Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Ông Chồng Tổng Tài

Lượt đọc: 4529 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »
Chương 219
hắn phải làm sao bây giờ?

❊ ❊ ❊

Thái Lãnh Hàn khựng lại một chút, u ám thảm sầu đứng dậy. Triệu Uyển Nhu không muốn cho hắn cùng cô trồng hoa rồi đúng không? Hắn lê từng bước lên lầu, trong lòng chán nản phỏng đoán. Quả nhiên là khi Dương Thiên Vũ trở về thì Triệu Uyển Nhu đã thấy hắn là kẻ chướng mắt rồi đúng không? Vậy sau đó, có phải cô sẽ muốn rời bỏ hắn để đến với Dương Thiên Võ không? Thái Lãnh Hàn bước vào phòng tắm và tự tát cho mình một cái thật đau. Sao hắn lại có thể nghi ngờ và nghĩ về Triệu Uyển Nhu như vậy?

Thái Lãnh Hàn nhìn chằm chằm vào ảnh phản chiếu của mình trong gương. Đồng thời hắn vừa tự hỏi lại lòng mình và đau đớn nhận ra, thật ra không phải là hắn không tin tưởng Triệu Uyển Nhu, mà bởi vì hắn không thể tin tưởng chính bản thân mình. Không chỉ là so với Dương Thiên Vũ, cho dù là so với bất cứ ai, kể cả anh chàng là tài xế taxi mới quen hôm trước, Thái Lãnh Hàn cũng cảm thấy hắn không thể mang đến niềm vui cho Triệu Uyển Nhu như bọn họ và những người khác. Bản tính của hắn vừa hèn lại vừa nhát, bản chất của hắn đơn điệu lại lạnh lùng, Thái Lãnh Hàn không có một chút tự tin nào về việc bản thân có thể khiến Triệu Uyển Nhu vui vẻ, hạnh phúc.

Hắn phải làm sao bây giờ?

Hắn không cho phép bản thân ép buộc Triệu Uyển Nhu chỉ vì ham muốn ích kỷ của mình.

Nhưng nếu ngay cả Triệu Uyển Nhu cũng rời bỏ hắn thì…

Thái Lãnh Hàn tái mét cả mặt mày, toàn thân choáng váng. Suýt chút nữa thì hắn đã ngã xuống. Những hình ảnh trong giấc mơ khủng khiếp hôm trước lại ùa về khuấy đảo tâm trí của Thái Lãnh Hàn khiến chân tay của hắn bủn rủn. Không được, nếu hắn giữ Triệu Uyển Nhu bên mình mà có khả năng gây ra hậu quả kinh hoàng như thế thì Thái Lãnh Hàn thà là…

Thái Lãnh Hàn không dám nghĩ tiếp nữa. Hắn biết, viễn cảnh đó… hắn sẽ không thể nào chịu đựng nổi. Dĩ nhiên là Thái Lãnh Hàn không tới mức tự kết liễu mạng sống của mình vì tình yêu. Tính mạng của hắn vốn là do mẹ của hắn dùng mạng của bà mà đổi lấy, Thái Lãnh Hàn không cho phép bản thân không xem trọng sự sống; nhưng đồng thời hắn cũng biết rất rõ, nếu Triệu Uyển Nhu rời khỏi căn nhà này, rời khỏi cuộc hôn nhân này, cũng là rời khỏi cuộc đời của hắn thì việc còn sống của hắn cũng chỉ là một dạng tồn tại chứ không thể gọi lài sự sống nữa.

Nếu phải sống mà không có Triệu Uyển Nhu trong cuộc đời…

Nếu phải sống mà phải chứng kiến Triệu Uyển Nhu vui vẻ hạnh phúc bên người đàn ông khác…

Thái Lãnh Hàn chắc chắn sẽ sống không bằng chết.

Đôi tai của Thái Lãnh Hàn lùng bùng, hắn không nghe được tiếng của Triệu Uyển Nhu vang lên bên ngoài cửa phòng tắm. Thái Lãnh Hàn càng không biết, hắn đứng nghĩ ngợi linh tinh như thế mà thời gian đã trôi qua gần hai mươi phút. Triệu Uyển Nhu đã gieo xong số hạt giống hoa rồi, rửa tay xong rồi, xếp đũa, xới cơm rồi mà Thái Lãnh Hàn vẫn chưa xuất hiện. Triệu Uyển Nhu cảm thấy trong lòng lo lắng bồn chồn lạ thường. Cô vội vàng chạy lên lầu, vào phòng riêng và nhìn thấy cửa nhà tắm vẫn còn đóng chặt. Triệu Uyển Nhu lắng tai nghe, không có tiếng nước chảy. Bên trong căn phòng nhỏ kia im lìm như không hề có chút sức sống nào.

Triệu Uyển Nhu sợ đến thót tim, vội đập cửa, rối rít gọi tên của Thái Lãnh Hàn nhưng vẫn không hề có một chút hồi đáp nào. Triệu Uyển Nhu càng nghĩ lại càng sợ. Hàng loạt những tin tức về những tai nạn trong phòng tắm hiện lên trong đầu của Triệu Uyển Nhu khiến cô càng thêm sợ hãi. Triệu Uyển Nhu tăng lực tay, đập mạnh vào cửa vang ra những tiếng động lớn hơn.

Âm thanh đập cửa dồn dập rốt cuộc cũng đánh động được đến Thái Lãnh Hàn. Cơn choáng váng cũng đã qua đi, Thái Lãnh Hàn nghe được thanh âm run rẩy nghẹn ngào của Triệu Uyển Nhu vang lên đứt quãng. Triệu Uyển Nhu khóc sao? Suy nghĩ đó vừa hiện lên, Thái Lãnh Hàn tỉnh táo được hơn một nửa. Hắn hít sâu một hơi, vỗ vỗ vào mặt vài cái cho bớt vẻ tái nhợt rồi mở cửa bước ra ngoài.

Cánh cửa bất ngờ mở ra, bàn tay của Triệu Uyển Nhu không kịp ngừng lại, vỗ vào bộ n.g.ự.c rắn rỏi của Thái Lãnh Hàn nghe đánh bốp. Cả hai người đều giật mình. Tiếp đó, cả hai đồng thanh cất tiếng:

- Anh có bị làm sao không?

- Em có bị làm sao không

Cả hai lại cùng nhau im lặng, ngẩn ra nhìn nhau. Triệu Uyển Nhu bật cười trước, khiến Thái Lãnh Hàn cũng mỉm cười theo. Triệu Uyển Nhu nhìn bộ quần áo vẫn còn y nguyên trên người của Thái Lãnh Hàn thì ngạc nhiên và kèm theo lo lắng:

- Anh vẫn chưa thay đồ sao? Vậy sao anh lại ở trong phòng tắm lâu như thế? Có vấn đề gì sao?

Thái Lãnh Hàn cất giọng khàn khàn:

- Không có vấn đề gì đâu. Em xuống ăn cơm trước đi, tôi… thay đồ rồi sẽ xuống ngay.

Thái Lãnh Hàn nói xong thì nhanh chóng rụt đầu vào mai, à nhầm, rụt người vào trong phòng tắm, đóng sầm cửa lại rồi nhanh chóng cởi bộ đồ ra. Hắn mở vòi hoa sen xả nước lạnh từ trên đầu xuống, hai tay không ngừng vỗ lên mặt. Thế nhưng đến khi đã tạm tỉnh táo, Thái Lãnh Hàn mới phát hiện ra một vấn đề rất lớn: hắn quên đem quần áo sạch vào rồi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ngọc tỉnh liên