Song Kiếm

Lượt đọc: 10476 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »
Chương 135
bao sân

❊ ❊ ❊

Đường Hoa nhìn đến đây thì hỏi: "Chuyện mà hết thảy người Trái Đất đều biết, vậy còn đến phiên chúng ta sao?"

Sát Phá Lang trả lời: "Cái đó còn phải xem xem ngươi có bận tâm về chuyện giết người hay không."

"Ây! Như vậy là sẽ thành công địch của toàn dân đấy."

"Ngươi sợ?" Sát Phá Lang nói khích.

"..." Đường Hoa không để ý đến, nói: "Cho mượn 10 kim trước."

"..." Sát Phá Lang giao dịch 10 kim qua, xong trào phúng: "Không ngờ ngươi quả thực nghèo đến tình cảnh như vầy."

Không để ý tới! Đường Hoa phát tin nhắn hàng loạt ra ngoài: "Bao núi ở Nữ Nhi quốc, tên nào dũng mãnh cuồng giết người thì đến đây. Hiện mới chỉ có một mình Sát Phá Lang, nhanh chóng báo danh."

Hạo Nhiên là người đầu tiên trả lời: "Gia Tử, bang hội đang tập hợp đi bao núi ở Trường Cổ quốc, ngươi có muốn đi chung hay không?"

"Đến không nổi!" Đường Hoa trả lời xong thì nói với Sát Phá Lang: "Có mấy bang hội cũng đang tổ chức người đi bao núi, coi bộ không có viện quân rồi."

"Ngươi sợ?" Sát Phá Lang lại nói khích.

"..." Móa! Đại tiện thì nhịn được chớ tiểu tiện thì không: "Đi thì đi! Đứa nào sợ đứa nào chứ, rùa đen mà sợ chùy sắt à?"

Đường Hoa với Sát Phá Lang đi đến Nữ Nhi quốc chưa bao lâu, một bang hội tên Thần Chi Lĩnh Vực ra đời nơi Trung Nguyên, bang chủ của nó không phải ai khác, chính là bang chủ lúc trước của Thiên Đường - Thắng Giả Vi Vương. Dựa vào việc phát tin cho hảo hữu, rất nhanh họ đã tụ tập được một số nhân thủ nhất định, trực chỉ mục tiêu là Lư Sơn.

Liên minh của ba bang sớm đã chỉ còn tồn tại trên danh nghĩa, giữa ba bang với nhau có rất nhiều va chạm, lý do cũng là vì đã mất đi mục tiêu đối ngoại thống nhất, cho nên từ lâu đã không còn ai để ý đến chuyện mấy người bọn Thắng Giả Vi Vương này chết hay sống nữa rồi.

Nếu phải so sánh giữa Nữ Nhi quốc và Mao Dân quốc thì có thể nói, một cái là thiên đường, còn một cái là địa ngục. Nhìn lướt qua nơi Mao Dân quốc, thấy một biển lông, xem thêm thì khó chịu đến nổi lên một trăm tám mươi lần da gà cũng là hiện tượng bình thường. Mà Nữ Nhi quốc thì là một biển hoa, nào là loli, ngự tỷ, thục nữ, v.v... nhan nhản trên đường. Càng làm nổi bật hơn chính là câu quảng cáo kia: không có đẹp nhất, chỉ có người này đẹp hơn người kia. Nữ chiến sĩ võ trang toàn thân khí chất hiên ngang, nữ tế sư mặt đeo khăn vải tràn đầy hơi thở tử vong thần bí, mỹ nữ NPC công năng có nụ cười ngọt ngào xinh xắn, tiểu thư quý tộc thần thái lạnh như băng sương, bồi bàn tửu lâu dã man, chưởng quầy tửu lâu điền đạm... Chỉ cần ngươi muốn gặp một khía cạnh đẹp nào của nữ giới, đều có thể tìm được nơi Nữ Nhi quốc này.

Đương nhiên nơi này cũng đã trở thành khu giam giữ những tên trọng phạm, bởi vì những người chơi nào có hành động cố tình phi lễ với các NPC nữ này thì hết thảy đều bị hệ thống giam giữ sáu tiếng đồng hồ cả. Đây là còn may, chứ nếu là hạ thủ với người chơi mỹ nữ thì Ốc Vít sẽ khiến cho ngươi phải hối hận vì đã chơi trò chơi này. Mà mức xử phạt nhẹ như thế cũng là vì cân nhắc đến nguyên nhân lực sát thương của các NPC nữ này lớn vô cùng.

Bởi vì Nữ Nhi quốc nhiều mỹ nữ quá, thành ra đã có hàng ngàn tên sói cử hành hoạt động ký tên ủng hộ thề chết sống bảo vệ cho nơi đây.

Sát Phá Lang nghiêm nghị nói với Đường Hoa: "Ngươi đã chảy nước miếng tới 108 lần rồi đấy."

"Nam nhân háo sắc, bản sắc anh hùng." Đường Hoa chậc chậc tán thưởng: "Ngoái đầu cười là thế gian thất sắc, tuy vẫn biết đây chỉ là những số liệu, nhưng cũng không kìm lòng được, bọn thiết kế này thật là trâu."

"Tâm thích cái đẹp, ai mà chẳng có." NPC mỹ nữ hướng dẫn viên du lịch của hai người che miệng nhẹ nhàng cười một tiếng, nói: "Cũng như đối với con gái, con gái cũng vì người ta tán thưởng mình mà lấy làm vinh đó."

"Được rồi, đã trễ hai tiếng đồng hồ rồi, nên làm chính sự thôi." Sát Phá Lang nói: "Hướng dẫn viên du lịch, đưa bọn ta tới núi Nữ Nhi."

"Ngồi một lát nữa đi."

"Chẳng phải là ngươi mời khách thì đương nhiên là ngươi sẽ nói vậy rồi." Sát Phá Lang nói trong kênh đội ngũ: "Tửu lâu này thu phí theo giờ ngồi đấy, giá cả cũng không xê xích với chuyện làm ăn không vốn bao nhiêu đâu."

Trên núi Nữ Nhi quả nhiên là có rất nhiều người chơi, hơn nữa còn có không ít người chơi nữ nữa. Khác với bọn nam đến đây vì lưu luyến hương nữ nhi, mục đích của những người nữ cầm thẻ xanh Nữ Nhi quốc rất rõ ràng là đánh kiếm Tinh Diệu thạch. Ví dụ như cách Sát Phá Lang và Đường Hoa không xa có một đội ngũ do bốn người chơi nữ và một người chơi nam hợp thành.

Tuy Sát Phá Lang hô ầm ĩ là bao núi, nhưng ý định thực sự chỉ là chiếm một khu vực mà thôi. Sát Phá Lang nhìn Đường Hoa, Đường Hoa nâng tay nhún vai, nói: "Mấy chuyện này ngươi quen thuộc hơn."

Sát Phá Lang hừ một tiếng, rơi xuống bên cạnh năm người kia, nói: "Chỗ này có người rồi, nhường nào."

Đường Hoa thở dài nói với hướng dẫn viên du lịch bên người: "Câu mở màn rất là nhạt nhẽo, chúng ta cược một cái đi, xem bọn họ có đánh nhau hay không, thế nào?"

Hướng dẫn viên du lịch cười nói: "Ta không có Tinh Diệu thạch, không cần phải nhắm vào ta."

Đương nhiên Sát Phá Lang khiến năm người kia bất mãn mãnh liệt, có điều mấy người này biết hắn, mà cũng biết là chẳng có đạo lý gì có thể nói được với người này, không muốn nhường địa bàn thì hoặc là giết hắn, hoặc là bị hắn giết thôi. Sát Phá Lang lại lạnh lùng bồi thêm một câu: "..." Năm người kia thương lượng sơ qua với nhau một hồi, sau đó nhìn thoáng về Đường Hoa đang ở phía xa, rồi một câu không nói, rời đi.

"Binh pháp không chiến mà khuất người." Đường Hoa tán thưởng: "Lang, ngươi đã lĩnh ngộ cảnh giới cao nhất của binh pháp rồi."

"Ngươi có biết mấy người kia là ai không?"

"Không biết, xa quá không nhìn rõ."

"Là người trong bang ngươi đó, ta nói với họ là ngươi muốn chiếm chỗ này, có ý kiến thì cứ ý kiến với Song Sư Hạo Nhiên đi."

"Ta đệt tổ tiên nhà ngươi!" Đường Hoa nổi nóng.

Sát Phá Lang lấy Ma Kiếm ra vuốt ve: "Lục giai!"

Đường Hoa phất tay một cái, ngàn vạn đóa hoa sen bao phủ diện tích mười mẫu chung quanh, sau đó kêu: "Nổ!" Một nổ mười, mười nổ trăm, nháy mắt biển lửa đã nuốt chửng hai người, sóng lửa hung tàn thổi quét ra tứ phía. Sát Phá Lang nhìn thoáng qua mức thương tổn thì kinh hãi cực kỳ, vội vàng dùng Ma Kiếm hộ thân bắn thẳng lên trời, lao ra khỏi biển lửa. Đường Hoa nói trong kênh đội ngũ: "Cấm pháp!"

"Ta XX!" Sát Phá Lang bật mắng trong lòng.

"Bảo vệ ta!" Giữa biển lửa, Đường Hoa hô lên một tiếng, một sơn tiêu nữ bắn một thanh phi kiếm lục giai về phía hắn. Né tránh thì tất nhiên là có thể rồi, nhưng mà như vậy thì sóng lửa sẽ bị mất đi khống chế, sẽ khuếch tán ra xung quanh cho tới khi biến mất, mà dùng pháp quyết khống chế liên tục thì trong một khoảng thời gian nhất định, có thể tăng uy lực của sóng lửa dần dần cho đến khi đạt đến cực điểm.

"..." Dù sao Sát Phá Lang cũng là người hiểu chuyện, biết Đường Hoa đang chiến đấu vì ích lợi của hai người, thế là uống viên thuốc rồi điều khiển Ma Kiếm nhảy vào trong biển lửa, không những đánh rớt được phi kiếm kia mà còn đánh cho ả sơn tiêu vốn có khả năng chịu lửa rất cao kia hóa thành ánh trắng. Xong hết thảy mấy chuyện này, hắn lao ra khỏi biển lửa, lau đợt mồ hôi lạnh. Đây cũng là nhờ có Ma Kiếm lục giai hộ thân, chứ nếu không thì chỉ sợ mình đã chẳng đi được bao xa rồi. Từ sau khi Ma Kiếm lên lục giai, hắn xem pháp sư như những con kiến, cho dù là Đường Hoa, hắn cũng tin rằng nếu Đường Hoa không đê tiện thì phần thắng của mình phải có ít nhất bảy phần đổ lên. Hộ thân, nhân kiếm hợp nhất, sau đó lại hợp nhất một lần nữa, cơ bản là chỉ chết chứ không có sống, phải biết rằng khi pháp sư thi triển pháp thuật là không thể khởi động tiên kiếm hộ thân được. Nhưng nay nhìn thấy đòn này của Đường Hoa, tim hắn có phần thót lên. Nhưng hắn có biết đâu, trên thiên hạ có mấy người biết cấm pháp chứ?

Môn phái nào cũng đều có tuyên bố nhiệm vụ cấm pháp, những thứ khác thì còn ổn, chứ trong đó có hai điều kiện hà khắc vô cùng. Thứ nhất, đánh chết một con BOSS lớn. Cứ tham khảo Tà Kiếm Tiên đấy, hắn lập uy phong khắp tứ phía ở Thục Sơn, một mình chống lại cả trăm vạn người chơi. Tuy cuối cùng cũng bỏ mình, nhưng đã khiến cho mọi người chơi một ấn tượng thật là sâu đậm. Điều kiện thứ hai: một loại tài liệu cực kỳ khó kiếm. Hoàn thành được hai điều kiện trên, ngươi lại còn phải có tiền để thu thập tài liệu, rồi phải có nơi thu tài liệu nữa. Nhưng cho dù làm được hết, ngươi cũng phải nhớ một điều, Đường Hoa có Lượng Thiên Xích, cho nên dù ngươi có học được cấm pháp, uy lực cũng sẽ nhỏ hơn hắn gấp đôi.

Đương nhiên Sát Phá Lang cũng không phải là người thường, lập tức nhìn thấu được nhược điểm của cấm pháp ngay, đó chính là không được phép bị ngắt ngang. Kẻ thi triển một khi muốn di động thì nhất định phải đổi sang kiếm quyết để điều khiển phi kiếm, cấm pháp mà không có người khống chế thì uy lực bị nhỏ đi nhiều lắm.

Sau ba tiếng đồng hồ đồ sát, Đường Hoa thu được hai viên Tinh Diệu thạch, Sát Phá Lang lấy được một viên, ngoài ra còn có N món phi kiếm, trang bị phế thải khác nữa. Đang định khích lệ tinh thần thì có chủ nợ tìm đến.

"Gia Tử!" Sương Vũ xuất hiện ở phụ cận hai người, than một hơi: "Ngươi lại làm chuyện xấu rồi."

"Chuyện xấu gì thế?" Đường Hoa thu lửa, giả ngu bay đến bên người Sương Vũ, đồng thời còn nhắn một tin qua cho Sát Phá Lang: "Trảm chúng nó đi, hừ, dám mách lẻo à."

"Chuyện xấu gì à?" Vẫn là cái đức hạnh này, Sương Vũ bất đắc dĩ nói: "Dựa theo lệ thường trong võng du thì cướp địa bàn đã là không đúng rồi, càng huống chi lại là cướp của người mình. Bọn nàng đang ồn ào ghê lắm, kênh tán gẫu của phân đường do Tinh Tinh quản đang toàn bộ phê phán ngươi, Tinh Tinh không còn cách nào, đành phải nhờ ta qua đây hỏi đấy."

"Vì sao nàng không tự mình đến mà phải bắt ngươi qua?"

"Nàng sợ Sát Phá Lang giết luôn cả nàng."

"Ngươi thì không sợ à?"

"Ta không sợ." Sương Vũ cười: "Không phải là có ngươi ở đây sao?"

"Sao ngươi biết ta sẽ không ngồi yên bàng quan?"

"Ngươi sẽ làm thế à?"

"Ta sẽ không, ngươi là chủ nợ mà. Đúng rồi, lần trước ta có đề nghị dùng thân thể để trả nợ, ngươi cân nhắc ra sao rồi?"

Sương Vũ cười hỏi: "Tính theo giá thịt heo hay là giá thịt vịt?"

"Cái này còn phải xem ngươi..."

Sát Phá Lang bay đến ngắt ngang bầu không khí mập mờ này, nói: "Đã giết rồi."

"Giết ai?" Sương Vũ hỏi.

"Gia Tử nhờ ta giết mấy tên tiểu nhân đi đâm thọc mách lẻo." Nói xong, Sát Phá Lang bình tĩnh bay ra, một mình đánh quái.

*** Mê Vụ chiểu trạch: mê vụ = sương mù; chiểu trạch = đầm lầy.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »