"Khi ngươi tính kế hại ta, đáng lẽ phải nghĩ đến kết cục này. Lúc có ý đồ mưu hại người khác, thì phải lường trước hậu quả. Chẳng lẽ Đỗ Sơn Minh chưa từng dạy ngươi sao?" Lâm Đông nói, bàn tay chậm rãi siết chặt, dùng lực.
Lần này gặp lại Mộc Phương Thắng, nhìn ánh mắt hắn nhìn mình, cùng với việc hắn khiêu khích Cao Võ, tất cả khiến Lâm Đông hiểu ra một điều: không thể giữ lại kẻ này. Tuy nhiên, từ ánh mắt Mộc Phương Thắng nhìn mình, Lâm Đông có thể thấy một tia đắc ý. Những cử động nhỏ trên cơ thể hắn càng thể hiện rõ sự đắc ý đó, một vẻ hả hê, chờ đợi xem trò hay.
Cũng chính vì vậy, lúc này Lâm Đông mới không giết hắn ngay lập tức, mà ở đây dần dần gây áp lực, đồng thời nói vài câu vô nghĩa.
"Đỗ Sơn Minh lần thứ hai tìm ta quyết đấu, ta vẫn cứ giết hắn như thường. Ngươi nghĩ chỉ dựa vào ngươi mà cũng muốn tính kế ta sao?" Chuyện Đỗ Sơn Minh đột phá, e rằng không mấy người biết. Tên này đã rời khỏi Đặc cần tổ thì càng không thể nào biết được, cho nên Lâm Đông tùy tiện nói ra, nửa câu sau còn cố ý dẫn dụ hắn tự khai.
Ngay lúc Lâm Đông đang nói, bàn tay không ngừng gây áp lực khiến Mộc Phương Thắng mất đi hy vọng và cảm nhận được cái chết, biểu cảm trên mặt Mộc Phương Thắng cũng thay đổi dữ dội. Kinh hoàng, sợ hãi, tuyệt vọng, đau đớn, cuối cùng trở nên hơi cuồng loạn, vẻ mặt phẫn nộ, không cam tâm và muốn trả thù hiện rõ trên mặt hắn.
Đúng lúc này, Mộc Phương Thắng đột nhiên cảm thấy cổ họng mình còn có thể phát ra âm thanh. Hắn trừng mắt nhìn Lâm Đông, gương mặt trong căn phòng đang nhấp nháy đủ loại ánh sáng và tia laser trông vô cùng dữ tợn.
"Ngươi dù có giết ta, ngươi cũng đừng mong yên ổn. Cho dù nhà ngươi có thế lực không sợ Đặc cần xứ, nhưng ta đã âm thầm bán tin tức ngươi giết Tôn Chấn cho Hắc Quả Phụ rồi. Ha ha... ngươi chết chắc rồi. Đặc cần xứ điều tra lâu như vậy mà vẫn không làm gì được Hắc Quả Phụ, lại còn chết không ít người, mụ ta đâu có quan tâm ngươi có thế lực hay không, ha ha, ngươi chết chắc rồi..." Dưới áp lực mạnh mẽ của Lâm Đông, Mộc Phương Thắng đã mất đi khả năng suy nghĩ bình thường, không còn nghĩ đến việc tại sao mình vẫn có thể cười càn rỡ và nói năng tùy tiện như vậy.
"Rắc..." Lâm Đông trực tiếp dùng lực, bóp gãy cổ Mộc Phương Thắng, sau đó ném hắn xuống đất.
Lần này tới câu lạc bộ Trì Sính, Cao Võ bốc đồng thì không đáng lo, chỉ là Cao Uy tâm cơ thâm hiểm, khá phiền phức. Nhân cơ hội này cũng cho bọn họ một lời cảnh báo, đừng có đến trêu chọc mình. Còn về chuyện tranh chấp giữa bọn họ với nhà họ Đường, đó là chuyện của bọn họ.
Giết Mộc Phương Thắng xong, Lâm Đông lập tức rời khỏi câu lạc bộ Trì Sính. Bảo an ở đây luôn tự xưng là nghiêm ngặt, nhưng trong mắt Lâm Đông thì chẳng có chút tác dụng nào. Trên đường quay về nội thành Đông Dương, trong lòng Lâm Đông không hề có chút sợ hãi, ngược lại còn cảm thấy hơi hưng phấn.
Trước đó trong tài liệu cũng từng nhắc đến Hắc Quả Phụ, nhưng Lâm Đông cũng không để tâm lắm. Lâm Đông lười đi quản mụ ta, nhưng nếu mụ ta tự tìm đường chết, Lâm Đông cũng không ngại tiễn mụ ta đi gặp Tôn Chấn. Chỉ là từ sau khi biết được những bức đồ đó của nhà họ Hoa có ba mươi sáu bức từ chỗ Đường Đông Hạ, điều Lâm Đông nghĩ đến lúc này là trong tay Hắc Quả Phụ chắc hẳn còn những bức khác. Bọn họ coi đây là bí tịch giết người để tu luyện, rất có khả năng đã chia nhỏ nó ra.
Sau khi mất đi sự hỗ trợ từ gia đình, việc chữa bệnh cho người khác gặp rất nhiều khó khăn. May mắn thay đã có được mười hai bức đồ huyệt vị châm cứu đó, hiện tại đã ngộ ra cách phối hợp thuật Thai Tức với đồ huyệt vị châm cứu. Nếu có thể lấy được hai mươi bốn bức còn lại, thì chỉ riêng điều này cũng đủ để mình ứng phó với mọi thứ.
Hắc Quả Phụ, ta cứ chờ ngươi tới.
"Á..." Một tiếng thét thảm, ba người phụ nữ được Lâm Đông điểm huyệt cho tỉnh lại hét lên chạy ra ngoài. Rất nhanh nơi này đã bị phong tỏa, chẳng bao lâu sau anh em Cao Uy, Cao Võ đã bước vào.
"Bị cao thủ bóp gãy cổ mà chết, trước khi chết đến cơ hội rút súng hay ra tay cũng không có, cao thủ... siêu cấp cao thủ..." Cao Võ vốn từng làm lính hai năm, bản thân cũng có chút căn cơ, sau khi ngồi xổm xuống kiểm tra một lượt thì sắc mặt thay đổi dữ dội.
"Anh, chẳng lẽ là do Đường Chí Sơn phái người làm?" Cao Võ đứng dậy nhìn Cao Uy.
Cao Uy lắc đầu rất khẳng định: "Không thể nào, nếu Đường Chí Sơn có thể thực hiện hành động này, nó đã sớm bị bố tiêu diệt rồi. Chuyện này chắc chắn là do Lâm Đông làm. Lúc đó anh đã thấy ánh mắt nó nhìn Lâm Đông không bình thường, nó chắc chắn quen biết Lâm Đông. Sau đó có phải nó đã khiêu khích quan hệ giữa em và Lâm Đông không?"
"Vâng." Cao Võ gật đầu.
"Hừ!" Cao Uy lạnh lùng nhìn cái xác của Mộc Phương Thắng: "Vậy thì càng không sai rồi, hắn và Lâm Đông chắc chắn có ân oán, cộng thêm chuyện lần này, Lâm Đông này quả nhiên là cao thủ thâm tàng bất lộ, hắn đây là giết gà dọa khỉ đấy."
"Hắn dám?" Cao Võ trừng mắt, hắn không tin có kẻ dám ra tay với anh em bọn họ, cha của bọn họ chính là đại thần phong cương liệt thổ thực thụ.
"Phù..." Cao Uy thở ra một làn khói dày đặc, nhìn làn khói dần tan đi, hắn chậm rãi nói: "Hắn dám."
Sau khi rời khỏi câu lạc bộ Trì Sính, Lâm Đông bình thường quay trở về tòa nhà số 3 của tỉnh ủy nhà họ Đường. Chỉ là vốn định đánh vài ván cờ với Đường San, nhưng Đường San cũng không tới tìm hắn, chuyện này coi như thôi.
Sáng sớm hôm sau, mặc dù Đường Chí Sơn hết lời giữ lại, Lâm Đông vẫn vội vã quay về thành phố Thâm Cảng. Bọn họ đi khá sớm, khi Đường Lỗi đưa Lâm Đông đến trước cửa phân cục cảnh sát An Dương, người đi làm vẫn chưa đông lắm.
"Anh Lâm, tối gặp lại." Đường Lỗi chuyến đi Đông Dương lần này đã thỏa mãn cơn nghiện, tối qua không nghỉ ngơi mà hôm nay vẫn tinh thần phấn chấn.
"Tối gặp." Lâm Đông nói xong đã sải bước đi thẳng vào đồn cảnh sát. Cha của Đường Lỗi là Đường Chí Lâm đến Thâm Cảng mở họp báo, hiện tại vẫn còn ở Thâm Cảng, tối nay Đường Đông Hạ đã hẹn mọi người cùng nhau trò chuyện. Mấy ngày nay chuyện bên này thay đổi thế nào Lâm Đông không rõ lắm, nhưng có một điểm thì không cần lo lắng, sẽ không còn ai làm phiền hắn nữa.
Trong phòng y tế, Lâm Đông cất kỹ mười hai bức đồ, trong lòng thầm tính toán xem hai mươi bốn bức còn lại sẽ như thế nào, nếu ba mươi sáu bức cùng nối lại với nhau thì sẽ ra sao. Hôm qua Lâm Đông nhờ Đàm Minh Nhụy điều tra về Hắc Quả Phụ, người phụ nữ này khá bí ẩn, nhưng theo tổng hợp các loại dữ liệu, thực lực của mụ ta không hề yếu, hơn nữa thủ hạ lại đông đảo.
Lại nhớ đến lời của Mộc Phương Thắng, Lâm Đông tạm thời dập tắt ý định đi tìm Hắc Quả Phụ. Ngay cả Đặc cần xứ còn phải chịu thiệt trong tay mụ ta, vẫn nên cẩn trọng một chút thì hơn. Thực lực của mình hiện đang dần nâng cao, đã dần tiệm cận đỉnh cao của Nhân Cực Lục Hạn. Cùng với việc nghiên cứu sâu hơn về đồ huyệt vị châm cứu, tác dụng của thuật Thai Tức ngày càng rõ rệt, tốc độ thăng tiến cũng nhanh hơn nhiều. Lâm Đông tin rằng, không bao lâu nữa, mình có thể bước vào Nhân Cực Thất Hạn.
Đang suy nghĩ, tai Lâm Đông hơi động đậy, bàn tay nhẹ nhàng quét qua, mười hai bức đồ huyệt vị châm cứu lập tức biến mất như làm ảo thuật. Nghe thấy tiếng người nói chuyện, tiếng bước chân từ xa, giống như đang chuẩn bị đi họp, nhưng có một tiếng bước chân lại đang hướng về phía hắn.
"Cộc cộc..." Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng, chưa đợi Lâm Đông bảo vào, cửa đã mở ra. Người bước vào lại chính là cục trưởng phân cục cảnh sát An Dương - Lưu Thái Minh. Lúc này Lưu Thái Minh mặt mày hớn hở, tâm trạng vô cùng tốt.
"Ha ha..." Lưu Thái Minh vừa vào đã cười tươi: "Mấy ngày nay nghỉ ngơi có đủ không? Nếu không đủ thì cứ nghỉ thêm mấy ngày nữa, làm việc phải kết hợp với nghỉ ngơi mà."
Lãnh đạo chủ động tới hỏi có muốn nghỉ thêm mấy ngày không, chuyện như vậy đặt vào người khác thì đúng là không thể nào. Đối với vị lãnh đạo tốt như vậy, Lâm Đông cũng lập tức đứng dậy nói: "Cảm ơn cục trưởng Lưu đã quan tâm, tôi nghỉ ngơi rất tốt rồi. Thấy cục trưởng Lưu mặt mày rạng rỡ, chắc là có chuyện gì vui phải không ạ."