Song Kiếm

Lượt đọc: 9331 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »
Chương 207
một cơn giận dẫn đến phát tài

❊ ❊ ❊

“Thực ra ta cũng vậy!” Đường Hoa cười ha ha một tiếng.

Khắp cả cụm máy chủ đang đánh sống đánh chết, vậy mà thân là hai đại cao thủ, hai người này lại đang đứng tán dóc chuyện trên trời dưới đất ởchỗ này đây. Sau khi trải qua một tiếng đồng hồ nghiên cứu, Đường Hoaxem lại bảng thời gian của hệ thống rồi nói: “Che mặt đi, che thêm batấm vải nữa.”

“Chuyện gì thế?”

“Đi phát tài!”

Thần Chi Lĩnh Vực cơ hồ là lấy tỉ lệ 1:2 mà kiên trì chiến đấu. Không có cao thủ nào để đưa ra, chỉ toàn là nhờ mọi người gắng thủ. Những ngườitử vong thì sau khi ngồi trong địa ngục hết một tiếng đồng hồ, chẳng bổsung dược phẩm gì, cứ thế bay tới Lư Sơn đánh tiếp. Khả năng điều hànhcủa Thư Sinh với Sương Vũ rõ ràng là cao hơn một tầng, nào là chặn đường nhân viên hồi sinh, nào là bao vây xen kẽ phân cách, rồi nào là tiểuđội chuyên ngắm đánh đường chủ phó đường chủ, v.v...

Thắng Giả Vi Vương lập tức liên hệ với Phong Vân Nộ: “Lập tức phái việnquân tới... Cho dù là không có, ngươi cũng phải gọi nội ứng rút cờ mớiđược.”

“Nội ứng đi tong hết rồi.” Phong Vân Nộ cười khổ, đến hiện giờ hắn mớitin rằng Thần Chi Lĩnh Vực chính là mục tiêu tấn công của ba bang kia,mà những tên nội ứng lúc đầu vẫn liên hệ tốt với mình vừa thấy tình hình trước mắt như thế đều tỏ ý rằng họ đang bận việc hết. Coi bộ lá cờ đỏkia của Thần Chi Lĩnh Vực đã mất chắc chắn rồi đây.

“Bang chủ, có một người che mặt nói muốn gặp ngài.”

“A? Dẫn hắn đến.”

Người che mặt nhìn thấy Phong Vân Nộ cũng không có nói chuyện, mà chỉlặng lẽ đưa ra một tờ giấy. Phong Vân Nộ nhận lấy đọc: “Trong vòng batiếng đồng hồ sẽ nhổ cờ đỏ của Song Sư lên, năm ngàn kim! Đưa trước haingàn kim.”

“Dựa vào cái gì để ta tin các ngươi?”

Người che mặt kia lật qua mặt bên của tờ giấy, Phong Vân Nộ ói ra mộtbụm máu, cái trò này hắn đã quen quá rồi, ở trong trận Bát Quái, nguyêncả một đám người đã bị trò này bán đi hết ráo mà. Ha, thế mà là ĐôngPhương Gia Tử đấy! Trên mặt trái viết: ngươi đã không còn sự lựa chọnnào nữa, một khi Thần Chi Lĩnh Vực bị rút cờ, tất nhiên sẽ toàn lực tấncông những bang hội khác để cướp cờ. Tam Thương một bàn tay khó vỗ nêntiếng.

“Hai ngàn kim.” Phong Vân Nộ biết mình không thể do dự được nữa, bèn bỏra 10 phút tìm người gom góp tiền. Hắn biết rõ nhân phẩm của Đường Hoa,cứ có tiền thì là cha mẹ, mà việc này thật đúng là chỉ có Đường Hoa cóthể làm được.

Người che mặt kia thu ngân phiếu xong không nói một câu nào, chỉ gật đầu rồi đi.

Lại qua một hồi nữa, có một thành viên trong bang chạy tới: “Bang chủ,có một người che mặt bảo ta chuyển phong thư này cho ngài.”

“A?” Phong Vân Nộ giật mình, có một dự cảm bất tường, bèn lập tức mở thư ra: “Cám ơn về hai ngàn kim kia. Nếu muốn biết ta là ai, vui lòng chothêm hai ngàn kim nữa, cám ơn!”

“Mỗi người một ngàn!” Đường Hoa dập một tờ ngân phiếu vào trong tay Huy Hoàng.

Huy Hoàng cười khổ, ban đầu hắn đã bị Đường Hoa làm giật mình không nhẹ, trong ba tiếng đồng hồ mà rút cờ của Song Sư, chỉ bằng vào hai ngườibọn mình à? Sau khi biết rõ được ý đồ, hắn lại hộc hẳn ra một búm máu,đây là cái trò tay không đào địa lôi, ngươi coi Phong Vân Nộ là đứa ngốc à? Nhưng hắn thật không ngờ Phong Vân Nộ lại thực sự đưa tiền ra ngay,thế là bản thân mình chưa nói dù chỉ một câu đã lấy được hai ngàn kim:“Bây giờ nên làm gì?”

“Ta đang đợi ngân phiếu tìm ta.” Đường Hoa cười ha ha một tiếng.

Bị rút cờ rồi... Thắng Giả Vi Vương nhìn đám địch nhân ba bang rút đinhư thủy triều mà không thể át nổi cơn tức. Nhưng còn cách nào nữa đâu,thực lực đã bày ra trước mắt, hiện giờ điều duy nhất mình có thể làm chỉ là lấy lại cờ đỏ, hoặc là hạ thủ với các bang hội khác thôi.

“Lão công, Thi Thi có việc tìm chàng.” Thắng Giả Vi Hậu đặt nhẹ hai bàn tay lên vai của Thắng Giả Vi Vương.

“Mời!” Nữ nhân trừ thân mình ra còn lại tất cả đều sẽ bán kia không có chuyện là sẽ không lên Tam Bảo điện đâu.

“Nói thẳng vào vấn đề nào!” Thi Thi nói: “Ta có một tin tức này muốn bán cho ngươi, nhưng ta không chắc chắn rằng ngươi có đưa ra một cái giáxác đáng hay không. Ta có thể cam đoan nguồn tin này là chân thực đángtin, đồng thời cũng phù hợp với tình thế trước mắt.”

“Cái này... Làm sao giao dịch đây?” Thắng Giả Vi Vương cười ha ha mộttiếng. Mua bán tin tức thì không thể một tay giao tiền một tay giao hàng được, nếu đưa tiền trước, lỡ đâu tin tức chẳng đáng giá gì thì biết làm sao? Mà chuyện đưa tin tức trước thì Thi Thi sẽ tuyệt đối không làm.

“Tin tức này có quan hệ đến sự tồn vong của Thần Chi Lĩnh Vực.” Thi Thinói: “Tuyệt đối không phải là nói hoang hay dọa dẫm gì. Kẻ nghĩ ra kếhoạch hủy diệt bang hội của ngươi là một người tên gọi Đông Phương GiaTử. Ta đánh giá tin tức này ít nhất cũng phải trị giá một vạn kim, cóđiều dù sao nó cũng chỉ là tin tức, có lẽ ngươi sẽ cảm thấy chẳng đáng,cho nên ta chắc giá năm ngàn kim.”

“Có thể hỏi là ai đã đưa tin này cho ngươi được không?”

“Xin lỗi, chuyện này là bí mật.” Thi Thi nói: “Năm ngàn kim, chẳng quachỉ là mười ngày thu nhập của bang các ngươi mà thôi, hoặc là hai thángthu nhập cá nhân của ngươi. Ta tin rằng số tiền này chắc chắn sẽ do công khoản bỏ ra, nếu như bang hội không còn nữa, vậy số công khoản này sẽchỉ thành chiến lợi phẩm của hệ thống mà thôi. Ta cảm thấy hiện giờngươi đang rất được lợi đấy, hy sinh thứ không thuộc về ngươi, nhưng thứ hồi báo lại sẽ thuộc về ngươi.”

“Lời nói của ngươi đã đả động được ta.” Thắng Giả Vi Vương đưa ngân phiếu ra.

Thi Thi nghiệm chứng ngân phiếu, xong nói tiếp: “Tin tức chính là...Ngàn vạn lần đừng đi ra ngoài cướp cờ với quy mô lớn, bởi vì mười támtiếng đồng hồ sau cờ đỏ của các ngươi sẽ trở lại Lư Sơn. Kế hoạch củabọn họ là bang Vô Cực sẽ rút cờ lần thứ hai.”

“Nhưng nếu bọn họ lại tiếp tục tấn công, vậy bọn ta cũng vẫn cứ đỡ không nổi.” Thắng Giả Vi Vương có cảm giác mình đã bị lừa.

“Không! Bên vừa rút cờ là Song Sư, bởi vì rút cờ thất bại, trong vòngnăm ngày họ sẽ không thể tiến vào Lư Sơn được. Hệ thống phòng ngự củabang ngươi, ta nghĩ nếu chỉ chống đỡ một bộ phận nhân thủ của Nhất Kiếmvà toàn bang Vô Cực hẳn vẫn khá là thoải mái đấy.” Thi Thi bỏ ngân phiếu vào trong túi Càn Khôn, hỏi: “Tin tức này có đáng giá năm ngàn kimkhông?”

“Đáng! Tuyệt đối đáng giá.” Thắng Giả Vi Vương bắt tay với Thi Thi. Ácđộc quá, hai lần rút cờ, sau đó mình có muốn xoay ngược lại cũng khó vôcùng. Đông Phương Gia Tử đáng chết, đừng để cho ta thấy mặt ngươi.

“Đề nghị cá nhân.” Thi Thi nói: “Ngươi có thể liên hệ với Tam Thương,lợi dụng thông tin này để cướp ngược lại cờ của Vô Cực. Tin tức nàythuộc dạng tài trợ của cá nhân người cung cấp thông tin, không cần thubất cứ phí dụng gì cả.” Ha, thằng nhãi này cũng thật là hung hãn quá đi, lát nữa thế nào cũng sẽ đi bắt bí Vô Cực đây. Thi Thi nhịn không đượcmà tán thưởng thầm trong lòng một tiếng.

“Tiền đến rồi!” Đường Hoa nói: “Bốn ngàn, mỗi người hai ngàn. Nữ nhân chết tiệt, phí thủ tục mà cũng tới 20%.”

Huy Hoàng đã không còn nhớ được đây là lần thứ mấy trong ngày hắn cườikhổ rồi, nhưng lần này vẫn cứ là cười khổ tiếp. Nhớ năm đó mình kiếm đáđể trả tiền, đánh đến ói N lần mới ki cóp được một ngàn kim, mà bây giờnhìn lại tốc độ kiếm tiền của Đường Hoa xem, thật chẳng chậm hơn máy intiền là mấy. Thật là người so với người tức chết người mà. Cũng còn mayđây là bạn của mình, mình vẫn còn chưa sinh lòng ghen tị với hành vi bại hoại như thế. Người ta có hư hỏng cũng phải xem thiên phú nữa, có mấyngười hư hỏng rồi chỉ có thể làm lưu manh phố chợ, lại có mấy người hưhỏng rồi lại có thể nắm được cả thế giới. Một lần sự kiện bang hội chiến đã khiến người xấu này kiếm đầy bồn đầy bát rồi... Ưm, hình như bảnthân mình cũng đã cầm tiền, thế mà lại quy hắn thành người xấu... Thậtlà mất đạo đức quá.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »