Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Ông Chồng Tổng Tài

Lượt đọc: 4736 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »
Chương 222
vâng, em nghe lời anh.

❊ ❊ ❊

Triệu Uyển Nhu không hề biết rằng bộ dáng cười đắc ý như mèo con ăn vụng được cá của cô trông vô cùng đáng yêu. Bộ dáng đó lọt vào mắt của Thái Lãnh Hàn càng tăng thêm phần quyến rũ. Hắn nuốt khan một cái, nghiến chặt răng, cố gắng kìm nén bản năng đang rạo rực bồn chồn. Triệu Uyển Nhu cảm nhận được sự căng cứng từ bắp thịt của Thái Lãnh Hàn. Đôi môi mọng của cô bĩu ra, hờn dỗi. Hừ, mặc dù chính bản thân cô cũng cảm thấy không thoải mái trước dáng vẻ cố ý nũng na nũng nịu của mình, nhưng cô cũng đâu đáng sợ đến mức tảng băng ngốc này cảm thấy căng thẳng như thế kia chứ? Đúng là đồ ngốc mà!

Dù trong lòng ấm ức, nhưng Triệu Uyển Nhu vẫn níu c.h.ặ.t t.a.y của Thái Lãnh Hàn, không cho hắn có khả năng trốn tránh. Cứ như thế hai người tay trong tay đi xuống phòng bếp. Bữa ăn ngon lành đã được dọn sẵn. Thím Hai chào cậu chủ và cô chủ rồi ra về. Triệu Uyển Nhu cầm lấy chén, xới cơm cho Thái Lãnh Hàn trong khi hắn kéo ghế cho cô ngồi xuống.

Thái Lãnh Hàn chậm rãi ăn cơm, cũng tạm thời chậm rãi bình ổn được tâm trạng của mình. Thế nhưng, khi bữa cơm kết thúc, trong lúc dọn bát đũa bẩn, Triệu Uyển Nhu lại sực nhớ ra một việc và thông báo:

- À, đúng rồi, em vừa nghĩ ra được vài thứ có thể mang đến buổi đấu giá trong dạ tiệc của Hiệp hội các mạnh thường quân sắp tới.

Thái Lãnh Hàn ậm à ậm ừ, trong lòng của hắn lại bắt đầu gợn sóng. Trong buổi tiệc của Hiệp hôi mạnh thường quân ấy, chắc chắn Dương Thiên Vũ cũng sẽ đến. Nhớ đến chàng trai lịch lãm phong độ kia, ngọn lửa âm ỉ trong lòng của Thái Lãnh Hàn nghi ngút bốc lên. Triệu Uyển Nhu đang quay lưng lại với Thái Lãnh Hàn nên không nhìn thấy nét mặt của hắn. Thế nên cô vẫn vui vẻ bàn luận:

- Em nhớ là năm trước em có mua một bức tranh thư pháp, cũng khá có giá trị, đang trưng ở Hội Chung Tay Góp Sức. Ngoài ra, em còn có một cái hoa cài áo, là quà lưu niệm anh hai mua cho em từ nhiều năm trước rồi, nhưng nó có đính kim cương nên em ít khi dùng. Anh thấy chúng ta nên mang món nào đi thì hợp?

Thái Lãnh Hàn trầm giọng đáp khẽ:

- Em cứ tự quyết định đi. Anh nghe theo em.

Triệu Uyển Nhu ngừng tay rửa bát, ngoảnh lại nhìn Thái Lãnh Hàn, nghiêm nghị nói:

- Nhưng em muốn biết suy nghĩ của anh. Hay là… anh không muốn chia sẻ suy nghĩ với em?

Thái Lãnh Hàn vội lắc đầu:

- Không, không có. Anh không có ý đó.

Triệu Uyển Nhu thừa thế xông lên:

- Vậy anh mau nói đi, anh cảm thấy chúng ta nên mang thứ nào đến buổi đấu giá thì tốt? Tranh thư pháp hay là hoa cài áo?

Thái Lãnh Hàn suy nghĩ một lát rồi trả lời:

- Hoa cài áo… là do anh hai tặng; tranh thư pháp thì em thích mà lại còn đang trưng bày ở Hội của em, anh nghĩ… đều không nên mang đi.

Triệu Uyển Nhu mỉm cười, dịu ngoan đáp lại:

- Vâng, em nghe lời anh. Để em suy nghĩ tìm món khác.

Một câu “vâng, em nghe lời anh” của Triệu Uyển Nhu khiến cho ngọn lửa trong lòng của Thái Lãnh Hàn vừa ngún lên đã xèo xèo tắt ngấm, thay vào đó là trăm hoa đua nở. Thái Lãnh Hàn tằng hắng một tiếng, che giấu niềm vui đang rộn ràng, cất giọng nghiêm túc:

- Mấy năm nay, nhà họ Vạn dùng tiền của anh mua không ít đồ tốt. Hóa đơn đều dùng tài khoản của anh chi trả. Để anh nhờ người đến đó chọn một món là được.

Triệu Uyển Nhu ngoan ngoãn gật đầu. Vấn đề chọn đồ để mang đến buổi đấu giá cứ như thế mà quyết định xong. Triệu Uyển Nhu quay lại rửa cho xong mớ bát đũa bẩn rồi úp lên giá. Thái Lãnh Hàn mở tủ lạnh lấy trái cây ra gọt. Cầm lấy con d.a.o gọt trái cây, bỗng nhiên Thái Lãnh Hàn nhớ đến vết sẹo trên tay của mình và cuộc gặp gỡ ban sáng với Dương Thiên Vũ. Hắn bất giác buột miệng gọi:

- Uyển Nhu!

- Vâng?

- Nếu như em…

Thái Lãnh Hàn nói được ba chữ thì nghẹn lại. Vốn là hắn định hỏi rất nhiều điều. Nếu như Triệu Uyển Nhu biết tin Dương Thiên Vũ đã về Việt Nam thì cô sẽ thế nào? Nếu như Triệu Uyển Nhu được tự do chọn lựa thì liệu cô có rời bỏ hắn hay không? Nếu như Triệu Uyển Nhu biết được về vết sẹo trên tay của hắn thì liệu cô có cho hắn một cơ hội được ở bên cạnh cô hay không?... Thế nhưng, rốt cuộc thì Thái Lãnh Hàn vẫn chưa đủ dũng cảm để nói hết ra những điều đang nghẹn đắng trong lòng hắn.

Triệu Uyển Nhu thấy Thái Lãnh Hàn ấp úng thì biết ngay tảng băng ngốc nhà mình lại nghĩ ngợi linh tinh nữa rồi. Cô lau khô tay, bước đến ngồi bên cạnh hắn, ghim lấy một miếng trái cây, ra vẻ tự nhiên vừa ăn vừa hỏi:

- Anh muốn hỏi em điều gì sao?

Thái Lãnh Hàn trầm mặc giả vờ chăm chú gọt trái cây. Triệu Uyển Nhu ăn xong miếng trái cây vẫn chưa thấy tảng băng chịu hé lời. Cô xụ mặt, cất giọng nghẹn ngào hỏi:

- Hôm nay anh sao thế? Có điều gì khiến anh không vui đúng không? Hay là… em đã làm gì khiến anh giận?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ngọc tỉnh liên