Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Ông Chồng Tổng Tài

Lượt đọc: 4711 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »
Chương 211
ơn cũ

❊ ❊ ❊

Khi đó, mặc dù không biết đối tượng mà lũ côn đồ kia nhắm tới là ai, nhưng Thái Lãnh Hàn biết tính của Hổ thọt rất hung hăng và háo sắc. Chỉ cần Triệu Uyển Nhu lọt vào tầm mắt của Hổ thọt thì chắc chắn cô cũng sẽ bị liên lụy. Cậu thiếu niên Thái Lãnh Hàn lúc ấy chỉ có thể hít sâu một hơi, vừa nén cảm giác đau lòng khi thấy cô gái nhỏ “của mình” nắm tay một cậu trai khác, vừa dồn hết can đảm, vớ lấy một thanh gỗ gần đó, chạy ngược trở lại con hẻm nhỏ gần trường học. Dù chỉ là một khả năng nhỏ nhoi, Thái Lãnh Hàn cũng tuyệt đối không cho phép bản thân để cô gái nhỏ trong lòng chịu bất cứ ảnh hưởng xấu mà chẳng làm gì cả.

Đến nơi, Thái Lãnh Hàn cảm thấy vô cùng may mắn vì hắn đã kịp chạy đến. Lũ côn đồ kia quả nhiên là muốn gây sự với đôi nam nữ đang mặc đồng phục học sinh kia. Thái Lãnh Hàn thót hết cả tim gan khi thấy Triệu Uyển Nhu run rẩy đứng trước mặt Hổ thọt. Cậu trai đi cùng Triệu Uyển Nhu cũng đã rất cố gắng để bảo vệ cô, nhưng cậu ta yếu thế hơn hẳn so với đám côn đồ cao to lực lưỡng lại còn có dậy gộc và d.a.o nhọn trong tay. Khi Hổ thọt vung d.a.o lên, Thái Lãnh Hàn đã không nghĩ được nhiều nữa, thét to một tiếng rồi vung gậy xông vào.

Thái Lãnh Hàn còn nhớ, hắn đã gào đến khàn cổ, bảo cậu trai trẻ kia đưa Triệu Uyển Nhu chạy đi. Sau đó, là một màn cắn xé đúng nghĩa của một gã “chó điên” giữa bầy hổ sói. Thái Lãnh Hàn đã cắn sứt một miếng trên vành tai của Hổ thọt, ngược lại, cánh tay phải và trên lưng của hắn cũng phải chịu vài nhát dao. Trong đó, vết thương trên ống tay phải là sâu nhất, m.á.u chảy đầm đìa. Chính vết thương đầy m.á.u đó của Thái Lãnh Hàn đã dọa cho đám côn đồ sợ rắc rối mà bỏ đi. Thái Lãnh Hàn thì bị thương nặng, chỉ có thể cố gắng gọi điện thoại cho Lê Thiên Chi trước khi ngất đi.

Lúc tỉnh lại, Thái Lãnh Hàn nhận ra bản thân đang nằm trên giường của một bệnh viện. Trước mặt hắn là Lê Thiên Chi đang gầm gào đầy giận dữ. Thái Lãnh Hàn ngoan ngoãn nằm im, nghe Lê Thiên Chi mắng hết mấy giờ đồng hồ rồi mới dè dặt cẩn thận dò hỏi về tình hình lúc đó. Khi không nghe nói rằng còn ai khác bị thương, Thái Lãnh Hàn mới len lén thở phào.

Tiếp đó, Thái Lãnh Hàn yêu cầu Lê Thiên Chi giữ kín chuyện này mà trong lòng vô cùng thấp thỏm. Hắn biết tính của Lê Thiên Chi nên rất sợ là cậu chàng sẽ không kìm nén được mà để lộ ra cho Triệu Uyển Nhu biết việc này. Thái Lãnh Hàn không muốn Triệu Uyển Nhu có bất cứ gánh nặng tâm lý nào vì hắn, cho dù có bị Lê Thiên Chi mắng là đồ “ngu ngốc não tàn” thì hắn cũng chấp nhận. May mà khi ấy Lê Thiên Chi đang bận rộn chuẩn bị thủ tục đi du học nên không có thời gian tìm hiểu sâu hơn về việc này. Cậu chỉ cho rằng Thái Lãnh Hàn bị côn đồ hành hung mà thôi.

Khi Thái Lãnh Hàn được xuất viện thì Lê Thiên Chi cũng đã lên máy bay đi du học. Tiễn bạn lên đường xong, Thái Lãnh Hàn cũng trở lại guồng quay cuộc sống đấu trí đấu dũng với mẹ kế ở nhà và bè lũ đám bạo lực học đường ở trường. Sự việc của năm đó dần chìm vào quên lãng, chỉ còn vết sẹo ngoằn ngoèo vẫn còn đọng lại trên cổ tay của Thái Lãnh Hàn. Dĩ nhiên, đúng như Dương Thiên Vũ đã đoán, Thái Lãnh Hàn vốn không còn chút ấn tượng gì về cậu thiếu niên đã đi cùng Triệu Uyển Nhu lúc đó. Hay nói cho chính xác hơn, Thái Lãnh Hàn vẫn còn nhớ rằng có cậu trai trẻ đã từng được nắm tay Triệu Uyển Nhu trước hắn, nhưng hắn không thể nào liên tưởng cậu trai yếu ớt năm nào với chàng trai phong độ lịch lãm hiện tại.

Dương Thiên Vũ quan sát biểu hiện của Thái Lãnh Hàn một lúc rồi bật cười. Uổng cho anh ta từ hôm ấy vẫn luôn nhớ về ân nhân đã giúp đỡ mình năm đó và không ngừng tìm kiếm bấy lâu nay. Thế nhưng hôm ấy, khi Dương Thiên Vũ đưa Triệu Uyển Nhu đến trước cổng trường rồi quay lại thì chỉ kịp thấy cậu thiếu niên kia cả người đầy m.á.u đang được nâng lên cán để đưa vào xe cứu thương. Lúc đó quá hỗn loạn, trên người của Thái Lãnh Hàn lại dính đầy máu, nên Dương Thiên Vũ không thể nhìn rõ được gương mặt của ân nhân. Cậu chỉ nhớ trên cổ tay của ân nhân có một vết c.h.é.m rất sâu vì bị lũ côn đồ kia hành hung. Sau đó, Dương Thiên Vũ có cho người tìm đám côn đồ của Hổ thọt, tra hỏi. Nhưng sự thật sau lần bị gây sự đó khiến Dương Thiên Vũ choáng váng. Hóa ra đó không phải là mâu thuẫn ngẫu nhiên mà lũ côn đồ kia do chính người thân của cậu thuê để gây sự với cậu. Cộng thêm trong thông tin mà Hổ thọt khai ra, cậu thanh niên xông vào cứu người hôm đó lại chỉ là một đứa trẻ mồ côi của một viện phúc lợi nào đó. Thế nên, sau khi giải quyết xong việc nhà, Dương Thiên Vũ truy tìm tung tích của ân nhân ở khắp các viện mồ côi đều không thể tìm được. Bởi vì khi đó, Thái Lãnh Hàn đã trở thành “đứa con rơi” của nhà họ Vạn từ lâu. Hơn nữa, cũng giống như Thái Lãnh Hàn, có lẽ Dương Thiên Vũ cũng khó lòng mà liên hệ cậu thiếu niên gầy gò năm nào với một Tổng giám đốc lạnh lùng như Thái Lãnh Hàn của hiện tại.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ngọc tỉnh liên