Song Kiếm

Lượt đọc: 10121 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »
Chương 102
nhân gian chánh đạo tang thương

❊ ❊ ❊

"... Quân tử giao tình nhạt như nước! Ha ha." Đường Hoa rớt một giọt mồ hôi, nếu mục tiêu là Phá Toái thì có phiền phức rồi, cái này sẽ mắc mớ tới chuyện tình tay ba giữa hai minh tinh mất, mà mình thì cũng không thể nào chặt chém người nhà được, dù sao cũng là bạn bè mà. Đương nhiên, nếu như ra tiền thật nhiều thì cũng không loại trừ khả năng mình kết phường với Phá Toái làm ăn một vố.

"Ta còn có nghe bảo Sát Phá Lang cũng có giao tình không cạn với Gia Tử huynh nữa."

"Sát Phá Lang?" Đường Hoa nghiến răng: "Chúng ta có giao tình sanh tử, nó sâu có thể sánh với ngàn kim, tình nghĩa ước chừng năm ngàn kim."

"Quả nhiên là giao du rộng khắp." Huyên Huyên lấy khăn tay lau khẽ nơi khoé miệng, xong lại hỏi: "Nghe nói Huy Hoàng..."

"Quen!" Lúc này Đường Hoa lại trở nên buồn bực, cuối cùng thì ngươi yêu ai a? Cũng phải có một cái khung với chứ? Nếu như là Huy Hoàng thì cũng khó xử đấy, thằng này một thân chính khí, sẽ không vì chút tiền mà bán đi khí tiết của mình đâu. Nhưng mà cũng có thể dùng cách mình lấy tiền trước, sau đó dùng thân phận bè bạn mà bắt hắn phải hiến thân... Như vậy có phải quá ác liệt không nhỉ?

Tôn Minh ngồi một bên nói vào: "Huyên Huyên tiểu thư, cô có chuyện gì thì cứ trực tiếp nói đi, không sao đâu."

Huyên Huyên lắc đầu: "Có lẽ các huynh đã hiểu lầm ý của ta rồi, thực ra ta chỉ muốn biết, những cao thủ như Gia Tử đây sẽ có cái nhìn thế nào với tình yêu mà thôi, vì ta nghe nói ngoài Phá Toái ra thì các cao thủ khác đều không có vướng mắc tình cảm gì cả."

"..." Đường Hoa rớt một giọt mồ hôi, trả lời: "Chẳng khác gì với người thường cả."

"Không phải vậy! Ý của ta muốn hỏi là những cao thủ như các huynh đây thì sau khi có bạn gái, sẽ có bằng lòng vì bạn gái mà không làm hoặc là ít đi làm nhiệm vụ lại hay không, có thể không luyện cấp, hoặc là ít luyện cấp lại để cùng bạn gái đi ngắm biển, ngắm mặt trời mọc, leo núi lội suối, cùng đi du ngoạn phong cảnh thiên nhiên hay không? Các huynh có thể chấp nhận được chuyện từ một cao thủ biến thành một người chơi còn kém hơn cả mức phổ thông hay không? Các huynh có bằng lòng vì một người con gái mà trả ra một cái giá như thế không? Ví như bây giờ thì các huynh đi ức hiếp người khác, mà sau này bởi vì làm bạn bên cạnh người yêu mà chuyển thành bị người khác ức hiếp thì các huynh sẽ có hối hận vì quyết định yêu lúc trước không?"

"Vấn đề này..." Đường Hoa ngẫm ngẫm, xong rồi nói: "Người khác nghĩ như thế nào thì ta không rõ, chứ đổi là ta thì ta thật không biết. Hay nhất vẫn là vừa làm cao thủ, lại vừa có bà xã."

"Nếu như bắt huynh phải chọn thì sao?"

"... Ta chỉ có thể nói như vầy, trước mắt thì ta còn chưa có gặp được người con gái có thể khiến ta phải chọn lựa." Đường Hoa trả lời rất chắc chắn, xong lại hỏi: "Cô nói xem cao thủ này là ai nào? Có lẽ ý nghĩ của hắn không giống với ta thì sao?"

"Ừm... Ta kể một câu chuyện vậy!" Ánh mắt của Huyên Huyên trở nên mê ly, chậm rãi nói: "Có một lần buổi diễn kết thúc, ta cảm thấy rất phiền chán với nếp sinh hoạt như vậy, cho nên đã học đòi theo người ta một mình đi luyện cấp thử, nhưng không ngờ lại lạc bước vào trong U Minh Quỷ Cốc, những con quái vật bên trong khiến cho ta sợ muốn chết luôn, lúc thường người ta mang ta đi những nơi vừa phải để luyện cấp, cho nên đấy là lần đầu tiên ta nhìn thấy những con quái vật đáng sợ như vậy... Nói thiệt đừng cười, mém chút nữa ta sợ đến té xỉu đấy. Mà lúc đó lại còn đụng phải một con BOSS nhỏ gọi là U Minh Quỷ Trảo nữa, trên thân nó chảy ra chất nhầy màu lục kinh tởm cực kỳ, nó nhào qua phía ta, lúc đó ta tưởng là nó sẽ chạm vào người ta mất thôi, trong đầu ta lúc đó một mảnh trắng xoá..."

Thế là ngay lúc đó, anh chàng đẹp trai của chúng ta xuất hiện, hắn đang điều khiển phi kiếm bay qua vùng trời của Quỷ Cốc, lại đột nhiên phát hiện bên dưới có điều khác thường. Hắn không hề do dự, không hề chần chừ, mày kiếm hơi nhăn, thân đã vọt xuống. Tuy con BOSS nhỏ này có đẳng cấp cao hơn hắn không ít, nhưng mà vì bảo vệ cho một cô gái còn đang mê mang kia, hắn chấp nhận đánh xáp lá cà với U Minh Quỷ Trảo. Trận đánh này có thể nói là kinh thiên địa động quỷ thần, tuy chàng đẹp trai liên tục ở gần bên bìa tử vong, nhưng hắn vẫn không hề nghĩ đến chuyện lùi bước hay bỏ trốn... Cuối cùng hắn nhờ vào dũng khí hơn người đã chém chết được U Minh Quỷ Trảo.

Huyên Huyên ngưỡng mộ nhìn người anh hùng kia, chính đang định nói lời cảm tạ với hắn thì đã thấy người anh hùng đó vung nhẹ áo, khẽ liếc nhìn mình một cái, rồi một câu cũng không nói ngự kiếm rời đi, chỉ lưu cho nàng một bóng lưng khôi ngô hùng vĩ.

Từ đó bắt đầu, nàng phát hiện trong lòng mình đã có người ấy, nàng hỏi thăm được tên của người ta, bất kể là hắn đi tới đâu, nàng cũng bằng lòng đuổi theo, bởi vì chỉ cần được ở bên cạnh hắn, nàng sẽ cảm giác được sự an toàn, cảm giác được sự thư thái. Nhưng mà sau khi hắn biết được thân phận của nàng rồi thì cũng vẫn không hề có ý định đi gặp nàng, mà hắn cũng chưa từng nói qua với ai rằng hắn đã từng khổ chiến cùng BOSS chỉ để cứu một người con gái vốn không quen không biết.

"Tuyệt đối không phải là ta đâu." Đường Hoa nói trong kênh đội ngũ: "Nếu như là ta, thì ta sẽ hỏi xem nàng chịu ra bao nhiêu phí bảo hộ, nếu không ra thì ta sẽ hợp tác với U Minh Quỷ Trảo để cùng doạ nàng."

Cái tên này đúng là một người như vậy thật. Tôn Minh nghĩ, xong lại hỏi Huyên Huyên: "Là Huy Hoàng sao?" Trong ký ức của hắn, thì cao thủ mà có lòng chính nghĩa như vậy chỉ có độc mỗi Huy Hoàng.

Huyên Huyên lắc đầu.

"Phá Toái?" Khả năng này thấp hơn một chút, Phá Toái thì có thể sẽ hỗ trợ, nhưng mà tuyệt đối sẽ không rời đi mà không để lại câu nào cả.

Huyên Huyên lại lắc đầu.

"Vậy thì là ai?" Tôn Minh moi ra tờ báo, bắt đầu xem xét lại bảng cao thủ, nhưng mà nhìn hết cả năm mươi cái tên vẫn không phát hiện thấy một cái tên nào thích hợp với hình mẫu anh hùng cứu mỹ nhân mà không để lại một câu cả.

"Lẽ nào..." Đường Hoa ở một bên đột nhiên mắt loé lên, tay che miệng gắng kìm một bụm máu đang muốn nôn ra, hỏi: "Lẽ nào người mà cô nói lại là... Sát Phá Lang?"

Tôn Minh lập tức mắng lên trong kênh đội ngũ: "Ngươi đi chết đi." Cho dù mình có nghĩ nát óc đi chăng nữa thì cũng không thể nào nghĩ ra đó là Sát Phá Lang được. Tên kia tâm hung tay ác, làm sao lại có khả năng có sự tích quang vinh như thế được?

Không ngờ Huyên Huyên thế mà lại có chút ngượng ngùng nhẹ nhàng gật đầu xuống, đồng thời cũng phát ra một thanh âm nghe như muỗi kêu: "Ừ!"

"Á... Thượng Đế a! Thế giới này điên quá rồi, con sói lông vàng lại đi làm phù dâu cho con gà mái. Trời cao a, ta thà rằng tin Hoa tử là đàn bà, chứ cũng không thể nào đi tin Sát Phá Lang lại có thể vĩ đại đến như thế..." Tôn Minh hô lên trong kênh đội ngũ, hắn đã bị sự thật này đả kích cho muốn sụp đổ luôn rồi.

"Ngươi heo a! Ta hỏi ngươi này, khi đó Huyên Huyên đang đối mặt với cái gì?" Đường Hoa hỏi.

Tôn Minh khinh bỉ trả lời: "Tất nhiên là một con BOSS đang mang đến cho nàng sự tối tăm và khủng hoảng rồi."

"Vậy sở trường của Sát Phá Lang là gì?"

"Cướp BOSS... Lẽ nào là... Không phải chứ? Oh my dog, NO..." Tôn Minh đã sụp đổ thực sự.

"NO cái đầu ngươi, ta đoán khi đó thì Sát Phá Lang đang đi ngang qua, đột nhiên phát hiện có người đang đánh BOSS, thế là lập tức ra tay cướp. Hắn có Ma Kiếm, một con BOSS nhỏ cao hơn hắn mấy cấp làm gì mà bức hắn chật vật như vậy được? Tám chín phần mười là hắn phân tâm đề phòng bị Huyên Huyên đánh lén đấy." Đường Hoa phân tích xong thì mắng mợ nó một tiếng: "Đậu xanh, đi cướp con BOSS mà lại thu được con bà xã nhiều kim lại là đại mỹ nữ, bây giờ mà con mợ nó đứa nào dám bước ra bảo rằng người xấu không có trái lành thì ta đây liều với hắn."

Huyên Huyên nghi hoặc nhìn hai tên nam nhân đang có vẻ thất thố ở trước mặt: "Có... Cái gì không đúng à? Thực ra ta cũng biết là thanh danh của hắn không được tốt lắm, nhưng ta cũng biết hắn tuyệt đối không phải là kẻ xấu."

Tôn Minh gắng áp chế khí huyết đang sôi trào, nói: "Huyên Huyên a! Sát Phá Lang có danh là cướp BOSS đó, cô có cho rằng khả năng khi đó hắn..."

"Không có khả năng." Huyên Huyên một lời phủ nhận ngay: "Ta mới đầu cũng có ý nghĩ như vậy, nhưng mà khi hắn đang đánh U Minh Quỷ Trảo thì luôn liếc nhìn ta với ánh mắt quan tâm mà..."

Tôn Minh khóc ròng: "Biết đâu hắn đang phòng bị ngươi đánh lén?"

"Sao lại có khả năng được, nếu đúng như vậy thì hắn trực tiếp giết ta luôn là được rồi, sao lại còn phải phân tâm phòng bị làm gì?"

"Cái này... Vấn đề này ngươi trả lời đi." Tôn Minh ngó Đường Hoa.

"Không biết!" Mạch suy luận của Đường Hoa phải cao minh hơn của Tôn Minh nhiều. Lúc đó có thể có nhiều lý do lắm. Có lẽ là trùng hợp điểm công đức không cho phép hắn giết người thêm nữa, hoặc là do Sát Phá Lang mỗi khi đi cướp BOSS đều không bao giờ chủ động giết người, giống như lần ở Hoa Sơn chỉ đánh gãy binh khí của người ta vậy. Cho dù lúc giết Nhất Kiếm Cầu Bại, cũng là bởi vì Nhất Kiếm Cầu Bại vô tình đi vào quỹ đạo kiếm thế của hắn mà ra. Rồi còn có rất nhiều khả năng nữa, chẳng hạn như đột nhiên lương tâm trỗi lên, chẳng hạn như đột nhiên cảm thấy hôm nay không muốn giết người, rồi chẳng hạn như hôm nay là sinh nhật của mình, v.v... Đường Hoa cảm thán một tiếng nâng cốc ngâm thơ: "Cử bôi yêu minh nguyệt, đối ảnh thành tam nhân. Ngã dục thành ma tùy phong khứ... Cáo từ!" Uống xong cốc rượu trong tay, Đường Hoa tung nó đi, đầu cũng không quay lại đã điều khiển phi kiếm lao ra khỏi cửa sổ, hắn muốn đi tìm một nơi nào đó không có ai chung quanh để cười hoặc là khóc ba ngày liên tiếp...

"Huynh ấy bị sao vậy?" Huyên Huyên nghi hoặc hỏi.

"Không biết, không biết." Tôn Minh lung lay đứng dậy.

"Huynh đi đâu thế?"

"Ta đi trả thầu, ta đi trả thầu." Tôn Minh tập tễnh bước đi, vừa đi mà trong lòng vừa rơi lệ: Nhân gian chánh đạo tang thương a.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »