Đỗ Sơn Minh vốn đang âm thầm theo sát phía sau Lâm Đông, thần sắc bỗng chốc biến đổi. Tuy rằng ngay sau đó đã khôi phục lại bình thường, nhưng những con sóng trong lòng hắn lại chẳng thể bình ổn nhanh đến thế, và đây chính là hiệu quả mà Lâm Đông muốn đạt được.
"Có thể phát hiện ra hành tung của ta, cũng đáng để ta đích thân tới một chuyến." Đỗ Sơn Minh vừa nói vừa bước từ phía sau ra.
Lâm Đông lúc này cũng xoay người, bốn mắt nhìn nhau. Khí thế của Lâm Đông không hề kém cạnh Đỗ Sơn Minh. Đỗ Sơn Minh vốn ở trong Đặc Cần Xử nên đã sớm hình thành phong thái kiêu ngạo, luôn nhìn người bằng nửa con mắt. Thế nhưng, Lâm Đông xuất thân từ Lâm gia, lại càng không sợ bất kỳ ai hay thế lực nào.
Nhìn tư thế Đỗ Sơn Minh bước ra, Lâm Đông thầm cảm thấy may mắn. Nếu không phải vừa rồi Thai Tức Thuật có sự biến động và tiến triển, đạt tới một tầm cao mới, thì bản thân cậu cũng không thể phát hiện ra Đỗ Sơn Minh. Sức mạnh của hắn có lẽ chưa đạt đến mức Nhân Cực Thất Hạn, nội khí ngoại phóng, nhưng cũng không chênh lệch là bao, xem chừng đã ở đỉnh phong của Nhân Cực Lục Hạn.
Nếu không, với những kẻ thực lực không chênh lệch quá nhiều với mình, cậu không thể nào không phát hiện ra.
Lúc này, Đỗ Sơn Minh cũng bắt đầu đánh giá lại Lâm Đông. Chàng trai trẻ này lợi hại hơn hắn tưởng tượng rất nhiều, tuy nhiên trong lòng hắn lại càng kiên định ý muốn dạy cho Lâm Đông một bài học.
"Nhìn bộ dạng lén lút của ngươi, chắc là chưa nhận được mệnh lệnh nhỉ? Thật đáng tiếc, ta còn tưởng ngươi thực sự có bản lĩnh đưa ta ra khỏi Thâm Cảng chứ." Lâm Đông thở dài đầy vẻ tiếc nuối, cố ý chọc tức Đỗ Sơn Minh: "Không có kim cương thì đừng ôm đồ sứ, không phải loại đó thì đừng khoác lác. Thể diện là do người khác cho, còn mặt mũi là do mình tự làm mất. Ngươi xem, mất mặt rồi kìa. Sao nào, bộ dạng hiện tại của ngươi là chuyển nghề làm sát thủ hay là du hiệp giang hồ? Muốn ám hạ sát thủ, hay là muốn quyết đấu riêng tư theo cách của người giang hồ để phân định thắng thua đây?"
Gương mặt lạnh lùng, kiêu ngạo của Đỗ Sơn Minh bị những lời nói của Lâm Đông làm cho biến đổi liên tục. Những lời này giống hệt như cách hắn vẫn thường quở trách cấp dưới, thậm chí còn mạnh mẽ và mang giọng điệu khiêu khích hơn. Điều khiến Đỗ Sơn Minh khó chịu nhất chính là việc Lâm Đông nói hoàn toàn đúng, hắn đúng là muốn dùng cách này để dạy dỗ Lâm Đông.
"Hừ." Đỗ Sơn Minh hừ lạnh một tiếng: "Thằng nhãi ranh, nói năng hàm hồ, hôm nay ta sẽ thay người lớn nhà ngươi dạy dỗ ngươi cho nên hồn."
Ở kinh thành, Đỗ Sơn Minh ngay cả những tiểu thiếu gia cũng đã đánh không ít, đến nơi khác lại càng không sợ bất cứ kẻ nào. Dù đoán được thằng nhóc này có thể có chút bối cảnh, nhưng hắn cũng chẳng hề sợ hãi. Thấy miệng lưỡi rõ ràng không thắng nổi Lâm Đông, Đỗ Sơn Minh đột nhiên vung bàn tay to như cái quạt, trực tiếp tung ra một chiêu Hổ Trảo.
Chúa tể muôn loài, khí thế đè người, ập thẳng từ trên xuống. Trông có vẻ đơn giản nhưng bên trong lại ẩn chứa vô số biến hóa. Một trảo chụp xuống, ánh mắt Đỗ Sơn Minh vẫn luôn chằm chằm nhìn vào Lâm Đông. Hắn là người dày dạn sa trường, tuy có tự tin nhưng chưa đến mức mù quáng cho rằng mình có thể đỡ được đạn. Tuy chưa tận mắt thấy tài bắn súng của Lâm Đông, nhưng từ con dao của Tôn Chấn cũng có thể thấy được vài manh mối, vì vậy trong lòng hắn luôn đề phòng Lâm Đông mang theo súng.
Hổ trảo uy mãnh thì đã sao? Lâm Đông lách người sang bên cạnh, cơ thể nhanh nhẹn vọt lên một cái cây, hai chân điểm nhẹ trên thân cây, trong chớp mắt đã nhảy sang một cái cây khác. Tay bám vào thân cây, cơ thể mượn lực xoay nửa vòng, sau đó trực tiếp đu mình sang một cái cây khác nữa.
Hổ có hung dữ đến đâu, đối phó với con khỉ linh hoạt dị thường cũng chẳng làm gì được. Đỗ Sơn Minh không ngờ Lâm Đông phản ứng nhanh đến vậy, hành động lại linh hoạt đến thế. Khi hắn muốn bắt Lâm Đông thì đối phương đã nhanh chóng thay đổi vài vị trí. Đỗ Sơn Minh lập tức nhận ra, dù sức mạnh và tốc độ của mình đều hơn Lâm Đông không ít, nhưng sự linh hoạt và khả năng tận dụng địa thế lại không bằng, trong khu rừng rậm này muốn bắt được cậu là điều không thể.
Một khi để hắn chạy thoát khỏi đây, người đông lên, mình sẽ không thể ra tay được nữa.
"Vút... vút... vút..." Ngay khi Đỗ Sơn Minh tưởng rằng Lâm Đông chắc chắn sẽ nhân cơ hội này mà bỏ trốn, cổ tay Lâm Đông khẽ động, những viên đá nhỏ cậu nhặt được lúc nãy khi né tránh đồng loạt bắn ra.
Thủ pháp ám khí của Lâm Đông tuy chưa đạt đến trình độ sánh ngang với đạn, nhưng tuyệt đối không phải thứ người thường có thể chịu đựng. Tuy nhiên, Đỗ Sơn Minh không phải là người bình thường. Hắn hừ lạnh một tiếng, không ngờ đối phương còn dám ra tay. Đỗ Sơn Minh vung bàn tay to như quạt của mình, chục viên đá lập tức bị hắn thu vào lòng bàn tay, khẽ bóp mạnh, đá vụn liền hóa thành bụi rơi ra từ kẽ ngón tay.
Trong khoảnh khắc đó, điều khiến Đỗ Sơn Minh không ngờ tới đã xảy ra: Lâm Đông không lùi mà tiến, lao tới với khí thế không gì cản nổi. Cú này còn mạnh mẽ hơn cả khí thế chúa tể sơn lâm của Đỗ Sơn Minh lúc nãy, giống như một con bạo long thời tiền sử đang lao về phía con mồi, nắm đấm tích tụ sức mạnh, có tư thế muốn phá hủy mọi vật cản trước mắt.
Sức mạnh đỉnh phong Nhân Cực Ngũ Hạn. Đỗ Sơn Minh tuy đã đoán Lâm Đông có thực lực Nhân Cực Ngũ Hạn, nhưng không ngờ cậu lại đạt tới đỉnh phong. Điều khiến hắn kinh ngạc hơn là, một người ở đỉnh phong Nhân Cực Ngũ Hạn lại dám chính diện tấn công cao thủ đỉnh phong Nhân Cực Lục Hạn, riêng khí thế này thôi đã không phải người thường có thể có.
"Không biết tự lượng sức mình." Tuy trong lòng rất tán thưởng sự dũng mãnh của Lâm Đông, nhưng Đỗ Sơn Minh vẫn không để tâm, hắn không chạy là tốt rồi.
Cầm Long Thủ! Đỗ Sơn Minh tung ra một chiêu Cầm Long Thủ chụp thẳng vào nắm đấm của Lâm Đông. Nhìn từ lực đạo dễ dàng bóp nát đá lúc nãy, có thể thấy nếu Lâm Đông bị hắn chụp trúng, bàn tay coi như phế.
Gặp phải cường địch, gặp phải nguy hiểm, Thai Tức Thuật của Lâm Đông vận chuyển tới cực hạn, Huyền Thiên Khí Kình phát huy hết mức. Ngay khi Cầm Long Thủ của Đỗ Sơn Minh sắp chụp trúng nắm đấm, nắm đấm của Lâm Đông đột nhiên biến hóa. Những ngón tay đang nắm chặt bỗng xòe ra, khẽ rung lên, lập tức quét vào vài huyệt đạo trên lòng bàn tay Đỗ Sơn Minh. Dù lòng bàn tay Đỗ Sơn Minh đã tràn đầy nội gia khí kình, nhưng cũng không khỏi cứng đờ.
Tay Lâm Đông xoay chuyển, chém thẳng vào cổ tay Đỗ Sơn Minh. Đỗ Sơn Minh dù sao cũng là cao thủ Nhân Cực Lục Hạn, sức mạnh, tốc độ và phản ứng đều không phải hạng Nhân Cực Ngũ Hạn có thể so sánh. Nếu không phải Lâm Đông dốc toàn lực bùng nổ, mạnh hơn nhiều so với người thường ở đỉnh phong Nhân Cực Ngũ Hạn, thì căn bản không có cơ hội chống đỡ.
Đỗ Sơn Minh dậm chân mạnh về phía trước, cả cơ thể trong nháy mắt lao ra như mũi tên, cánh tay nâng lên va thẳng vào vai Lâm Đông.
Lâm Đông đột nhiên lách người sang bên, cơ thể lao tới trước, như bọ cạp quất đuôi, một cước đá thẳng vào mặt Đỗ Sơn Minh.
Đỗ Sơn Minh lao nhanh, gấp, nhưng lùi lại còn nhanh hơn, chân điểm đất, cả người nhảy vọt về phía sau.
"Bùm..." Cước này của Lâm Đông đá trúng một cái cây nhỏ to bằng cánh tay phía sau Đỗ Sơn Minh, cái cây lập tức bị đá gãy.
"Đảo đả toàn phong!" Lâm Đông chống hai tay xuống đất, hai chân lập tức như pháo liên thanh, truy kích Đỗ Sơn Minh.
Các chiêu thức hiện đại ngày nay đều rất phổ biến, không có gì là bí mật, chỉ có một số công pháp đặc biệt là thuộc về độc môn của mỗi nhà. Đặc biệt là những chiêu thức cần sự phối hợp của nội kình, giống như Phất Huyệt Thủ của Lâm gia vậy.
"Bùm... bùm... bùm..." Đỗ Sơn Minh đang ở trên không, không cách nào phát huy toàn lực, đành vội vàng chống đỡ.
Đòn tấn công của Lâm Đông tựa như gió táp mưa sa, hoàn toàn không cần nghỉ ngơi. Kiểu tấn công bền bỉ, bùng nổ như thế này ngay cả Đỗ Sơn Minh cũng chưa từng thấy bao giờ. Với sức mạnh Nhân Cực Lục Hạn của Đỗ Sơn Minh, lúc này cũng đã có chút chịu không nổi, thế nhưng Lâm Đông vẫn điên cuồng tấn công.
Đỗ Sơn Minh bị Lâm Đông tấn công dồn dập đến mức không có cả cơ hội đổi hơi điều tức, chỉ cảm thấy một hơi thở nghẹn trong lồng ngực, sức mạnh ngày càng yếu đi, trong khi Lâm Đông lại như mạnh hơn lúc nãy. Không được, cứ tiếp tục thế này thì không ổn. Đỗ Sơn Minh thầm nghĩ, đối mặt với một chưởng đột ngột giáng xuống của Lâm Đông, hắn vận lực vào vai, không né không tránh mà cứng rắn đỡ lấy, chỉ thấy vai đau nhói.
Nhân cơ hội này, Đỗ Sơn Minh cũng tung một chưởng ấn vào ngực Lâm Đông. Lâm Đông tuy dùng cánh tay đỡ được một chút, nhưng một chưởng đầy phẫn nộ của Đỗ Sơn Minh đâu phải chuyện đùa.
"Bùm..." Lâm Đông trực tiếp bị đánh bay ra ngoài, rơi xuống đất.
"Phụt..." Lâm Đông tiếp đất, lập tức đứng dậy, phun ra một ngụm máu. Nếu không phải dùng tay đỡ lại, e rằng xương ngực đã bị một chưởng này đánh nát rồi.
Vượt cấp khiêu chiến, đúng là mẹ kiếp chẳng phải chuyện vui vẻ gì. Lâm Đông lau vết máu bên mép, nhìn lại thấy Đỗ Sơn Minh không đuổi theo nữa. Lúc này hắn đang đứng đó, mắt đỏ ngầu, vai hơi co lại, rõ ràng cũng chẳng dễ chịu gì.