Đối với Lâm Đông mà nói thì càng dứt khoát càng tốt, cậu cũng chẳng nói thêm câu nào mà trực tiếp bước ra cửa. Đợi sau khi Lâm Đông đi khỏi, Võ Tử Nguyên mới đột nhiên cảm thấy có điều gì đó không đúng. Hắn ngước nhìn về phía cửa, tên thực tập sinh này sau khi vào đây không hề nói một lời, nhưng dáng vẻ lúc nãy của hắn hoàn toàn không giống như đang căng thẳng hay sợ hãi, thật kỳ lạ.
---❊ ❖ ❊---
“Thang chủ nhiệm, vừa có một bà cụ bị ngã trong phòng tắm dẫn đến chấn thương đầu. Điều đáng ngại là bà cụ bị dị ứng thuốc tê, hơn nữa lại còn mắc bệnh tim bẩm sinh. Khoảng ba phút nữa xe cứu thương sẽ đưa bệnh nhân đến nơi.” Một cô y tá vội vã chạy vào văn phòng của Thang Hồng Bằng – phó chủ nhiệm phụ trách khoa Ngoại ngoại trú, để thông báo tin tức mà bác sĩ trên xe cứu thương vừa truyền về.
Thang Hồng Bằng năm nay mới ba mươi tám tuổi, rõ ràng đã ăn vận rất kỹ lưỡng. Dù đang mặc áo blouse trắng nhưng mái tóc được chải chuốt rất chỉn chu, trông chỉ như mới ba mươi ba, ba mươi bốn tuổi. Anh ta được coi là "độc thân kim cương" nổi tiếng ở Bệnh viện số 3, là thần tượng trong lòng không ít y tá và nữ bác sĩ trẻ.
Thang Hồng Bằng hơi nhíu mày, suy nghĩ một lát rồi nói: “Để bác sĩ Tống Thư tiến hành xử lý sơ bộ trước đi, tôi sẽ đi liên hệ với khu nội trú, bên đó có thiết bị giảm đau cơ học.”
Cô y tá vâng lời rồi đi ra ngoài. Thang Hồng Bằng nhẹ nhàng dùng tay đẩy tấm rèm sáo trên cửa sổ văn phòng, nhìn ra bóng dáng xinh đẹp ngoài kia. Dù khoác trên mình chiếc áo blouse trắng nhưng vẫn có thể cảm nhận được vóc dáng uyển chuyển của cô. Gương mặt cô trong trẻo như ngọc, làn da trắng như tuyết, trên khuôn mặt trái xoan có một lúm đồng tiền nhỏ. Vốn dĩ khi cười lên sẽ rất xinh đẹp, chỉ là gương mặt cô luôn mang vẻ thanh lãnh, hiếm khi nở nụ cười, chỉ khi đối đãi với bệnh nhân mới lộ ra sự nhiệt tình vô hạn, còn bình thường thì rất ít khi thấy cô cười.
Một bác sĩ mới vào viện còn chưa qua thời gian thử việc, nếu xảy ra chuyện gì chắc chắn sẽ luống cuống tay chân. Đến lúc đó mình ra tay giúp đỡ, không tin là không chinh phục được cô ấy. Nghĩ đến đây, trên mặt Thang Hồng Bằng lộ ra một nụ cười đắc ý.
---❊ ❖ ❊---
Khi Lâm Đông bước vào khoa Ngoại ngoại trú, nơi đây đang vô cùng bận rộn. Bác sĩ cấp cứu lại thuật lại tình trạng của bà cụ một lần nữa. Lúc này, Tống Thư thần sắc ngưng trọng, trên gương mặt thanh tú lộ rõ vẻ thận trọng và lo lắng, đó là sự quan tâm xuất phát từ tận đáy lòng.
Cô đang kiểm tra vết thương của bệnh nhân. Máu vẫn không ngừng chảy, bà cụ mất máu quá nhiều, nếu không phải đã bắt đầu truyền dịch thì e rằng đã sớm hôn mê bất tỉnh, nhưng hiện tại trông bà cũng đã có chút mê man, mất nhận thức.
“Lập tức chuẩn bị truyền máu, thông báo tình hình cho Thang chủ nhiệm, trước tiên tiến hành cầm máu.” Tống Thư vừa nói, tay đã bắt đầu xử lý vết thương cho bà cụ.
Lúc này, mấy bác sĩ khác trong văn phòng ngoại trú đều nhìn sang, trong lòng họ thầm thấy may mắn vì rắc rối lớn này không rơi vào tay mình, loại ca bệnh này là khó xử lý nhất.
“Á……” Vì không thể dùng thuốc tê, nên ngay khi vừa chạm vào vết thương trên đầu bà cụ để lấy miếng gạc đang đắp bên trên ra, bà cụ đã đau đớn đến mức cơ thể co giật dữ dội, hất tay cô ra.
Bàn tay Tống Thư bị đập đỏ lên, nhưng lúc này cô cũng chẳng màng tới nữa. Nếu không nhanh chóng xử lý, vết thương sẽ nhiễm trùng, mất máu quá nhiều, hơn nữa nhìn triệu chứng hiện tại của bà cụ, nếu có thêm biến chứng khác thì sẽ rất phiền phức.
Tống Thư nhìn quanh, tuy xung quanh có không ít người đang bận rộn nhưng chẳng ai chủ động đứng ra gánh vác trách nhiệm. Cùng lắm thì các y tá và bác sĩ khác chỉ nghe cô sai bảo làm vài việc phụ giúp. Trong khi đó, con cái của bệnh nhân đang đứng bên cạnh lo sốt vó.
“Bác sĩ, nhanh lên đi, cô mau nghĩ cách đi mà……”
“Bệnh viện các người làm ăn kiểu gì vậy, đến viện rồi mà cứ đứng nhìn bệnh nhân chảy máu không lo……”
Hiện trường hỗn loạn thành một đoàn. Lúc này Thang Hồng Bằng đã nhận được điện thoại, anh ta đang sai người đẩy thiết bị ổn định tim mạch và kiểm soát cơn đau từ thang máy xuống. Trong lòng anh ta thầm đắc ý, con cừu nhỏ xinh đẹp này đã lọt vào địa bàn của mình rồi, còn muốn chạy thoát sao.
Trong khoa Ngoại ngoại trú, khi mọi thứ đang hỗn loạn, Lâm Đông vừa nhận được áo blouse trắng đã đi vào. Cậu nhận ra ngay Tống Thư đang bị người nhà bệnh nhân vây quanh chất vấn.
Vừa nhìn thấy Tống Thư, thấy vóc dáng mảnh mai của cô, Lâm Đông đột nhiên nhớ đến thân thế của cô. Cậu không cảm thấy vẻ đẹp như người khác, trái lại còn dấy lên một cảm giác đồng cảm.
Từ lời giải thích của Tống Thư với người nhà bệnh nhân, Lâm Đông đã hiểu rõ tình hình. Cậu trực tiếp lao tới, nắm lấy tay Tống Thư kéo cô ra khỏi đám đông con cái của bà cụ.
“Bác sĩ Tống, tôi giữ bệnh nhân cho cô, cô mau xử lý vết thương đi.” Lâm Đông trực tiếp kéo Tống Thư đến trước mặt bệnh nhân. Tống Thư vẫn còn quá ít kinh nghiệm, lúc này giải thích với họ thì có ích gì, phải nắm bắt trọng tâm, giải quyết vấn đề.
Vừa nói, Lâm Đông đã dùng hai tay ấn chặt vai bà cụ, ngón cái ấn đúng vào huyệt vị nơi cổ bà. Trong lúc ấn, cậu đã nhanh chóng điểm vào vài huyệt đạo trên lưng bà cụ khiến người khác không hề hay biết.
Tống Thư cùng mấy bác sĩ, y tá xung quanh đều ngẩn người. Tên nhóc vắt mũi chưa sạch này ở đâu ra vậy? Cậu ta đang làm cái gì thế? Ấn giữ bệnh nhân bị bệnh tim bẩm sinh rồi trực tiếp khâu vết thương, cũng dám nghĩ ra được. Sao cậu ta không đánh ngất bệnh nhân luôn cho rồi? Cậu ta tưởng đây là chiến trường chắc? Trên chiến trường không còn cách nào khác, đôi khi chỉ có thể dùng thủ đoạn thô bạo, vượt qua được thì sống, không qua được thì chết, nhưng bệnh viện bình thường thì ai dám làm thế.
“Đừng làm loạn bệnh nhân, cậu là ai thế?” Không cần ai nói, một cô y tá hơi béo đã lên tiếng.
Lâm Đông lúc này cũng chẳng còn thời gian mặc áo blouse, cậu trực tiếp cài tấm thẻ tên lên áo. Mọi người xung quanh nhìn vào, là bác sĩ thực tập, bên dưới còn ghi là sinh viên năm hai. Những người đó đều ngây người, thầm nghĩ quả nhiên là một tên nhóc vắt mũi chưa sạch, lại còn là sinh viên.
“Đừng tùy tiện chạm vào bệnh nhân, đây không phải nơi cậu nên đến, cậu qua một bên đi, tôi sẽ xử lý……” Tống Thư cũng nhìn thấy thẻ tên của Lâm Đông, thấy cậu lại là đàn em cùng trường với mình, trong lòng thầm cười khổ, miệng chỉ có thể bảo cậu nhanh chóng rời khỏi đây.
Lâm Đông lúc này vẫn đang ấn huyệt cổ bệnh nhân, lực đạo không ngừng thẩm thấu, đã dần dần làm dịu đi nỗi đau của bà cụ. Thủ pháp cầm máu của Trung y có rất nhiều, giống như người trong giang hồ có thể sử dụng nội kình và thuật điểm huyệt để khiến một bộ phận cơ thể mất cảm giác. Đó chỉ là một loại, trong Trung y còn có nhiều phương pháp giảm đau chi tiết và hệ thống hơn nữa, chỉ là người làm được, người biết sử dụng không nhiều mà thôi.
Lâm Đông không hề cử động, hai tay tiếp tục ấn huyệt cổ bệnh nhân, ngước nhìn Tống Thư: “Nếu bác sĩ Tống sợ gánh trách nhiệm thì không làm cũng được. Dẫu sao lúc này phẫu thuật quả thực rất nguy hiểm. Thế nhưng đã là bác sĩ thì nên coi bệnh nhân như người thân, gia đình của mình. Nếu đến người nhà mình mà cũng không cứu chữa, chỉ lo nghĩ đến những thứ khác, tìm cớ thoái thác, thì chi bằng đổi nghề cho xong. Nói thật, với nhan sắc của bác sĩ Tống, làm việc vất vả chi bằng lấy một tấm chồng tốt, đến lúc đó thì chẳng phải lo nghĩ gì nữa.”
Vì biết rõ trải nghiệm của Tống Thư, nên lời nói của Lâm Đông rất có mục đích. Người khác nghe xong cùng lắm chỉ cảm thấy đó là lời nói bồng bột của một tên nhóc, thậm chí có người còn nghĩ là đang khích tướng Tống Thư.
Thế nhưng, lời này của Lâm Đông lại tạo nên những con sóng lớn trong lòng Tống Thư. Khoảnh khắc này, trong đầu cô toàn là hình ảnh mẹ mình qua đời.
“Bác sĩ Tống, bệnh nhân bây giờ có thể làm sạch vết thương rồi, tâm trạng của bà đã rất ổn định.” Giọng Lâm Đông đột nhiên thay đổi, trở nên cực kỳ có sức thuyết phục.
Tống Thư bừng tỉnh, lập tức kiểm tra tình trạng của bà cụ, phát hiện tâm trạng bà quả thực đã ổn định lại. Tống Thư thử gỡ miếng gạc ban đầu mà bác sĩ khác đã đắp lên vết thương, dù đã trộn lẫn một ít thuốc cầm máu nhưng nó vẫn dính chặt vào vết thương, chỉ cần cử động nhẹ là sẽ gây đau đớn dữ dội. Vừa nãy, chính vì Tống Thư động vào miếng gạc này nên mới khiến bà cụ phản ứng mạnh như vậy. Thế nhưng lúc này cô phát hiện mí mắt bà cụ chỉ khẽ giật vài cái, rõ ràng là có cảm nhận được đau đớn nhưng vẫn nằm trong phạm vi chịu đựng được. Tống Thư lập tức cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, từ từ lấy miếng gạc ra.