà quên mất còn có thứ đáng sợ hơn rồng đá nhiều, đó chính là con người. Ngoài mấy chục trượng, lửa đen đã hóa thành một cây mâu dài bén nhọn, từ trên lao xuống xé toang mặt nước biển, phát ra tiếng rít kinh hồn, dùng vận tốc ánh sáng đâm vào bụng của tướng quân tôm hùm. Một con số nho nhỏ có sáu chữ số bung ra.

Tướng quân tôm hùm mưu đồ lưu lại vài câu di ngôn linh tinh như nói rằng tôm hán tử trả thù mười năm còn chưa muộn, hay nói rằng tôm đây dù chết, nhưng tinh thần cũng sẽ mãi mãi còn tồn tại, v.v… nhưng đáng tiếc theo quy tắc của hệ thống thì chết là chết luôn, không cho phép kì kèo, bởi vậy tướng quân tôm chết không nhắm mắt, lừng lẫy bỏ mình.

“Xử lý rồi à?” Phá Toái cẩn thận hỏi.

“Ừ, xử lý rồi.” Đường Hoa thâm trầm nhìn về phía mặt trời lặn trên biển, nháy mắt khi mặt trời biến mất nơi đó, phía Đông cũng sẽ xuất hiện mặt trời mọc.

“Rớt cái gì thế?” Cho dù là Phá Toái thì cũng không thể ngoại lệ, vẫn cứ hỏi cái đề tài muôn thuở này.

Đường Hoa không trả lời, mà không trả lời chính là cách trả lời tốt nhất, bởi vì lúc hắn đang còn chưa có trả lời, hắn đã ném một món đồ qua. Cho nên hắn không trả lời.

“Oa! Đồ bộ cấm địa biển Đông cấp 60!” Trong mắt Phá Toái chớp chớp ánh sao, sau đó lại ói ra một bụm máu: “Giày của bộ đồ Tôm Hùm, sau khi trang bị vào, lực phòng ngự của chân sẽ tăng lên 500%, phần chân sẽ có 20% cơ hội miễn dịch mọi đòn tấn công. Các phần còn lại trên thân thể sẽ bị rớt 300% lực phòng ngự.” Có bệnh à, ai lại đi nhắm phần chân mà bắn phi kiếm chứ? Còn khi người ta đã chỉ có thể đánh vào chân của ngươi, vậy chẳng bằng ngươi cứ tránh đi là hơn, còn khăng khăng tiếp chiêu làm gì? Nếu thế thì cũng còn đỡ đi, vì nếu như gom được đủ bộ, vậy cũng bằng với trang bị vũ trang hạng nặng lên người. Nhưng cái khiến người ta muốn hộc máu đó chính là cái bộ đồ này là bộ đồ chỉ có bốn món! Trên thân người chơi có thể trang bị sáu món trang bị, nếu chỉ có bốn món thì có nghĩa là trên thân người của ngươi có hai bộ phận chắc chắn phải nhận lấy 300% thương tổn. Thế này nếu đi đánh với phi kiếm cũng còn được đi, chứ mặc đồ này vào đi đánh với pháp sư thì có khác gì tự sát chớ?

“Ta nghĩ rằng bộ đồ này là nhắm vào những người có đặc điểm đặc biệt, trong những tình huống đặc biệt hoặc những địch nhân đặc biệt mà phát huy ra hiệu quả dặc biệt đó.” Đường Hoa hỏi: “Có lấy hay không đây?”

“Lấy, sao lại không lấy chứ!” Không thể nào chắc chắn được rằng mình sẽ không gặp phải một hai tình huống đặc biệt nào đó, rủi đâu mà gặp phải một con BOSS chỉ biết cắn chân, vậy chẳng phải mình sẽ kiếm bộn rồi hay sao? Phá Toái bèn hào phóng phất tay: “Mấy thứ lặt vặt khác thuộc về ngươi.”

“...” Đường Hoa nghe vậy bèn lấy một thanh bảo kiếm tỏa ánh kim chói lóa ra: “Phi Hà kiếm, nhất phẩm lục giai hệ kim...”

“Gia Tử ca!” Phá Toái nịnh nọt: “Sáng nay đệ có gặp một thầy bói mù, lão ấy nói ngũ hành của đệ đang thiếu kim...”

Đường Hoa cười cười giao dịch Phi Hà kiếm qua, đồng thời cũng từ chối giày Tôm Hùm do Phá Toái đưa cho mình. Chỉ là nhất phẩm, lại còn là lục giai nữa, hiện giờ thật không thể nào lọt vào trong mắt xanh của mình nổi! Đường Hoa rất là tự hiểu lấy mình, một khi mà trên thân của mình có tiên kiếm, sẽ khó tránh khỏi việc một ngày nào đó mình bắn bay đi cho xem. Ngứa tay mà, không có cách nào khác cả, cứ có cảm giác là thần khí mà cách dăm bảy ngày không đem ra dùng thì có nguy cơ bị hạ giá ngay.

Phá Toái lấy hai món đồ này nhưng cũng không xấu hổ, bởi vì hắn lại giao dịch tiếp cho Đường Hoa một thanh tiên kiếm. Đường Hoa nghi hoặc nhìn nó: “Tam phẩm ngũ giai, là sao đây?”

“Phi kiếm của ngươi chỉ dùng để bay thôi, phẩm cấp có cao hay không cũng đâu nằm trong phạm vi quan tâm của ngươi chớ. Xem tên kiếm kìa!”

“Càn Khôn Vô Ảnh kiếm?” Đường Hoa nhìn phần giới thiệu mà mừng vô kể: trong truyền thuyết, thanh kiếm ghẻ này là hàng chuyên dụng của thiên binh thám báo tình báo trên Thiên Đình, không biết vì nguyên nhân gì mà lưu lạc ở chốn phàm! Nguyên nhân gì à? Hỏi Ốc Vít đó!

“Giao dịch qua nào!” Phá Toái ngẩng đầu lên, chỉ thấy mắt mình hoa lên một cái, đã không còn thấy bóng dáng của Đường Hoa đâu nữa rồi. Nhìn ra phía xa, hắn không khỏi hoảng hốt, tầm nhìn của mình là đến mấy chục dặm, thế mà không thể nào phát hiện nổi bóng dáng của Đường Hoa ở nơi đâu. Đây là cái tốc độ gì thế này? Lẽ nào đây chính là ‘tốc độ ánh sáng’ như người ta vẫn thường hay nói đó sao?

“Phù, phù!” Đường Hoa với bộ dáng mặt tái ngắt, thở hổn hển xuất hiện ở trước mặt Phá Toái, nhìn Phá Toái đang tái ngắt mặt mà hắn đưa tay mò vào chỗ trái tim mình, nói: “Vừa mới lấy ra thanh phi kiếm đang trang bị, không ngờ là túi Càn Khôn lại đầy mất tiêu rồi. Hệ thống thông báo rằng túi đã đầy, vật phẩm ở trên tay không thể trang bị ngay được, xém chút đã ngã chết rồi.” Đời người xưa nay ai không chết, chết chỉ là chuyện nhỏ, nhưng khi ở trước mặt người khác mà lại bị ngã chết, vậy sẽ là chuyện lớn! Thật là mất mặt lắm chứ, rủi đâu mà ngày mai trên đặc san có tiêu đề ‘Chuyện tình của Đông Phương Gia Tử có người thứ ba chen chân vào’, nên vì tình mà quẫn bức tự sát dưới chân Phá Toái thì làm sao mình sống tiếp nổi đây?

Hèn chi người ta cứ nói rằng đi bên cạnh Đường Hoa thì sức chịu đựng của trái tim phải tốt vô cùng cũng phải, Phá Toái hít sâu mấy hơi dẹp yên lòng hâm mộ của mình đi, chỉ lên bầu trời: “Thử kiếm!” Hai chữ đơn giản thôi là đã đủ nói rõ ràng rồi.

“Ta ném mớ rác trước đã!” Đường Hoa tiện tay chơi một chiêu sóng Dâm Đãng ra, sau đó ‘vù’ một tiếng biến mất! Đương nhiên là do có cái chiêu sóng Dâm Đãng này, cho nên Đường Hoa mới có sở thích giữ lại mấy thứ rác rưởi, mà cũng bởi vì thế nên suýt chút nữa mới xảy ra bi kịch bị ngã chết đây.

Sau khi tiếng ‘vù’ này vang lên, Phá Toái lại một lần nữa dâng lên cảm xúc hâm mộ, đương nhiên ngươi cũng có thể hiểu là cảm xúc ghen tị. Cây kiếm nát này gần như không tăng công không tăng phòng, kiếm nộ lại tàn tạ đến nhìn chẳng ra, nhưng chỉ duy nhất có cái vụ tốc độ này là lại đạt đến mức nghe rợn cả người. Đặc biệt là khi trang bị lên trên người tên Đường Hoa luôn đi theo lối tăng tốc độ kia. Tuy không đến nỗi đi đến tận cùng trời, nhưng cũng đã đến cảnh giới không để lại dấu vết rồi. Có thể thấy ít nhất cũng đã đạt đến gấp đôi vận tốc âm thanh luôn.

Đường Hoa lắc đầu, chải chải lại mái tóc bị gió thổi bay tán loạn, nói: “Cái thứ này không thực dụng đâu, đánh nhau mà xài tốc độ cao như vậy, địch nhân tìm không nổi ta thì đúng rồi, nhưng ta cũng không tìm thấy nổi địch nhân nữa.” Hắn xoa xoa huyệt Thái Dương, rồi nắn nắn nhân trung của mình, có vẻ như đã bị say xe. Chứng say xe thì có rất nhiều người thực ra không bị, nhưng chỉ vì thời gian dài nhìn cảnh vật ở ngoài xe với cự ly gần, khiến cho thần kinh thị giác nơi não bộ bị kích thích cho nên mới bị thôi. Mà cái tốc độ kia của Đường Hoa lại càng khỏi cần phải nói rồi, cho dù có chăm chú nhìn trước mặt thì cũng sẽ bị mấy đám mây vụt vụt trôi qua khiến cho choáng váng thôi.

“Nhưng có thể tiết kiệm được chút tiền truyền tống!” Phá Toái an ủi: “Trời Nam đất Bắc chỉ trong một bước chân, phong độ lắm mà.”

“Ta có bệnh hay sao mà có truyền tống trận lại không thèm xài chứ?” Đường Hoa tỏ vẻ khinh bỉ Phá Toái, xong nói: “Chúng ta phải tuýt còi thôi, cái chỗ chết giẫm này giống nào cũng quần cư cả, chúng ta cũng phải gọi thêm mấy người nữa mới được.”

Phá Toái ngẫm nghĩ một chốc, xong nói: “Trước mặt thì chỉ có Song Sư là có binh trạm ở biển Đông thôi. Trong Song Sư tuy cũng có cao thủ đó, nhưng ngươi sẽ không vừa mắt. Trừ khi là bảo Huy Hoàng với Quàng Khăn Đỏ bay một hai ngày qua đây.”

“Tinh Tinh, kéo Tinh Tinh qua đi!” Đường Hoa nói: “Con bé này tiện dụng lắm, có nó ở đây thì chúng ta sẽ không cần thiết đôi chốc lại phải chạy trối chết, rồi trận nào cũng bị đánh hội đồng nữa.”

“Ngươi, ta, Huy Hoàng, Quàng Khăn Đỏ, Tinh Tinh. Vừa vặn là một tiểu đội rồi!” Phá Toái gật đầu: “Tinh Tinh chủ yếu bói, Huy Hoàng với ta chủ yếu phụ trách phối hợp tấn công lẫn bảo vệ, ngươi với Quàng Khăn Đỏ là chủ công, thật là hiệu suất cực kỳ mà. Ngay cả thiên phu trưởng cũng không phải là không thể nào động tới được đâu... Chỉ tiếc là Huy Hoàng đang kiếm điểm công đức mà. Hắn không đến, vậy chắc chắn Quàng Khăn Đỏ cũng không muốn đến đâu.”

Đường Hoa lục lọi bảng hảo hữu, thấy cũng chỉ vừa mắt được một ít người. Sát Phá Lang thì đang bận chuẩn bị độ kiếp, mà cho dù là không độ kiếp, người ta cũng chưa chắc đã chịu đến. Lẽ nào hắn không sợ mình liên hợp với mọi người đến khi dễ hắn sao? Mặc Tinh cũng còn được, ít nhất thì cũng có kỹ năng giảm tốc tập thể, đáng tiếc là phải đi theo Sát Phá Lang rồi. Bà nội, mấy người này ăn không ngồi rồi chơi trò chơi yêu nhau làm cái gì thế chứ? Học theo mình với Phá Toái thì tốt biết bao, tìm được đối tượng rồi thì cứ quăng ở trong nhà, mình đi tiêu dao là xong đây này! Ừm, trong tay Thi Thi thì có thần khí đấy, đáng tiếc là cấp bậc còn chưa đến 50... Có rồi, là Nhu Mễ! Tiểu cô nương này chính là một quyển bách khoa toàn thư sống, hơn nữa thân thủ cũng thật sự không tồi, chính là người chơi duy nhất được NPC trong sư môn thu làm đồ đệ mà mình từng thấy. Cấp bậc nàng cũng không thấp, sắp lên 60 rồi. Chắc Nhất Tiếu không còn đeo dính lấy nàng nữa chứ nhỉ?

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »