Song Kiếm

Lượt đọc: 9282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »
Chương 198
tờ giấy

❊ ❊ ❊

“Phá Toái dù sao cũng còn là cao thủ đó thôi. Có điều gần đây tâm trạng hắn không tốt, ta thấy không thích hợp phát biểu bình luận về vấn đề này cho lắm, sẽ tổn thương tình cảm.”

Tiểu Dâm lại hỏi: “Ngài cho rằng lần này Đông Phương Gia Tử độ kiếp có thành công không?”

“Đó là đương nhiên.” Huy Hoàng lấy một xâu pháo ra: “Bọn ta mỗi người đều mang theo mười xâu Vang Ngàn Lần này hết, hơn nữa cũng đã đặt bao tửu lâu tốt nhất nơi thành đô rồi.”

“Cám ơn...” Tiểu Dâm vừa ghi lại vừa hỏi: “Vậy ngài định khi nào sẽ độ kiếp thứ hai?”

“Ai...” Câu hỏi này đã động đến nỗi đau của Huy Hoàng rồi, Huy Hoàng thở dài một hơi rồi bất đắc dĩ nói: “Không phải là ta không muốn độ đâu! Chỉ có điều hiện giờ kiếm điểm công đức thật chậm quá. Tiên kiếp chỉ có cái đấy là không tốt thôi.” Nếu muốn đụng ma kiếp, vậy chỉ cần huyết tẩy NPC là được liền. Còn muốn đụng tiên kiếp thì điểm công đức lại khó tồn. Điểm công đức của Huy Hoàng cũng khá nhiều, hơn nữa hắn vẫn luôn cố gắng giữ mình, có điều khoảng cách để đụng tiên kiếp thứ hai không phải chỉ là ‘lớn’ thông thường. Khoảng cách này không phải nhất thời có thể bổ sung được, trừ khi gặp được nhiệm vụ cỡ lớn, nếu không thì dựa theo sự phỏng đoán của Huy Hoàng, mình ít nhất cũng cần ba tháng không ngừng kiếm điểm công đức cộng với không sát hại bất cứ ai mới có khả năng đụng được.

Tiểu Dâm tỏ vẻ đã hiểu ý, thu bút ký lại, hỏi: “Theo hiểu biết của ta, dường như đang có rất nhiều người có ý đồ bất lợi với Đông Phương Gia Tử, nhưng họ lại hoài nghi rằng trận Bát Quái kia đã bị động tay động chân... Ngài có nhận định thế nào?”

“Ta thấy toàn bộ những người đó đều là những kẻ ghen ăn tức ở hết.” Huy Hoàng liếc qua Sát Phá Lang: “Ta thường hận nhất là những kẻ lén lén lút lút hại người.”

“...” Sát Phá Lang quay sang hằm hằm nhìn, có điều hiện giờ mục tiêu không phải là Huy Hoàng, mấy chuyện cành mẹ đẻ cành con chẳng tốt lành chút nào.

“Nhưng ta nghe nói Đông Phương Gia Tử hình như cũng là kẻ lén lén lút lút...”

“Ừm... Cái đó khác, đó gọi là cơ trí.” Huy Hoàng lau mớ mồ hôi, hóa ra người ta biết nói dối hoàn toàn là do bị bức ép đấy: “Ta thấy cuộc phỏng vấn hôm nay cứ như thế đi.”

Tôn Minh vừa vặn lại ho lên một tiếng, tiểu Dâm là người thông minh, bèn vội vàng bắt tay với Huy Hoàng: “Vậy hôm nay đến đây thôi, đã làm phiền ngài rồi.”

Giờ thứ hai trôi qua, bên ngoài trận Bát Quái đã tụ tập tới mấy vạn người, có người tới để xem náo nhiệt, có người tới để tham khảo cho tiên kiếp, có kẻ tới vì cừu Cà, có kẻ tới vì vệ Cà... Có vài người thông minh bắt đầu bày sạp bán trang bị bán đồ ăn đồ uống ngay tại chỗ, tiếng hô tiếng hét vang lên không ngừng. Cũng có vài tên gan lớn không sợ chết cùng nhau mở sòng đánh cược, đề tài cá cược là Gia Tử có thể độ kiếp được hay không.

Nơi có người là sẽ có phân tranh, người đông lên là mấy tên cừu nhân sẽ gặp mặt liền. Có người nào đó kêu lên: “Là bang XX, bao vây bọn nó!”

“Đang bị người bang XY hội đồng, địa điểm xx, xx!”

“Lão đại, có huynh đệ liên minh bị bang XZ xử rồi!”

“Đánh!”

“Bọn nó nhiều người!”

“Gọi người!”

Vì thế, bên ngoài trận Bát Quái vang lên đầy những tiếng kêu giết, tiếng rao bán, tiếng phóng viên nơi nơi phỏng vấn, tiếng đánh cược đặt cửa... Tràng cảnh hỗn loạn tới mức không còn có thể khống chế được nữa.

“Lang, có hai huynh đệ bị ngộ sát rồi.” Mông Mông than một hơi, hỏi: “Rốt cục chúng ta vào hay không đây? Không vào thì cũng lui lại, nếu không hồi nữa rất có khả năng sẽ xảy ra bang chiến lớn đấy.”

“Nếu không thì như vầy đi, chúng ta mang theo năm mươi hảo thủ đi vào đó xem xem thế nào.”

Mặc Tinh gấp gáp nói: “Ngươi thục sự vào à?”

“Thực, ngươi có đi giúp ta không?”

“Không giúp... Có điều ta sẽ đi vào với ngươi.” Nàng đã từng định giúp hai người hóa giải mâu thuẫn rồi, nhưng vấn đề là, Đường Hoa không có mâu thuẫn nào với Sát Phá Lang. Ai... Nếu Sát Phá Lang thực sự tìm được Đường Hoa rồi, mình cũng sẽ không để hắn làm hại Đường Hoa đâu.

Đây không phải là phiên bản tăng cường của Vạn Lý Hoàng Sa đó sao? Giờ thứ ba, cuồng phong nổi lên mãnh liệt, vòi rồng mang theo đầy trời cát bụi liên tục quất vào người Đường Hoa. Bên trong màn cát đá, chốc chốc lại có vài pháp thuật chữ màu kim đánh úp lại. Giữa trận Bát Quái, Đường Hoa không dám chạy loạn, chỉ dám quay chung quanh cột đá bên cạnh mình. Cũng may là hắn da dày thịt béo, dù có bị một pháp thuật chữ màu kim giữa đám cát vàng đột ngột đánh trúng cũng không thể miễu sát được hắn. Ải này hóa ra là ải tốn thuốc. Đường Hoa đành bất đắc dĩ nuốt thuốc tiếp. Một tiếng đồng hồ này, hắn cơ bản là thuốc không rời miệng, lượng dược phẩm tiêu hao khá lớn.

“Có tờ giấy!” Ở ngã rẽ đầu tiên, Mặc Tinh mắt sắc lấy xuống một tờ giấy từ trên một cây cột, đọc: “Bên trái là đường chết, bên phải không phải là đường chết, chính giữa là đường sống. Trong ba lời nhắc này có một cái là nói dối. Người ngài tôn kính nhất - Đông Phương Gia Tử tiên sinh, x giờ ngày x tháng x năm x.”

Sát Phá Lang bực bội vò đầu. Vạn Vật Khô Vinh bắt đầu phân tích: “Giả sử câu thứ ba là giả, vậy chính giữa là con đường chết, bên trái cũng là đường chết, chỉ có thể đi bên phải. Nếu câu thứ nhất, thứ hai là giả, vậy phải đi đường chính giữa.”

Mông Mông chỉ huy: “XX, đi bên phải xem xem.”

“Được!” Một tên thành viên Thần Chi Lĩnh Vực hô một câu, rồi hướng về đường bên phải bay đi. Ở nơi này không nên bay cao, ít nhất là cũng không thể cao hơn gấp đôi chiều cao của cây cột trụ, nếu không một khi mà tiến vào trong Thuần Sát Khí rồi thì tuyệt đối chỉ có chết chớ không có sống đâu.

“Chết rồi!” Mông Mông nói: “Câu thứ hai là nói dối, vậy một, ba là thật. Đi đường chính giữa.”

“Khoan!” Sát Phá Lang nói: “Cho hai người đi trước dò đường.”

“Cũng chết rồi...” Sát Phá Lang cả giận: “Cái tên súc sinh này, thế mà không tuân thủ quy tắc trò chơi!”

“Cũng không phải đâu!” Mặc Tinh lật qua mặt trái của tờ giấy, thì thào: “Bổn Gia Tử không chịu trách nhiệm về lời nhắc trên mặt phải.”

“Đệt bà...” Sát Phá Lang ói ra một bụm máu.

Hai người dò đường đi lối bên trái được chừng 50 mét thì có một người quay lại kêu: “An toàn!”

Lại là ba ngã rẽ, cũng có một tờ giấy trên cột đá. Sát Phá Lang giận dữ giật nó xuống, nhìn và đọc: “Ngươi đi nhầm rồi!”

“Xem mặt trái!” Bốn mươi mấy người đồng thanh nhắc nhở.

“Ta biết!” Sát Phá Lang càng giận hơn, lật mặt tờ giấy rồi thì thào: “Đứa nào xem mặt trái là đồ súc sinh...”

“...” Sát Phá Lang bị xuất huyết nội.

Quay lại giao lộ đầu tiên, Mông Mông hạ lệnh: “Dò đường phải, giữa!”

Chẳng bao lâu có người báo lại: “Bên phải an toàn, nơi giao lộ chưa phát hiện thấy tờ giấy nào.”

“Đường giữa an toàn, trên giao lộ mới phát hiện một tờ giấy, mặt phải ghi là: hoan nghênh quang lâm; mặt trái là: công ty trách nhiệm hữu hạn Đông Phương Bát Trận Đồ Gia Tử cùng toàn thể công nhân xin chân thành hoan nghênh mọi người đến với địa ngục.”

“Lạt mềm buộc chặt đây.” Sát Phá Lang hạ kết luận: “Bày nghi binh đấy, chắc chắn là phải đi đường không có tờ giấy.”

Bởi vậy sáu anh hào đi dò đường bên phải đều chết trận hết. Đường Hoa thở dài: ha, nơi ta đây chẳng dám dán giấy mà các ngươi cũng dám đi vào cơ đấy.

Quay lại với giao lộ đầu tiên, Mông Mông bất đắc dĩ nói: “Lui đi, không nhất thiết phải khiến cho mỗi người bị chết một lần.”

“Ừ!” Sát Phá Lang trả lời.

“Báo cáo!” Một người chơi nói: “Chúng ta lạc đường rồi.”

“Lạc đường? Làm sao lại thế được?” Mông Mông hướng về phía cửa trận bay chừng mười thước, sau đó đổ mồ hôi hột, giao lộ tiến vào trận không biết đã biến đi đâu rồi!

“Có tờ giấy, có tờ giấy! Chôn một nửa trên mặt đất này!” Một người chơi hưng phấn giựt tờ giấy lên, hiện giờ vấn đề quan trọng không còn là có thể giết được Gia Tử hay không nữa, mà là làm thế nào để còn sống đi ra ngoài.

“Đọc!”

“Một hóa hai, hai hóa ba, ba hóa vô số.” Anh bạn kia lật mặt sau, đọc lên: “Nếu đây là lần thứ ba các ngươi bước vào con đường này, vậy thì chúc mừng các ngươi, các ngươi toi rồi. Đúng rồi, có chuyện này muốn báo cho các ngươi biết...”

“Đông Phương Gia Tử, đi ra đơn đấu!” Sát Phá Lang dậm chân, hôm nay coi như Đường Hoa đã bức hắn đến điên luôn rồi.

“Gào!” Một tiếng rống của thiên quân vạn mã vang lên, mặt đất bất chợt rung động một lần.

Anh bạn cầm tờ giấy run run đọc: “Có chuyện này muốn báo cho các ngươi biết, ngàn vạn lần đừng có đi kêu to, nếu không sẽ kinh động tới trăm vạn binh mã đang ngủ say đấy.”

“Đệt bà...” Sát Phá Lang hằm hằm nhìn Mặc Tinh: “Ngươi nói xem... Ta có thể nào đội trời chung với hắn được không? Ngươi nói đi!”

“Gia Tử... Quả thật là có chút thiếu đạo đức thật.” Mặc Tinh thở dài: giết người chẳng qua cũng chỉ là 5% kinh nghiệm mà thôi, nhưng quan trọng là toàn bộ mọi người đều đã bị mấy tờ giấy này khiến cho lỗ mũi xì khói hết rồi. Cái này gọi là gì chứ? Gọi là giết người không thấy máu đấy. Gây tổn thương biết bao cho tâm hồn của mọi người đây?

Giờ thứ tư, tiên lôi hỗn hợp bắt đầu oanh tạc, kiếp thứ nhất là cấp trung - thấp, kiếp thứ hai là cấp trung. Có điều cấp bậc, trang bị, kỹ năng của Đường Hoa đã tiến bộ không phải chỉ là một đôi chút nên tuy là tiên lôi hỗn hợp, nhưng độ khó cũng không được coi là lớn. Đối với những khi có nước, có gió, cứ uống thuốc là xong. So với mấy giờ trước, lần này có thể nói là con nít chọi với người lớn, thậm chí chẳng cần phải tiêu hao bao nhiêu dược phẩm cả.

Trong tay Sát Phá Lang và Mông Mông chỉ còn lại có hơn chục người, đây còn là nhờ Sát Phá Lang dùng ba lượt kiếm nộ đánh ra được một con đường máu thoát thân. Bọn họ hiện giờ cũng không biết mình đang ở đâu cả, lại nói, cho dù có bút ký như Đường Hoa cũng không biết vị trí cụ thể của mình, càng khỏi nói đến đám người Sát Phá Lang này vốn chẳng biết xíu xiu nào về trận pháp.

Nếu so với bên ngoài trận Bát Quái, những tràng chiến đấu bên trong đây chỉ là mấy món ăn vặt mà thôi, bên ngoài mới chính là Mãn Hán Toàn Tịch, náo nhiệt vô cùng. Ba nhóm bang hội đối địch đã bắt đầu cắn xé nhau, trải dài từ Vĩnh Yên tới nơi này. Những bang hội này đều kết thù với nhau từ vụ cướp binh trạm Đại Tuyết Sơn cả.

Họ chiến đấu kịch liệt đến nỗi gần hai ngàn người của Thần Chi Lĩnh Vực cũng bị lan vào. Dù sao bạn bè thì ai cũng có, thấy bạn mình bị người ta chém thì tuy là bang chiến, nhưng bao giờ mình cũng sẽ đứng về bên bạn bè. Cũng còn may, những vụ PK đều là không chiến cả, khu vực chiến đấu chủ yếu là trên không trung, những quầy bán thuốc bán đồ ăn bán thức uống bán trang bị với sòng cược bên dưới mặt đất chịu ảnh hưởng không bao nhiêu.

Tôn Minh đảo mắt một vòng, đến sát một tên đường chủ Thần Chi Lĩnh Vực, hỏi: “Huynh đệ, sao các ngươi vẫn còn chưa vào sao?”

“Là ý gì?” Đường chủ này cảnh giác hỏi ngược lại.

“Bên trong với bên ngoài không liên lạc với nhau được, có khả năng họ đang cần các ngươi hỗ trợ đấy. Ta có lòng tốt nhắc nhở chút thôi, không có ý gì khác cả.” Nói xong, Tôn Minh tránh ra, có vào hay không kệ ngươi quyết định mà. Trời đang mưa lại đánh con trẻ, mình cũng nhàn rỗi thật đó.

Không ngờ tên đường chủ kia lại thực sự thấy đó là quan trọng, bèn hỏi xin chỉ thị của Thắng Giả Vi Vương. Thắng Giả Vi Vương xét lại, thấy năm mươi người đi vào giờ chỉ còn có hơn mười người còn sống, đây chính là tín hiệu cần trợ giúp đó! Thế là hắn không cần cân nhắc bao nhiêu, đã hạ lệnh: “Chi viện Mông Mông, ít nhất cũng phải cứu lại được hơn mười người kia.”

Vì thế, đại đội hai ngàn người của Thần Chi Lĩnh Vực đã tiến vào trong cái hố không đáy - trận Bát Quái.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »