Song Kiếm

Lượt đọc: 10109 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »
Chương 103
thiên thư

❊ ❊ ❊

"Ta XX!" Đường Hoa thiệt không biết phải làm sao để miêu tả tâm tình hiện tại của mình. Muốn khóc, muốn cười, muốn khinh bỉ chính mình... Cái này gọi là cái gì đấy? Là bị người ta bán mà còn giúp người ta đếm tiền đây này. Mình một đời anh minh, ngờ đâu lại bị một con hát chọc cho quay vòng vòng, đã vì người ta mà tạo gió, rồi vì người ta mà chụm lửa, rồi lại lấy danh tiếng đệ nhất cao thủ ra trợ uy cho người ta.

"Ngươi không sao chứ?" Mặc Tinh quan tâm hỏi.

"... Không có việc gì, ta đi tự sát đây." Đường Hoa đưa một tay ngăn Mặc Tinh đi theo, nói: "Chỉ một mình!"

Sát Phá Lang thấy vậy thì cười lạnh, rồi phất tay với Mặc Tinh: "Ta cũng đi đây."

"Khoan khoan..."

"?"

"... Cho ta mượn chút tiền trả tiền trà."

"..." Sự nhận thức của Sát Phá Lang đối với Đường Hoa lại tiến thêm một bước, cái này quả đúng là trốn trả tiền một cách quang minh chính đại a.

Bên một dòng suối nhỏ nơi ngoại ô Hàm Dương, Đường Hoa nhìn guồng nước đang quay chậm rãi. Hắn cũng không có trách Huyên Huyên, người ta ăn phần cơm đó, thì cũng phải tự có nguyên tắc của người ta. Nhưng hắn lại có chút buồn bực, vì danh khí của Huyên Huyên bây giờ tuyệt đối là phải đủ rồi chứ, vì sao lại còn muốn mượn danh của mình để vươn lên đây? Lẽ nào... Lẽ nào là lấy lui làm tiến, để tính kế Sát Phá Lang?

"Khụ!" Một ông lão NPC đang đi qua một cây cầu gỗ cách Đường Hoa không xa, ông lão phải chống gậy rồi, đi rất chậm.

"Cẩn thận..." Đường Hoa chưa kịp nói dứt lời thì chỉ thấy ông lão đã đạp lên một tấm ván gỗ, tấm ván này bị gãy ra ngay, ông lão bị sụt một chân xuống, có vẻ rất là đau đớn.

Đường Hoa đổ một giọt mồ hôi, tấm ván gỗ này tất nhiên là có liên quan chút chút tới hắn rồi. Hắn đã nghĩ rằng biêt đâu rằng sẽ có đôi người chơi uyên ương nào đó ra đây sụt chân để cho hắn vui vẻ được chút, ai ngờ uyên ương thì không có, mà chỉ có một ông già. Như vậy thì hơi quá đáng một chút, dù sao thì Đường Hoa cũng có điểm ranh giới đạo đức của mình, thế nên hắn hớt ha hớt hải chạy lên cầu, nâng ông lão lên, trách cứ: "Lão trượng, không có việc gì thì đừng chạy đi ra ngoài hóng gió thế, gần đây Trái Đất nguy hiểm lắm."

"..." Ông già này là ai? Ông già này thật ra có danh tiếng lắm, ông ta chính là quốc sư nước Tần Xích Tùng Tử đấy, chính là BOSS thuộc hàng nhất đẳng trong trò chơi. Ông ta xuất hiện không phải vì ngẫu nhiên, mà là chuyện tất nhiên. Nguyên nhân dẫn đến sự xuất hiện của ông ta chính là vì chuyện Mặc Tinh và Đường Hoa đi đến cửa ngoài của phủ đệ quốc sư. Có điều nhiệm vụ này không phải là của Mặc Tinh, mà là của Đường Hoa. Bởi vì trên thân Đường Hoa đang có mảnh của Thiên Thư, tức là tương đương như đệ tử của Xích Tùng Tử, cho nên dựa theo nguyện vọng thì ông ta nhất định phải đến khảo hạch trình độ đạo đức của người đệ tử này mới được.

Ông lão thoáng động cái chân, Đường Hoa nhìn sơ, há, ông già này cũng thiệt là nhân tài, một cái giày đã bị bay dính trên một hòn đá lớn ở giữa dòng suối rồi. Đường Hoa rất là khẳng khái mò từ trong túi Càn Khôn ra một đôi giày đưa cho ông lão: "Hài Ngọc Phượng, gia tăng thể chất 8, rất có tác dụng với ngài."

"..." Ông già như có vẻ nổi giận, quơ đôi giày ném vào giữa lòng suối.

Đường Hoa rớt một giọt mồ hôi, vội mò ra một đội nữa: "Đôi này chắc chắn là giày nam này, ngài xem tên nó có uy phong không, hài Lý Thiên."

"..." Ông già vẫn không nói chuyện, lại quơ tay ném đi tiếp.

Coi nè! Người mà xui xẻo thì ngay uống nước cũng bị nghẹn đấy. Tuy mình đưa một đôi giày cấp 40 mới mang được cho một NPC cấp 1 là có hơi quá đáng, nhưng mà không mang được thì cứ trả lại cho ta đi chứ? "Được! Coi như là ta sợ ngài rồi." Đường Hoa ào ào trút hết mấy đôi giày trong túi Càn Khôn ra, nói: "Ngài cứ lựa đi nhé, lựa trúng bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu, còn nếu ngài mang được hết thì cứ lấy hết, không cần phải ngại ngùng." Mấy cái bẫy xui xẻo này, coi bộ về sau mấy cái chuyện hại người không hại mình thì phải ít làm hơn một chút mới được. Làm người mà không phúc hậu là có báo ứng đấy!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288
Tiến »