Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Ông Chồng Tổng Tài

Lượt đọc: 4526 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »
Chương 206
chột dạ?

❊ ❊ ❊

Triệu Uyển Nhu nghe Vương Thiên Bích nhắc đến cái tên Dương Thiên Võ thì ngẩn ra một lúc. Cái tên này trước kia từng rất quen thuộc đối với cô. Suốt một thời thơ ấu của Triệu Uyển Nhu, cái tên của cô và tên của Dương Thiên Võ vẫn luôn được đặt cạnh bên nhau, nhắc đến cùng nhau. Ban đầu là với tư cách “đối thủ”, khi Triệu Uyển Nhu và Dương Thiên Võ dù muốn dù không cũng buộc phải cạnh tranh với nhau. Từ việc học hành, năng khiếu, thành tích,… cho đến cả việc ai được khen ngoan ngoãn, hiểu chuyện nhiều hơn.

Bản thân Triệu Uyển Nhu thì không chú ý lắm đến việc so sánh ấy; thế nhưng Dương Thiên Võ thì tỏ ra rất để tâm và ngấm ngầm muốn thi đua với cô. Thế nhưng, tinh thần thi đua của cậu thanh niên thông qua lăng kính cái nhìn của người xung quanh thì lại dần dần chuyển thành một dạng khác, thấm đẫm tình cảm riêng tư hơn.

Cho đến khi Triệu Uyển Nhu biết đến “đối thủ” mà cô chưa từng chú ý thì cái tên của cô và tên của Dương Thiên Võ đã trở thành danh tiếng của một cặp “kim đồng ngọc nữ” xứng lứa vừa đôi, môn đăng hộ đối là niềm ngưỡng mộ, hâm mộ lẫn ghen tị của nhiều người đồng trang lứa. Tuy nhiên, khi đó Triệu Uyển Nhu vẫn còn ngồi trên ghế nhà trường, bố mẹ của cô không mấy hài lòng khi con gái cưng bị gán ghép như thế. Nhà họ Dương khi ấy cũng có sự xáo xào trong nội bộ, nên Dương Thiên Võ cũng nhanh chóng phải ra nước ngoài du học. Sau đó, khi nhà họ Triệu xảy ra chuyện, nhà họ Dương im hơi lặng tiếng, Dương Thiên Võ cũng không hề xuất hiện, Triệu Uyển Nhu cũng quên bẵng đi người bạn thời thơ ấu này.

Bây giờ, khi Vương Thiên Bích nhắc lại, Triệu Uyển Nhu bỗng cảm thấy có chút chột dạ. Mặc dù Triệu Uyển Nhu thật sự không hề có một chút tình cảm riêng tư nào đối với Dương Thiên Võ, nhưng những lời ghép đôi đồn đãi kia, cô cũng chưa từng thật sự ra mặt đính chính hay giải thích rõ ràng một lần nào. Trước kia là vì Triệu Uyển Nhu không quan tâm, sau đó là vì Triệu Uyển Nhu cảm thấy không cần thiết. Tuy nhiên, lúc này Triệu Uyển Nhu đã là vợ của Thái Lãnh Hàn, nếu chẳng may những tin đồn linh tinh kia lại đến tai tảng băng ngốc nghếch hay suy diễn bi quan nào đó thì thật là tai hại. Càng nghĩ càng cảm nhận được nguy cơ, Triệu Uyển Nhu vội vàng trừng mắt với Vương Thiên Bích, nghiêm giọng cảnh cáo:

- Vương Thiên Bích, chuyện này cậu không được nói gì với Thái Lãnh Hàn đâu đấy!

Vương Thiên Bích bĩu môi, phản bác:

- Mình là kẻ nhiều chuyện đến như vậy ư? Nhưng mà, chuyện này thì cũng có gì đâu mà cậu phải giấu Thái Lãnh Hàn? Lẽ nào, hắn là kẻ ghen tuông mù quáng đến mức ghen với cả những tin đồn xưa cũ của cậu với anh Thiên Võ hay sao? Lẽ nào cậu có tình cảm gì với anh Thiên Võ sao? Mà cho dù cậu có tình cảm với anh Thiên Võ thì đã thế nào? So với Thái Lãnh Hàn thì anh Thiên Võ tốt hơn không biết bao nhiêu lần, cậu có yêu anh ấy thì cũng gì lạ? Thái Lãnh Hàn ghen thì thế nào? Hắn dám đánh hay mắng cậu sao? Nếu hắn dám động tới cậu, Vương Thiên Bích tôi sẽ cho hắn biết thế nào là “đẹp mặt”!

Triệu Uyển Nhu lắc đầu. Dĩ nhiên là cô không có tình cảm với Dương Thiên Võ; nhưng việc Thái Lãnh Hàn có ghen hay không lại rất khó nói. Dù sao thì ngay chính bản thân của Triệu Uyển Nhu cũng đã và đang có lúc nổi cơn ghen với “ánh trăng sáng bí ẩn trong truyền thuyết” mà thị phi gieo rắc cho cuộc đời của Thái Lãnh Hàn còn gì. Thế nên, Thái Lãnh Hàn có nổi cơn ghen với một đối tượng có họ tên, hình dáng và thân phận rõ ràng trong tin đồn như Dương Thiên Võ thì cũng đâu có gì lạ? Dù vậy, lúc này Triệu Uyển Nhu đã ít nhiều hiểu được tính cách của Thái Lãnh Hàn. Trái với vẻ ngoài lạnh ngắt tưởng như vô tình kia, trong nội tâm của Thái Lãnh Hàn vẫn luôn xem trọng tình nghĩa với những người mà hắn yêu quý. Đặc biệt là với Triệu Uyển Nhu. Nếu như Thái Lãnh Hàn có thật sự ghen tuông thì hắn cũng không bao giờ đánh hay mắng cô; nếu có người phải chịu sự đánh mắng, Triệu Uyển Nhu không cần nghĩ nhiều cũng có thể đoán ra được rằng Thái Lãnh Hàn sẽ chỉ tự hành hạ bản thân của hắn mà thôi.

Cái lắc đầu của Triệu Uyển Nhu lại phần nào khiến Vương Thiên Bích cảm thấy hoang mang, khó hiểu. Cô nàng không biết là Triệu Uyển Nhu đang muốn phủ nhận điều gì. Đó là tình cảm dành cho Dương Thiên Võ? Hay là cơn ghen của Thái Lãnh Hàn?

Trước ánh mắt nghi ngại nghiền ngẫm của Vương Thiên Bích, tâm trạng của Triệu Uyển Nhu bỗng bình tĩnh lại. Bởi vì, khi tự liên hệ với cơn ghen ngấm ngầm mà chính mình dành cho “ánh trăng sáng bí ẩn của Thái Lãnh Hàn”, trong lòng Triệu Uyển Nhu cảm thấy nếu Thái Lãnh Hàn cuống cuồng giải thích này nọ về “người kia” với cô thì càng thể hiện rằng hắn đang chột dạ, và như thế thì khả năng hắn thật sự có gì đó mờ ám với người kia. Lấy lòng so lòng, Triệu Uyển Nhu cảm thấy, cô cứ để thuận theo tự nhiên là tốt nhất. Đến hôm ấy gặp mặt, Triệu Uyển Nhu cho rằng cô chỉ cần tỏ thái độ rõ ràng với Dương Thiên Võ thì đã là cách giải thích và chứng tỏ tốt nhất mà cô dành cho Thái Lãnh Hàn rồi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ngọc tỉnh liên