Song Kiếm

Lượt đọc: 9237 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »
Chương 158
trong giải đấu

❊ ❊ ❊

Cái này cũng không thể trách Tôn Minh không trọng nghĩa được, thực sự biểu hiện của Đường Hoa quả thật quá là... Ây, quả thật là không biết phải diễn tả sao cho phải cả, ngay lúc vừa bắt đầu trận thi đấu thứ hai, tên này chẳng thèm làm cái gì cả, trực tiếp biến thân thành Trấn Ngục Minh Vương trấn ngay cầu môn luôn. Tuy không đến nỗi cản hết cả cầu môn, nhưng tên quái vật này lại có ba đầu sáu tay lận, đừng nói chỉ là chặn lại mấy cú sút gôn, hắn dùng hai cái đầu còn dư cộng với mấy cánh tay, tăng thêm thân hình oai nghiêm kia thiếu điều muốn tắc tị cả cái cầu môn, cho nên mỗi lần mà tiền đạo của đối phương dẫn bóng được đến trước cầu môn đều trợn tròn mắt lên, phải sút làm sao chớ? Có lỗ hổng nào đâu mà...

Đặc san vừa được xuất bản, dư luận ồ lên ngay, mọi người lập tức kháng nghị, tỏ ý nếu không hạn chế sách lược phòng thủ cầu môn của Đường Hoa, vậy họ sẽ dùng mười người trong đội chặn kín cầu môn luôn, chỉ chừa lại mỗi một tên tiền đạo tấn công thôi.

Ủy ban tổ chức lập tức thảo luận ngay, theo như bóng đá trong hiện thực, người ta không có quy định nào không cho phép dùng hậu vệ cản lại cầu môn cả, nhưng tuyệt đối sẽ không có đội nào làm như thế. Dù sao... người ta cũng không làm chuyện mất mặt như thế được. Nhưng bây giờ là trong trò chơi... Ủy ban tổ chức lập tức hạ lệnh: cấm bất cứ hình thức biến thân nào, cho dù là biến thành con giun cũng không được. Bất cứ vật thể nào không phù hợp với lý luận về hình thể người xuất hiện, sẽ tức khắc bị tặng cho thẻ đỏ ngay.

Đây cũng là lần sửa chữa quy tắc đầu tiên kể từ khi hệ thống Song Kiếm có lịch sử tới nay.

‘Như vậy là sẽ không còn thủ đoạn nào nữa phải không?’ Đây chính là tiêu đề của đặc san ra trong ngày thi đấu thứ hai. Thời khắc này cuối cùng quảng đại quần chúng cũng biết cái gì gọi là ‘người mà vô sỉ thì vô địch’. Nhìn vào hình chụp của đặc san có thể thấy, phần sân sau của đội Mã Hoàng đã bị cát vàng bao phủ liên tục rồi. Cầu thủ tiền đạo của đối phương đột nhập được vào vùng cấm địa để kiếm cầu môn thì sẽ bị Đường Hoa lao ra cướp bóng ngay, mà không vào vùng cấm địa thì lại không thể nào thấy cầu môn ở đâu được. Phải, có lẽ ngươi có thể phán đoán được vị trí đại khái đấy, nhưng ánh mắt của Đường Hoa là sáng mà, không đá bóng được vào góc chết là không thể lọt lưới được.

Lần này uy ban tổ chức lựa chọn im lặng, sau đó các đội bóng bắt đầu trở nên náo nhiệt hơn. Có đội kia bày ra trận Ngũ Hành ở trước cầu môn của mình, đội khác thì lại sử dụng phép che mắt với cầu môn... Có người còn làm bạo hơn, hủy đi cầu môn ném vào trong túi Càn Khôn luôn, đương nhiên vì hành vi này người đó đã bị trực tiếp hủy bỏ tư cách thi đấu rồi.

Có thuẫn thì tất nhiên sẽ có mâu, các biện pháp phá pháp thi nhau xuất hiện. Đám người chơi của các đội đều thi nhau thi triển thần thông, ngươi có kế Trương Lương, thì ta có thang leo tường. Ngươi có trận Ngũ Hành, vậy ta sẽ lợi dụng trận Thổ để chui xuống đất, trận Nước để lặn xuống đi banh.

Đội Mã Hoàng vẫn cứ sống sót qua hết ngày thi đấu thứ ba, nhưng còn chưa kịp chúc mừng, họ đã phải chột dạ vì đối thủ đầu tiên của ngày thứ tư, đây là một trong mười đội hấp dẫn nhất có tiềm năng đoạt được giải quán quân: Đội Lấp Lóe. Vì sao lại là đội hấp dẫn? Bởi vì đội trưởng của họ là kẻ được xưng là một trong hai thần toán đệ nhất - Tinh Tinh.

Đường Hoa lau mớ mồ hôi: “Bà má này lợi hại lắm đấy, đầu tiên là kênh đội ngũ của chúng ta sẽ bị biến thành kênh công cộng, tiếp theo là con bé ngốc này lại biết cả kỳ môn độn giáp nữa, một khi nàng mà bày xong trận, vậy bọn họ sẽ không chỉ còn là mười một người nữa, mà sẽ là mười một tên bịp luôn, nhưng chết cái là những mánh khóe bịp người của họ đều rất có hiệu quả cả. Một điểm cuối cùng, nàng còn có thể tính ra lúc ta cứu bóng sẽ nhào qua chỗ nào nữa đấy.”

Phong Vân Nộ nghi hoặc: “Có thật khủng như vậy không đấy? Chẳng phải chỉ là một thầy bói giang hồ thôi sao?”

“Ta kể ra vậy, lúc ở Lôi Châu ấy, người ta chưa có thần khí, đẳng cấp lại còn siêu thấp nữa, nhưng nàng bày ra kỳ môn độn giáp, ta dùng nó gạt được cả Hỏa Quỷ vương luôn. Khi đó trong trận đã có các tác dụng như tàng hình, khí thế, v.v... rồi, khá là trâu bò, hoặc có thể nói là nghịch thiên cũng được. Càng huống gì bây giờ người ta đã có thần khí trong tay... Ngày mai phần thắng không lớn đâu.” Trong lòng Đường Hoa thật ưu sầu.

Sát Phá Lang gật đầu: “Nghề nghiệp của Tinh Tinh này thật là quá ít được lưu ý, cho nên chúng ta không thể biết được nhược điểm ở nơi nào. Nhìn thì cực kỳ mạnh mẽ, mà sự thật lại cũng vậy, thành ra chúng ta không có chiêu gì để đối phó được.”

“Ừ, đầu tiên là kênh nói chuyện đã bị công khai, chúng ta không biết được lần tấn công nào là bẫy cả.” Mặc Tinh phụ họa: “Mà điều chết người nhất là như Gia Tử nói, kỳ môn độn giáp. Lúc đó ta cũng có mặt đó, Hỏa Quỷ vương là đại BOSS thế mà ngay bóng lưng của bọn ta cũng không dám động tới, cuối cùng giương mắt nhìn bọn ta thoải mái dịch chuyển tức thời bỏ đi đấy.”

Đường Hoa bổ sung: “Khi đó ta viết một chữ ‘Long’, thế là biến thân thành Nhạc Phi, trực tiếp hù Hỏa Quỷ vương cứng người luôn. Ngươi nói xem nếu ngày mai mà nàng viết chữ ‘Nương’, có khi nào sẽ biến thành mẹ của ta hay không...?”

“...” Toàn bộ mọi người đều toát mồ hôi lạnh đầy người, mười một bà má cùng bước ra, làm con cái mần răng dám dùng phi kiếm động thủ đây?

Phi Thường Kiếm từ đầu tới giờ vẫn chưa nói chuyện, lúc này thấy mọi người đều hoảng sợ, bèn hỏi: “Các ngươi nói xem, đã không đối phó nổi với pháp thuật của nàng, vậy có thể đối phó với bản thân nàng được không? Chẳng hạn như bắt cóc bạn trai của nàng ấy.”

Xem phim nhiều quá rồi đấy! Đường Hoa thầm khinh bỉ một câu, có điều ánh mắt lại chợt sáng lên, quả thật... Phi Thường Kiếm này người ngợm có phần ngớ ngẩn thật, nhưng ý kiến lại không tệ đâu. Đã không đối phó nổi với kỹ năng của nàng, vậy chúng ta sẽ chuyển sang đối phó với bản thân nàng là xong. Có lẽ kỹ năng sẽ không có nhược điểm, nhưng người thì chắc chắn sẽ có, chỉ cần nàng còn là người.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »