Song Kiếm

Lượt đọc: 9287 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »
Chương 210
lần thứ ba

❊ ❊ ❊

“Không có vấn đề. Ta có thể hy sinh sự nghiệp của ta để ủng hộ sự nghiệp của ngươi.”

“Ngươi nói thì hay lắm.” Sương Vũ lắc đầu: “Đáng tiếc, điều cuối cùng cũng là điều quan trọng nhất, ngươi lại không đạt được.”

“Điều gì?”

“Nam nhân này nhất định phải thích ta.” Sương Vũ lắc đầu: “Ngươi thì làm không được, ngươi hầu như chỉ biết qua loa cho xong chuyện thôi, ngươithậm chí cũng không biết bản thân mình thích ai nữa kìa. Ngươi chỉ cảmthấy ta không tệ, có cơ hội này mà không vớt được thì sẽ có lỗi vớichính mình... Ta nói có sai không?”

“...” Đường Hoa toát một hôi mẹ, mồ hôi con. Đúng thật đó... Những lúcmà mình cô độc một mình, đều chưa bao giờ nhớ tới Sương Vũ cả. Cho dù là lúc nhàm chán rảnh rồi, cũng chưa bao giờ đi tìm người ta hay nhớ người ta gì cả.

“Cái thứ cảm tình tỷ tỷ đã thấy nhiều lắm rồi. Chỉ có một điều cơ bản,đó là nhất định phải đến từ đôi bên. Người vô tâm không gan không phổinhư ngươi vốn không biết được đâu. Ta hỏi ngươi, ngươi đã từng yêu đương chưa?”

Hình như lần yêu duy nhất cũng là vì chịu hoàn cảnh ảnh hưởng nhỉ... Aitrên Trái Đất này cũng đều biết, thời trung học mà đặc biệt là thời cấpba, nếu tên nào không có bạn gái thì chắc chắn là một con mọt sách đấy.Đường Hoa là con mọt sách sao? Hiển nhiên là không phải rồi, nếu khôngđâu đến nỗi việc làm cũng phải nhờ ông cha của Tôn Minh an bài cho chứ.Đã không phải là con mọt sách, mà bên người lại không có bạn gái, vậynhững lần tụ tập với đám bạn học chắc chắn sẽ ngượng ngùng lắm rồi...Phải làm sao đây? Tìm một người là được rồi. Vì thế sau khi đám bạn hữugiới thiệu cho một nha đầu học lớp sát vách cũng đang vì chuyện này màphiền não, hai người tức khắc ăn nhịp với nhau, bắt đầu yêu đương ngay.Cứ thế cho nên sau này chia tay, hai người chẳng ai cảm thấy đau khổ cả. Từ đó mà tính lại, vậy mối tình đầu của mình chính là cô giáo âm nhạcđã kết hôn kia đấy... Thật là bi ai mà!

“Còn có một điều nữa mà ngươi có khả năng đã quên rồi. Ta từng nói rồi,nam nhân nào muốn ngủ cùng ta nhất định phải có giấy tờ đàng hoàng vớita mới được. Nếu ngươi chỉ muốn vui đùa một chút rồi thôi, vậy cho dù có tới hành tinh M rồi, chỉ sợ cũng không thể như ý được đâu. Mà muốn cógiấy tờ, ngươi lại không đủ chuẩn, ngươi hiểu rõ ý ta chứ?”

“Không phải là rõ lắm.” Đường Hoa khá là thành thật, quả thật là không hiểu rõ cho lắm.

“Ý tức là ta không phủ nhận rằng ta có hảo cảm với ngươi, nhưng ta tuyệt đối sẽ không đến với ngươi. Cho nên ta cho rằng chúng ta làm bạn bè vẫn là tốt nhất, nếu theo góc độ bạn bè mà nhìn, ngươi vẫn khá là ưu túđấy.” Sương Vũ đột nhiên chuyển giọng: “Trừ phi trước khi ta mất đi hảocảm với ngươi, ngươi lại thích ta.”

Cái thứ đó mà muốn có là có được sao? Đường Hoa toát mồ hôi. Có điều hắn rất tán thưởng với thái độ gọn gàng sảng khoái ấy của Sương Vũ, đồngthời cũng tỏ ý rất cảm thông. Ví dụ như điều kiện của mình rất khá, rấtnhiều nữ sinh ưa thích, mình cũng sẽ tuyệt đối không bao giờ chọn một nữ nhân muốn đến với mình không phải vì thích mình mà chỉ là vì cần đếnvới mình.

“Rất cảm tạ ngươi đã có hảo cảm với ta.” Đường Hoa rất chân thành chìa tay phải ra.

“Đừng khách khí.” Sương Vũ nói: “Thực ra ta cũng khá là thất vọng vớ kết quả này.”

“Đúng vậy!” Đường Hoa thở dài: “Ta cũng rất thất vọng.” Chẳng tráchđược, dựa theo cá tính của Sương Vũ thì nếu có thể đến được với nhau,nàng đã sớm đến với mình rồi, người ta biết rất rõ ràng, rằng mình chẳng qua chỉ là một lãng tử vô tích sự mà thôi, cho nên mãi cũng không biểulộ ra tình cảm. Nhưng mà lại nói, vô tâm vô ưu cũng đâu thể trách mìnhđược đâu có phải không? Ai bảo vận khí mình kém như thế, không bao giờgặp được một nữ nhân có thể vì mình mà đi chết mà. Ai... Khó khăn lắmmới gặp được một mối có thể thu nhận mình như thế, không ngờ yêu cầu lại nghiêm khắc đến vậy, cứ bắt buộc mình cũng phải thích người ta mớiđược... Hạnh phúc ở nơi nao? Hạnh phúc ở nơi nào?

Như hiểu biết của Sương Vũ vậy, Đường Hoa chính là một kẻ vô tâm vô ưu,suốt đường bay, Sương Vũ có chút xấu hổ, mà Đường Hoa cũng không còn tâm trạng nào nói chuyện nữa. Sương Vũ là một nữ nhân thông minh, biếtkhông thể giấu được Đường Hoa nữa, chi bằng cứ nói ra thì hơn, để tránhcho Đường Hoa khỏi phải hiểu lầm vấn đề gì. Loại chuyện này có thể lớncó thể nhỏ, nếu có thể bóp chết được ngay trong nôi thì sẽ tốt cho cảđôi bên hơn.

Vì thế, 10 phút sau khi Đường Hoa cho rằng mình đã tìm được một nửa kia, hắn lại tiếp tục kiếp sống độc thân lưu lãng tiếp. Việc này cũng giốngnhư một chút bọt sóng nho nhỏ vậy, sẽ tăng thêm một chút đặc sắc, nênngười ta không ngại nó có quá nhiều.

“Ha ha ha!” Tôn Minh che miệng cười rất vui: “Ngươi giỏi thật đấy, tacảm thấy sự nghiệp tình cảm của ngươi xem như đã thất bại tàn tạ rồi.Ngươi xem xem, người bạn gái đầu tiên, hoàn toàn là do lôi ra để góp cho đủ cặp cả. Khó khăn lắm mới yêu thầm một nữ sinh kia, kết quả là pháthiện người ta đã làm mẹ rồi. Hiện giờ rất chi là khó khăn gặp được mộtnữ sinh có hảo cảm với ngươi, người ta lại chê rằng ngươi không thíchngười ta. Vận mệnh mà... Hoa ca, ngươi có định đi bói một quẻ hay không, xem xem mình có phải là mệnh Thiên Sát Cô Tinh không đấy?”

“Ta đã kéo thầy bói giỏi nhất Song Kiếm - Tinh Tinh đồng học ra bói thử rồi.”

“Nàng nói như thế nào?”

“Nàng nói ta bị bệnh thần kinh.” Đường Hoa cười ha ha một tiếng: “Dù sao ta cũng nghĩ thông rồi, cùng lắm thì sau 30 tuổi cứ nhờ làm mai làxong. Tốt xấu gì cũng chỉ cần biết sinh đứa con là được, cứ tùy tiệnchọn là xong mà.”

“Hoa ca, cái này thì ta không tán thành đâu. Trong tương lai ta gặp emdâu, vậy ta nên nói là ‘chào em dâu’ hay là ‘chào cái máy đẻ’ đây?” TônMinh rót rượu cho Đường Hoa: “Gấp cái gì, có tiền rồi còn sợ không có nữ nhân sao? Dựa vào sự đồng tâm của huynh đệ ta, hành tinh M sớm muộn gìcũng sẽ có một mảng địa bàn của chúng ta thôi.”

“Hô hô hô.” Đường Hoa giơ ly rượu lên: “Cụng ly.”

“Nào!” Tôn Minh uống rượu xong, hỏi: “Nghe nói gần đây ngươi đã kiếm được không ít tiền à?”

“Cầm ba ngàn trước đi.” Đường Hoa đưa một tờ ngân phiếu ra, hắn biết Tôn Minh vì giúp mình kiếm tiền Liên Bang hành tinh M nên mức sinh hoạt rất là quẫn bách, bởi vậy cố ý dặn trước: “Đây là tiền tiêu vặt, tiền củađặc san thì ngươi cứ trữ lại.”

Tôn Minh đẩy tay Đường Hoa ra: “Yên tâm, ta có tiền mà. Ta chỉ là muốnnhắc ngươi đừng có dùng lung tung thôi. Mấy cái kỹ năng ghẻ kia củangươi đều là hàng đốt tiền cả, đặc biệt là cây Hậu Nghệ cung kia đấy,bắn một cái là đến mấy ngàn kim, ngươi tốt xấu gì cũng nên bớt xài chútđi.”

“Biết mà.”

“Ở đây ta đang có một tin tức không đáng tin cho lắm, đó là Ma Kiếm củaSát Phá Lang đã lên đến thất giai rồi, đồng thời còn lĩnh ngộ thêm kỹnăng mới nữa. Hắn đang chuẩn bị, chờ qua bang chiến thì sẽ độ kiếp.” Tôn Minh lại lục lọi túi Càn Khôn, nói: “Còn một tin nữa, Vũ Văn Thác xuấthiện nơi Đại Lương, nghe nói là định một lần nữa tạo Vạn Linh Huyếtđấy.”

“Hắn còn thiếu hai viên nữa. Một viên đã bị ta lấy rồi, còn một viên thì hắn đã xuyên không, không có rảnh đi lấy.” Đường Hoa nói: “Đúng rồi,ngươi đã hỏi thăm sự kiện mà hắn từng nói, hình như là chuyện yêu maphương Tây chạy qua phương Đông chúng ta chưa?”

“Hỏi thăm rồi, Đường Tăng chỉ mơ hồ tiết lộ rằng nhiệm vụ lớn này sẽkhởi động một khi số người độ kiếp thứ hai đạt tới một mức nhất định.”Tôn Minh nghiêm nghị nói: “Thời gian này ngươi đừng có suy nghĩ lungtung nữa, cứ chuyên tâm kiếm tiền đi. Sương Vũ cũng nói rồi, nàng khôngđể tâm đến chuyện ngươi dùng mánh lới đi kiếm tiền, nàng tức giận chẳngqua vì câu nói kia của ngươi lúc trên thuyền thôi. Cơ hội bang chiến này không thể bỏ lỡ được, không biết chừng sẽ có lại nữa đâu. Ta cung cấptình báo hậu cần, ngươi phụ trách tác chiến tiền tuyến.”

“Minh ca, ngài nghĩ chuyện gạt tiền là đơn giản như đi chợ mua rau đấyphỏng, coi người ta ngu hết à?” Đường Hoa nói: “Dù sao thì cũng cứ đưatin tình báo cho ta đi, ta sẽ đi tìm mấy người còn ngốc hơn rau cải.”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »