Song Kiếm

Lượt đọc: 9345 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »
Chương 212
nội chiến

❊ ❊ ❊

“Các ngươi xem chỗ này này.” Tinh Tinh đưa tay chỉ: “Đông Phương Gia Tửtuân theo nguyên tắc trước ăn nguyên cáo sau ăn bị cáo, mưu toan địnhtăng thêm bi kịch trong cuộc giao tranh đang hứng khởi của hai banghội... Hai bang hội này dốt thật đấy, hai bang đánh nhau chết sống mà đi thuê Gia Tử làm gì?”

“Chính là bởi vì đang đánh nhau chết sống, oán cừu không thể giải nữacho nên mới bức thiết muốn hạ gục đối phương đấy. Mà Gia Tử lại trùnghợp đúng thời gian này đến tận nơi yêu cầu làm lính đánh thuê nữa.”

“Ai... Bi kịch mà.” Tinh Tinh thở dài rồi xem tiếp: “Nhưng lại bị ngườibạn thân là Huy Hoàng của Côn Lôn ngăn lại. Huy Hoàng cực lực khuyên bảo Gia Tử rằng làm người thì phải có lập trường, thế là cuối cùng Gia Tửchỉ ăn nguyên cáo xong là ra đi.”

“Cái này gọi là trai cò tranh nhau, ngư ông được lợi. Nếu mọi người đềucứng đầu, chỉ muốn dùng thực lực trong tay đánh bại đối thủ thì... GiaTử đi đâu mà kiếm tiền được chứ?” Sương Vũ quay đầu nói: “Hạo Nhiên,quên nói với ngươi rồi. Phá Toái bởi vì bị tên rau củ nào đó mê hoặc,cho nên đã liên thủ với Quàng Khăn Đỏ bên Nhất Kiếm mở chiến đội rút cờthuê rồi. Có ba mươi mấy tên cao thủ trong bang ta đã trở thành thànhviên của chiến đội này. Nếu ta đoán không sai thì là do tên Gia Tử chếttiệt kia cảm thấy một mình thì kiếm không được nhiều cho nên mới tìmthêm người hỗ trợ cướp bóc đây.”

“Cứ kệ đi.” Hạo Nhiên không quan tâm. Giữa hoàn cảnh náo nhiệt như hiệnnay, Song Sư lại bình tĩnh vô cùng. Các mục tiêu có thể đánh chỉ có mấybang hội kha khá lớn thôi, nhưng chúng lại đều dùng biện pháp tự sát rút cờ của nhau để phòng thủ hết rồi, còn phần những bang hội nhỏ thì nếungươi đến rút cờ, sẽ bị mắng đến mất hết mặt già cho xem. Hơn nữa thânlà bang hội siêu cấp mà đi ức hiếp các bang hội nhỏ thì thật là... Dùsao thì Hạo Nhiên cũng không thể nào làm thế được. Cá lớn ăn cá nhỏ thìlà chân lý, nhưng cá lớn mà lại đi ăn tép con thì thật là hết nói luôn.Sau khi một bang hội đã ăn no rồi, thanh danh vẫn là điều cần thiết lắm.

“Ừm!” Sương Vũ gật đầu nói: “Mọi người tự do hoạt động thì được, có điều việc phòng ngự trên Hoàng Sơn vẫn không thể nào lơi lỏng, coi chừng tên Gia Tử chết tiệt kia đột nhiên đánh úp thì mất mặt lắm.”

“Không đến nỗi chứ?” Hạo Nhiên nghi hoặc hỏi.

“Khó nói lắm! Hắn thì ai có sữa là mẹ, ai có tiền là cha, sẽ làm ra chuyện gì thật sự không ai chắc nổi đâu.”

“Bang chủ!” Một tên đường chủ dáng vẻ cực kỳ kinh hãi vọt vào trong tràlâu: “Không xong rồi, vừa mới nhận được tin, cờ của chúng ta đột nhiênbiến mất rồi!”

Hạo Nhiên suýt nữa đã ói ra một bụm máu, sao mà chuyện tốt không linh,chuyện xấu lại linh thế này? Vẫn là Sương Vũ trấn tĩnh hơn: “Việc gìthế, ngay cả một tiếng báo động cũng chưa có, sao lại mất cờ được? Chúng ta còn lưu lại đến năm ngàn người trên núi, chỉ cần một tiếng báo độnglà trong vòng hai mươi phút sẽ tập hợp được gần hai vạn người, làm saolại mất được?”

Đường chủ này lắc đầu nhún vai: “Không biết nữa, dù sao thì cũng đúng là mất rồi.”

Sương Vũ đẩy cửa chính của phòng nghị sự Hoàng Sơn ra, quả nhiên, lá cờđỏ vốn cắm ở trung ương đã không còn nữa. Trên mặt đất nằm chỏng chơ một lá cờ do người chơi tự chế tác, quanh nó là năm tên cao thủ giữ cờ giờđang ỉu xìu như cà tím nhũn nước. Năm người này đã được hạ tử lệnh lànhất định phải ở trong phòng nghị sự, họ đều là nhân thủ có lực phòngngự mạnh cả, ngay cả là Đường Hoa đến, họ dùng thân thể ngăn cửa cũng có thể chống đỡ được vài phút ấy chứ.

Giọng Sương Vũ lạnh như băng, hỏi: “Việc gì?”

Một cao thủ nói: “Ngày hôm qua mấy người bọn ta uống rượu, lão tứ thuậntay lấy cờ lau miệng mới phát hiện nó có gì đó khang khác. Nhưng bọn tacũng không dám chắc rằng nó là giả hay thật...”

Tinh Tinh bất mãn nói: “Cái lá cờ này nhìn sơ cũng thấy khác với lá cờ ban đầu rồi mà.”

“Đúng vậy...” Một cao thủ nói: “Nhưng mà dưới mấy con mắt của bọn ta,thế mà cờ biến đi đâu mất rồi. Đổi là ngươi, ngươi cũng sẽ hoài nghi làcờ có phai màu hay không thôi.”

“Ngươi nói là các ngươi uống rượu à?” Sương Vũ hỏi: “Chỉ năm người các ngươi à?”

“Không phải.” Cao thủ này nói: “Phá Toái, Sinh Diệt cũng đều có mặt...Có điều là theo quy tắc của hệ thống thì người Song Sư không thể rút cờSong Sư được, ta thấy đều là người mình nên dĩ nhiên không lo lắng gìrồi. Hơn nữa bọn ta cũng đã dùng Hỏa Nhãn Kim Tình điều tra rồi, tuyệtđối không có mang mặt nạ.”

Sương Vũ lại hỏi: “Giữa chừng... Phá Toái với Sinh Diệt đã từng ra ngoài phải không?”

“Phải, bọn họ đều từng ra ngoài, hơn nữa mỗi người đi ra ngoài một lần, họ nói là nhìn phía xa xem có địch tình gì không.”

“Coi bộ mười có tám chín là khi họ ra ngoài quan sát địch tình thì đổingười rồi. Mà người này chắc chắn là đi bộ đến, rồi đi bộ ra, nếu khôngmột khi xuất hiện trên bầu trời sẽ rất là bắt mắt. Hạo Nhiên, ngươi lậptức dẫn người lục soát trong núi xem, Tinh Tinh, lập tức bói ra vị trícủa Phá Toái với Sinh Diệt giùm.”

“Được!” Hạo Nhiên không so đo chuyện thân phận của mình là bang chủ, lập tức đi ra ngoài tụ tập nhân thủ chung quanh để tìm tòi từ ngoài núi vào trong ngay.

“Phá Toái và Sinh Diệt đều ở Tế Nam Sơn Đông. Sương Vũ tỷ, tỷ hỏi cái này làm gì?”

“Trong hai người này chắc chắn có một là nội gian.”

Tinh Tinh lập tức gật đầu: “Chắc chắn là Phá Toái rồi, quan hệ của tênnày với Gia Tử rất là tốt... Có điều cũng có khả năng là Sinh Diệt, hắnhình như đã từng lén gặp mặt với Phong Vân Nộ. Tuy ca ca của muội nóihắn là vô gian đạo, nhưng cũng khó đảm bảo là phản vô gian đạo lắm.”

“Đều gọi trở về hết, ta thật muốn xem xem ai sẽ là nội gian nào.” SươngVũ lạnh lùng nói. Chuyện này khác với chuyện của Đường Hoa, Đường Hoathuộc dạng khách quý đặc biệt, còn hai người này lại là nhân viên côngtác nội bộ.

“Ai là nội gian à? Vì sao không thể là cả hai đều là nội gian chứ?”Đường Hoa cười ha ha rót rượu cho Phong Vân Nộ: “Xem đi, chỉ cần có tiền thì không có chuyện gì là không xong được cả! Hiện giờ chỉ cần họ chứng minh đối phương là trong sạch, vậy Sương Vũ sẽ luống cuống ngay.”

Phong Vân Nộ nhìn Đường Hoa đầy vẻ thú vị: “Ngươi làm sao khiến Sinh Diệt giúp ngươii được thế?”

“Ta nói cho hắn biết vài chuyện. Thứ nhất: ta đang có một tờ giấy vay nợ thời hạn ba tháng trị giá một vạn kim, nếu hắn cần thì ta có thể đưacho hắn. Theo ta biết thì tiền hoa hồng mỗi tháng của tên phó bang chủnhư hắn cũng chưa tới một ngàn đâu. Thứ hai: ta nói hắn chuyện hắn cầnlàm là một chuyện tuyệt đối an toàn, không có nguy cơ bị bại lộ. Thứ ba: ta không bao giờ bán đứng bạn bè, cho nên cũng sẽ không bán đứng hắn.Điều cuối cùng: ta nói hắn biết rằng chuyện mà hắn sẽ làm sẽ đả kích một cách mãnh liệt tới sức ảnh hưởng của Sương Vũ trong tầng lớp lãnh đạobang hội.” Đường Hoa lấy hai tờ giấy nợ ra, lắc đầu: “Ta nói này PhongVân Nộ, ngươi tốt xấu gì cũng là một tên bang chủ, sao mà ba vạn kim này còn phải nợ lại thế? Mặt khác, vì sao ngươi lại đi tiêu ba vạn kim đihại người không lợi mình vậy?”

“Ba vạn kim, chẳng qua chỉ là nửa tháng thu nhập của bang ta mà thôi,cũng chỉ là nửa năm hoa hồng của ta. Hơn nữa ngươi đừng quên rằng cờ của Song Sư là cờ cấp sáu, giá trị đến hai ngàn điểm đấy, sau khi kết thúcsự kiện thì nó sẽ tương đương với hai vạn kim. Tức là ta chỉ bỏ ra cómỗi một vạn kim đã giúp cho bang hội của mình lấy được thêm điểm tíchlũy, hơn nữa lại còn quật lại Song Sư một đòn thật mạnh nữa chứ. Nói thế này đi, lấy được lá cờ này, ta dù bại vẫn còn vinh, còn nếu ta dùngcách cướp bóc các bang hội nhỏ để sống sót, vậy ta dù thắng cũng như bại thôi.”

“Hợp tác khoái trá.” Đường Hoa đứng lên bắt tay Phong Vân Nộ, hỏi: “Cómuốn ta chỉ cho nơi nào giấu cờ để họ tìm không ra không?”

“Đừng! Không dám làm phiền đại giá của ngài.” Phong Vân Nộ cười ha hả:“Nếu sau đó ngài lại bán tin về chỗ giấu cờ cho Song Sư, chẳng phải tasẽ mất cả chì lẫn chài sao?”

“Ha ha, ngài nói đùa quá.” Đường Hoa lại bắt tay với Phong Vân Nộ một lần nữa: “Bái bai.”

“Bái bai.”

Sinh Diệt kiên quyết nói: “Không có khả năng, ta rời đi cùng với PháToái mà, hơn nữa lại cùng nhau uống rượu nữa, rồi cho tới giờ vẫn làcùng nhau đi đến đây. Hắn tuyệt đối không có khả năng là do người kháccải trang được.”

Phá Toái gật đầu: “Phải! Chúng ta vẫn luôn đi cùng nhau mà. Dáng vóc của Sinh Diệt không thể nào ta không nhận ra được.”

“...” Sương Vũ toát mồ hôi hột, lẽ nào năm tên cao thủ kia đã lừa gạtmình à? Không thể nào đâu! Năm người này đều là thành viên cốt cán đãtheo mình từ rất lâu cả, mình mang họ từ Tam Thương đến Song Sư này,lòng trung thành tuyệt đối không thể nghi ngờ được. Lại nói, một ngườinói dối thì còn có thể, chứ đâu thể nào cả năm người đều nói dối hếtđược?

Sinh Diệt nói kiểu mập mờ: “Sương Vũ, ta nghe nói năm tên cao thủ giữ cờ này đều là nòng cốt cũ của Tam Thương phải không?”

“Ngươi nói thế là có ý gì?” Giọng điệu của Sương Vũ đã có mấy phần giận.

“Ý gì à? Không có ý gì cả. Ta nào dám có ý kiến gì chứ? Hiện giờ ai cũng biết chủ của Song Sư chính là Sương Vũ tỷ đây mà.”

“Ngậm miệng.” Hạo Nhiên tức giận bừng bừng: “Sinh Diệt, ngươi mà còn nói những lời thế này nữa thì ngay cả huynh đệ cũng không làm được nữa đấy, ra ngoài, ra ngoài.”

“Hạo Nhiên, ta chỉ là muốn tốt cho ngươi...”

Hạo Nhiên vội dùng mắt ra hiệu một cái, Phá Toái đang đứng bên cạnh Sinh Diệt vội vàng kéo Sinh Diệt đi ra ngoài. Hạo Nhiên ngồi xuống than mộthơi, nói: “Sương Vũ, ta đương nhiên là tin tưởng ngươi. Có điều Phá Toái với Sinh Diệt tuyệt đối không phải đang nói dối, vậy chỉ sợ là... Phảiđiều tra thôi...”

“Ta biết.” Sương Vũ đứng lên: “Ta sẽ không làm khó cho ngươi đâu. Đã làngười do ta mang qua thì ta nhất định sẽ chịu trách nhiệm, việc này tasẽ điều tra rõ ràng.” Sương Vũ khổ tâm lắm, vốn là lưu lại những ngườiđáng tin nhất để giữ cờ, kết quả là bây giờ lại phải đi điều tra xem năm người này có thật sự đáng tin hay không thế này. Nhưng hiện giờ khôngphải chỉ là chuyện của năm người này, mà là chuyện liên can đến lòngtrung thành của những nòng cốt mà nàng mang qua, và liên can đến cả địavị sinh tồn của nàng trong Song Sư nữa. Nhưng phải điều tra thế nào đây? Sương Vũ bước ra ngoài mà lòng có chút mê mang, chuyện này vốn khôngphải là mặt am hiểu của nàng. Nghi người thì không dùng mà dùng ngườithì không nghi, đây chính là tính cách của nàng.

Tinh Tinh lặng lẽ lẩn ra khỏi phòng nghị sự, nhỏ giọng kêu: “Sương Vũ tỷ.”

“Hửm?”

“Đến hỏi tên rau củ chết tiệt kia đi, chuyện mất đạo đức như vậy có đếnchín mươi chín phần trăm không thoát khỏi quan hệ với hắn đâu.”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »