Lâm Đông không thèm để ý đến Diệp Tùng, trực tiếp đi lên lầu. Vừa mở cửa phòng, đập vào mắt Lâm Đông đầu tiên là chiếc chăn được gấp gọn gàng trên ghế sô-pha dài ở phòng khách, trông như có người từng ở đây.
Diệp Tùng vẫn luôn lẽo đẽo theo sau Lâm Đông, thằng nhóc này rất lanh lợi, vừa thấy ánh mắt Lâm Đông liền nói ngay: "Hê, sư phụ, ngài về đúng lúc lắm. Vừa nãy Giang lão sư cùng chị tôi đi ăn cơm, họ dặn tôi phải trông chừng, nếu ngài về thì lập tức gọi điện báo cho họ."
Diệp Tùng vừa nói vừa cởi giày bước vào trong cùng Lâm Đông. Cậu ta vỗ ngực đầy nghĩa khí: "Nhưng mục đích của tôi khác với họ. Sư phụ cứ yên tâm, tôi đứng về phía ngài."
Nghe tin Giang Vân Nghi cùng Diệp Kha đợi mình ở đây, Lâm Đông vừa đẩy cửa vào phòng không khỏi khựng lại một chút. Phụ nữ đôi khi thật khó hiểu, chỉ vì chút chuyện này mà ngồi đợi, giống như cái cách họ thích đi dạo phố vậy, nguồn động lực ấy thật bí ẩn và khó tin.
Trong lòng nghĩ vậy nhưng Lâm Đông đã đóng cửa đi vào thay quần áo. Động tác của anh còn nhanh hơn bất kỳ quân nhân chuyên nghiệp nào. Diệp Tùng còn chưa kịp ngồi ấm chỗ trên sô-pha, Lâm Đông đã thay xong cảnh phục, trông vô cùng tinh anh bước ra.
Trừ giờ làm việc, Lâm Đông hiếm khi mặc cảnh phục. Diệp Tùng thấy Lâm Đông bước ra trong bộ quân phục thì ngẩn người, chớp chớp mắt rồi huýt sáo một tiếng. Khi thấy Lâm Đông đã bước ra ngoài, cậu ta mới vội vàng đứng dậy.
"Sư phụ, ngài đúng là soái ca, ngầu hết chỗ nói, ngôn từ không thể nào hình dung nổi, tôi càng ngày càng sùng bái ngài..." Diệp Tùng phấn khích lại bám đuôi theo sau.
Xuống đến dưới nhà, Diệp Tùng nằng nặc đòi lái xe đưa Lâm Đông đi làm. Bị cậu ta quấn lấy, Lâm Đông nhìn thời gian thấy cũng đã gấp, lúc này đường phố đông đúc, nếu anh chạy hết tốc lực đến cục cảnh sát sẽ gây náo loạn. Hơn nữa, Lâm Đông chợt nhớ đến chuyện gặp "Lãnh diện La Sát" hôm nọ, trong lòng khẽ động, thế là lên chiếc Ferrari của Diệp Tùng.
Việc Lâm Đông lên xe khiến Diệp Tùng vô cùng phấn khích, nhưng thằng nhóc này cũng khá thông minh, vừa nãy còn lải nhải không ngừng, lúc này thấy Lâm Đông lên xe lại im bặt.
"Dừng, xuống xe ở đây." Khi xe đến ngã tư gần phân cục An Dương, Lâm Đông bảo dừng lại.
Diệp Tùng lập tức phanh xe, trong lòng thầm nghĩ: Sư phụ xuống xe ở đây, à, hiểu rồi, là không muốn phô trương. Dù sao một cảnh sát bình thường mà đi làm bằng Ferrari thì chắc chắn sẽ là tin tức gây chấn động.
Tuy nhiên, khi Diệp Tùng quay đầu nhìn Lâm Đông, lại thấy biểu cảm của anh lộ vẻ bất lực, giống hệt cái vẻ mặt anh từng bộc lộ hôm lái xe của cậu mà bị người khác trầm trồ. Đó là một vẻ mặt cảm thấy mất mặt, không muốn để người khác nhìn thấy, không phải vì sợ phô trương, mà vì cảm thấy chiếc xe này quá... cùi bắp.
"Cậu giúp tôi làm một việc, tôi sẽ dạy cậu vài thứ." Lâm Đông đột nhiên lên tiếng. Trước khi Diệp Tùng đang xoa tay đầy phấn khích kịp gọi "sư phụ", Lâm Đông nghiêm mặt: "Nhớ kỹ, đừng gọi tôi là sư phụ, chúng ta chỉ là trao đổi ngang giá. Nếu không đồng ý thì sau này đừng đến làm phiền tôi nữa."
Diệp Tùng sững sờ một chút, nhìn biểu cảm của Lâm Đông, cậu biết anh không nói đùa. Nếu bây giờ mình không đồng ý, e rằng sau này có nỗ lực thế nào cũng vô ích. Nghĩ đến đây, Diệp Tùng gật đầu lia lịa.
"Giúp tôi điều tra tình hình của nữ cảnh sát giao thông hôm đó." Tin rằng với thế lực nhà họ Diệp, chút chuyện này chẳng đáng là bao. Hiện tại anh ở Thâm Cảng như người mù, không thể chuyện gì cũng tự tay làm, vừa vặn thằng nhóc Diệp Tùng này cứ bám riết không tha, Lâm Đông cũng muốn nó đừng làm phiền mình nữa, một công đôi việc. Nói xong, Lâm Đông đã đẩy cửa bước xuống, trước khi đi còn dặn: "Tìm chỗ vắng người mà thử, cứ bắt đầu từ đường thẳng. Đây tuy không phải xe đua chuyên dụng, nhưng động cơ phải đạt trên tám nghìn vòng mới phát huy được sức mạnh thực sự. Nếu cậu muốn độ lại, hãy tìm người giỏi điều chỉnh lại sự cân bằng tổng thể, như vậy thì chơi xe cũng tạm được, chứ đua xe thực thụ thì không hợp đâu."
Nói đoạn, Lâm Đông bước thẳng về phía cục cảnh sát. Diệp Tùng ngẩn người, sau đó vui mừng khôn xiết hét lên: "Sư phụ, ngài cứ yên tâm, tôi đi ngay đây!"
Khi Lâm Đông bước vào phân cục An Dương, vừa vặn gặp nhóm Trương Hàng đang vội vã từ trong đi ra. Trương Hàng nói vắn tắt với Lâm Đông vài câu, trước hết là thông báo vụ án Lý Văn Tài đã được phá án hoàn toàn.
Tất cả tang vật đã được tìm thấy. Lão Trương bày tỏ sự cảm kích từ tận đáy lòng, nói rằng đội hình cảnh của họ vốn muốn mời Lâm Đông cùng ăn mừng, chỉ là sáng nay từ phòng điều tra nhân khẩu mất tích có tin báo, gần đây liên tiếp xảy ra bốn vụ án thiếu nữ mất tích, vụ việc đã rơi xuống đầu đội hình cảnh của họ, hiện tại anh ta đang đi giải quyết chuyện này.
Nghe lão Trương nói đến phòng điều tra nhân khẩu mất tích, trong lòng Lâm Đông chợt động, nhớ đến lời dặn dò của Tống lão, người từng dạy anh y thuật Trung y vài năm trước.
"Lão Trương, giúp tôi điều tra một người, Tống Thư, năm nay chắc 21 tuổi, người Hàng Châu." Vừa nói, Lâm Đông không khỏi nhớ lại lời dặn của Tống lão sư năm nào. Mặc dù ông chỉ bảo anh khi về nước thì tiện thể chăm sóc giúp, hơn nữa không muốn người khác biết, mà anh thì bận rộn mãi chưa về nước được, vì thầy từng nói không muốn người khác biết, cũng không thể nhờ ai làm việc này. Không ngờ chớp mắt đã mấy năm trôi qua. Trong lòng nghĩ vậy, anh không khỏi lấy thuốc lá ra châm một điếu.
"Không thành vấn đề, chuyện nhỏ thôi." Lão Trương đồng ý. Là một kẻ nghiện thuốc lá nặng, lão nhìn thấy Lâm Đông lấy ra bao thuốc mình chưa từng thấy bao giờ, ánh mắt không khỏi dán chặt vào đó.
Vừa nhờ vả người ta, Lâm Đông hơi bất đắc dĩ ném cho lão một điếu. Lão Trương nói lời cảm ơn rồi vội vàng lên xe. Đợi lão đi rồi, Lâm Đông mới nhớ ra mình quên nhắc nhở lão.
Không phải Lâm Đông keo kiệt, chỉ là loại thuốc của anh không phải người thường có thể hút được. Cũng giống như việc anh hút thuốc lá bình thường chẳng thấy mùi vị gì, cảm giác đó tựa như sau khi ăn món bít tết thượng hạng nhất thế giới, lại bắt bạn ăn sống miếng thịt còn đẫm máu vậy.
Lâm Đông vừa đến phòng y tế không lâu thì nhận được thông báo, việc bổ nhiệm anh đã chính thức thông qua hội nghị thường vụ lãnh đạo phân cục. Anh hiện chính thức trở thành Phó khoa trưởng phòng y tế phân cục cảnh sát An Dương, tất nhiên, người lãnh đạo và người bị lãnh đạo đều chỉ có một mình anh.
Còn về chức Cảnh ti cấp ba thì cần phải báo cáo lên cục thành phố, chờ phê chuẩn cùng với những nhân sự được thăng chức khác của phân cục An Dương.
Vì chuyện này, Lưu Thái Minh còn đặc biệt gọi điện cho Lâm Đông, vừa khích lệ vừa an ủi, đồng thời bày tỏ thái độ của mình. Đối với Lâm Đông, anh chỉ ậm ừ cho qua chuyện, cúp điện thoại rồi tiếp tục bận rộn với công việc của mình.
Hiện tại, anh đã sắp xếp xong thứ tự của mười hai bức họa này. Mười hai bức họa chứa đựng tổng cộng một trăm bốn mươi bốn bộ châm pháp, trong đó mỗi bộ châm pháp lại được hợp thành từ những tiểu bộ châm pháp nhỏ. Sau khi nghiên cứu kỹ lưỡng, Lâm Đông phát hiện ra vài điều. Những châm pháp này không hẳn là anh hoàn toàn không biết, bộ châm pháp Trung y anh học từ Tống lão vốn dĩ đã là đỉnh cao trong giới Trung y rồi, nhưng so với một số châm pháp ở đây thì chỉ là phiên bản giản lược.
Phải biết rằng, sự kỳ diệu của thuật châm cứu huyệt vị Trung y nằm ở chỗ: sự chính xác của huyệt vị, sự nắm bắt lực đạo, không được sai lệch dù chỉ một chút. Nếu không, hiệu quả giảm sút chỉ là chuyện nhỏ, gây ra tác dụng ngược, thậm chí gây tổn thương là chuyện rất bình thường. Cho nên, thủ pháp lấy mạng người của các cao thủ điểm huyệt, đôi khi với thủ pháp cứu người, thường chỉ cách nhau trong một đường tơ kẽ tóc.
Tống lão từng nói, mỗi loại châm pháp đều là kết tinh tâm huyết và kinh nghiệm của vô số tiền nhân đúc kết qua hàng nghìn năm, muốn nâng cao một chút, cải tiến một chút đều khó như lên trời, chưa nói đến việc tự sáng tạo. Tống lão khi xưa nổi danh thiên hạ chính vì dùng châm cứu chữa khỏi liên tiếp mấy bệnh nhân ung thư. Tuy nhiên sau đó, Tống lão đã nói với Lâm Đông rằng, ông chỉ nắm giữ được một loại phương pháp chữa ung thư, mà còn phải là những ca có triệu chứng hoàn toàn giống nhau mới được.
Thế nhưng, những ghi chép về huyệt vị châm cứu trên các bức họa này lại phức tạp gấp mười lần những gì anh từng học. Có vài thứ anh hoàn toàn không hiểu, nên Lâm Đông hiện tại không dám thử nghiệm châm cứu trực tiếp. Lần trước chỉ dùng tay ấn nhẹ để truyền chút lực lượng vào đã suýt gây hỏa hoạn. Anh bắt đầu phân loại những bức họa này, tỉ mỉ nghiên cứu từng chút một. Trong bức họa đầu tiên, Lâm Đông nhận ra được vài đầu mối của hai ba bộ châm pháp, đều là những phương pháp cố bản bồi nguyên, dưỡng khí. Nhưng ngay cả loại châm pháp bảo vệ sức khỏe đơn giản này, sau khi phức tạp hơn gấp mười lần, độ khó cũng đã tăng lên đáng kể.