Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Ông Chồng Tổng Tài

Lượt đọc: 4550 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »
Chương 212
tình địch chính thức

❊ ❊ ❊

Hôm nay, có lẽ trời xui đất khiến để Dương Thiên Vũ có thể tình cờ gặp được ân nhân mà anh ta vẫn luôn canh cánh trong lòng bấy lâu nay. Thế nhưng, số phận lại trớ trêu đến mức người đã từng cứu giúp Dương Thiên Vũ năm xưa lại là người mà anh ta không ưa một chút nào ở hiện tại. Chẳng những vậy, đối phương còn không thèm nhớ đến anh ta luôn. Dương Thiên Vũ cảm thấy trong lòng khá khó chịu. Anh ta nhìn Thái Lãnh Hàn bằng ánh mắt chứa rất nhiều cảm xúc phức tạp.

Ở phía ngược lại, Thái Lãnh Hàn cũng có tâm trạng không khá hơn Dương Thiên Vũ bao nhiêu. Chàng trai đang ngồi đối diện kia đang nhắc nhở hắn một cách trắng trợn rằng Triệu Uyển Nhu có một thời thanh xuân trong quá khứ tươi đẹp biết bao khi không có hắn xuất hiện. Hình ảnh Triệu Uyển Nhu nắm tay Dương Thiên Vũ chạy đi trong nắng sớm vàng ươm hôm nào cứ như một khúc phim ngắn tua chậm chiếu đi chiếu lại trong đầu của Thái Lãnh Hàn khiến hắn càng thêm chua xót. Những tin đồn về sự đẹp đôi mà rất nhiều người nhận xét về Triệu Uyển Nhu và Dương Thiên Vũ lại không ngừng vang vang trong tâm trí của Thái Lãnh Hàn khiến lòng dạ của hắn vốn đang chua xót càng thêm chua lè chua lét và xót xa đau đớn không thôi. Thái Lãnh Hàn không muốn phải ngồi đây nhìn “tình địch” để càng lúc càng cảm thấy bản thân hèn kém và thua sút so với người ta. Thái Lãnh Hàn muốn kết thúc nhanh chóng buổi cơm trưa chẳng khác gì “Hồng môn yến” này. Thế là, trước khi Dương Thiên Vũ mở miệng, Thái Lãnh Hàn đã cất tiếng hỏi:

- Rốt cuộc thì hôm nay anh muốn gặp tôi để làm gì?

Dương Thiên Vũ nhận ra ngữ điệu cảnh giác và nghi ngại của Thái Lãnh Hàn. Cơn khó chịu không thể gọi tên trong lòng anh ta lại bùng lên. Vậy nên, ngữ điệu của Dương Thiên Vũ cũng nghiêm lại hẳn:

- Không giấu gì tổng giám đốc Lãnh Hàn, lần này tôi trở về Việt Nam có mang theo mười hai tỉ.

Thái Lãnh Hàn ngẩn ra, có chút không hiểu. Dương Thiên Vũ đang muốn khoe sự giàu có với hắn hay sao? Nhận ra được sự kinh ngạc cố giấu của Thái Lãnh Hàn, bỗng nhiên Dương Thiên Vụ cảm thấy buồn cười. Anh ta trầm giọng hỏi:

- Chẳng lẽ anh thật sự không nghĩ ra rằng tôi mang theo mười hai tỉ về Việt Nam để làm gì sao?

Thái Lãnh Hàn lại ngẩn ra, nhưng lần này là vì hắn đã hiểu ra. Xét từ thái độ khiêu khích của Dương Thiên Vũ đối với hắn từ khi gặp nhau ở thang máy, lại nhớ về những tin đồn về tình cảm “thanh mai trúc mã” của anh ta với Triệu Uyển Nhu, và cả câu chuyện trong quá khứ, không khó để Thái Lãnh Hàn nhận ra, Dương Thiên Vũ không phải là “tình địch” trong lời đồn, mà anh ta chình là “tình địch chính thức”, “tình địch đáng gờm nhất”, “tình địch đáng ghét nhất”…

Ánh mắt của Thái Lãnh Hàn sắc lại khiến Dương Thiên Vũ thoáng giật mình. Tuy nhiên, anh ta vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh, tiếp tục nói:

- Anh đã đoán ra rồi, đúng không? Tôi mang tiền về Việt Nam, vốn là vì muốn giúp nhà họ Triệu vượt qua khó khăn khủng hoảng. Nếu không phải vì tôi bị vướng một chút thủ tục nên phải kéo dài thời gian, thì Uyển Nhu cũng không đến mức phải ấm ức gả cho anh như thế.

Thái Lãnh Hàn nghẹn họng, không cãi lại được một câu nào. Hắn vừa cảm thấy uất ức vừa cảm thấy may mắn khi bản thân đã có thể nhanh tay lẹ chân đi trước Dương Thiên Vũ một bước. Dù sao thì bây giờ Triệu Uyển Nhu cũng đã là vợ của hắn rồi. Thái Lãnh Hàn còn đang âm thầm an ủi bản thân như thế thì Dương Thiên Vũ lại nói tiếp:

- Tôi được biết anh đã dùng mười tỉ trong vốn lưu trữ của công ty để giúp nhà họ Triệu. Điều này chắc chắn đã mang đến cho anh không ít rắc rối. Bây giờ tôi dùng tiền của tôi trả cho anh, không chỉ là mười tỉ mà còn thêm hai tỉ xem như tiền lãi, anh có thể trả tự do cho Uyển Nhu của chúng tôi được không?

Một câu đề nghị đầy tính thách thức như thế khiến Thái Lãnh Hàn suýt chút nữa là lật bàn và đ.ấ.m vào mặt Dương Thiên Vũ. May mà Thái Lãnh Hàn còn giữ được một tia lý trí mỏng manh để nhớ ra Dương Thiên Vũ không chỉ là bạn bè từ thuở bé của Triệu Uyển Nhu mà anh ta còn rất có thể là đối tượng mà Triệu Uyển Nhu thầm mến. Hình ảnh Triệu Uyển Nhu thẹn thùng gật đầu khi được hỏi về việc cô có yêu thầm ai chưa hôm trước chợt hiện lên trong đầu của Thái Lãnh Hàn khiến hắn như bị ai đó đâm cho một nhát vào tim, đau thắt. Thái Lãnh Hàn siết c.h.ặ.t t.a.y thành nắm đấm, cật lực áp chế cảm xúc tiêu cực đang cuồn cuộn trào dâng trong lòng. Hắn hít sâu một hơi, nghiến răng rít ra ba chữ:

- Không bao giờ!

Dương Thiên Vũ không lấy làm ngạc nhiên trước thái độ của Thái Lãnh Hàn. Trước đó, anh ta cũng đã từng hình dung rằng Thái Lãnh Hàn sẽ từ chối lời đề nghị lấy tiền trả tự do cho Triệu Uyển Nhu. Dù sao thì việc này cũng chẳng vẻ vang gì. Còn bây giờ, Dương Thiên Vũ càng thêm chắc chắn với khả năng Thái Lãnh Hàn sẽ từ chối đề nghị của anh ta. Bởi vì từ sự việc trong quá khứ, Dương Thiên Vũ biết rằng, Thái Lãnh Hàn đã yêu Triệu Uyển Nhu từ rất lâu, còn sớm hơn so với anh ta rất lâu.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của ngọc tỉnh liên