Rất nhanh, khắp Tội Ác Chi Thành lan truyền một tin tức: có một Ma Vương trẻ tuổi đến thành, ra tay tàn nhẫn, thực lực khó lường. Lãnh thị huynh đệ và sát thủ Thiết Qua Tử đều chết thảm chỉ sau một chiêu.
Tin tức này gây chấn động lớn trong Tội Ác Chi Thành.
Sở dĩ tin lan nhanh như vậy là vì sát thủ Thiết Qua Tử và Lãnh thị huynh đệ đều là những nhân vật có tiếng trong thành.
Đặc biệt là sát thủ Thiết Qua Tử, thực lực của hắn thuộc hàng top 20 ở Tội Ác Chi Thành. Hắn ra tay giết người chưa từng thất bại, không ngờ lần này lại mất mạng.
...
Tô Tranh không quan tâm những lời đồn đại, hắn đi đọc con phố đến một khách sạn.
Trong khách sạn chỉ có một lão bản và một tiểu nhị. Lão bản khoảng hơn bốn mươi tuổi, xăm hình đầu hổ trên mặt, ánh mắt hung ác, nhìn là biết không phải hạng người lương thiện.
Tiểu nhị là một gã gầy gò nhỏ bé, luôn nở nụ cười lấy lòng trên môi, nhưng Tô Tranh cảm nhận được hàn quang ẩn giấu sau nụ cười đó.
Cả hai đều có tu vi không yếu, đều ở Linh Tuyền cửu cảnh.
Nhưng cũng phải thôi, người có thể mở khách sạn ở Tội Ác Chi Thành, sao có thể đơn giản như vẻ bề ngoài.
Lão bản và tiểu nhị nhận ra Tô Tranh là một gương mặt mới, hai người liếc mắt nhìn nhau, tiểu nhị cười hề hề tiến lên đón: “Khách quan, mời vào trong, xin hỏi ngài dùng bữa hay là trọ ạ?”
“Cả hai.”
“Vâng, không biết ngài muốn dùng gì ạ? Thịt nướng và rượu của quán chúng tôi nổi tiếng nhất vùng, ngài có muốn thử không?”
“Được thôi, nhưng ta cảnh cáo ngươi một câu, phải mang lên cho ta đồ tốt nhất, sạch sẽ nhất, đừng để ta phát hiện ra thứ gì bẩn thỉu, nếu không…”
Tô Tranh không nói hết lời, nhưng tiểu nhị chợt cảm nhận được một luồng năng lượng mạnh mẽ ẩn chứa trong người Tô Tranh.
“ Vâ an Hà ải đại ại nã an g!”
Tiểu nhị giật mình, sau đó cười hề hề nói: “Sao có thể, đồ của tiệm chúng tôi sạch sẽ nhất, ngài cứ yên tâm…”
Nói xong, tiểu nhị vội vàng rời đi, cùng lão bản vào hậu trù.
Tô Tranh nhìn theo hướng họ rời đi, ánh mắt lóe lên.
Dù biết quán này không đơn giản, nhưng hắn không định rời đi ngay.
Mới đến Tội Ác Chi Thành, hắn không đến thăng phân bộ Tinh Tông mà dự định ở lại trong thành, tìm hiểu sự phân chia thế lực ở đây.
Việc người giám sát chi nhánh Tinh Tông đời trước bị giết một cách lặng lẽ đã là một chuyện kỳ lạ.
Dám động đến Tinh Tông, chứng tỏ thế lực của đối phương không hề đơn giản, lại còn không sợ Tinh Tông trả thù, giết được cả người giám sát, đủ để thấy thực lực của đối phương rất mạnh.
Có một kẻ địch như vậy trong bóng tối, nếu Tô Tranh đến thẳng chi nhánh Tinh Tông, khó tránh khỏi sẽ bị kẻ địch để mắt tới.
Hiện tại, hắn ẩn mình trong thành, từ sáng chuyển sang tối, vừa an toàn hơn, vừa thuận tiện cho việc điều tra.
Vì vậy, 1ô Tranh chọn ở lại khách sạn này.
Dù quán này là hắc điếm, chỉ cần cẩn thận, Tô Tranh tin rằng đối phương không thể làm gì được mình.
Hơn nữa, hắn muốn nhanh chóng hòa nhập vào Tội Ác Chi Thành, phải tạo dựng uy danh trước đã. Mặc dù trước đó đã giết Thiết Qua Tử và Lãnh thị huynh đệ, nhưng như vậy vẫn chưa đủ để dẹp tan ý định tìm hiểu của những người khác về hắn.
Vì vậy, Tô Tranh dự định mượn khách sạn này để gây dựng uy thế, triệt để đặt chân tại đây.
Trong lúc Tô Tranh suy tư kế hoạch tiếp theo, tiểu nhị từ hậu trù bưng ra một bàn thịt nướng và một bầu rượu nhanh chóng đi tới: “Khách quan, ngài đợi lâu rồi, thịt nướng và rượu trắng đây ạ, ngài nếm thử xem có hợp khẩu vị không.”
Rượu thịt được bày xuống, tiểu nhị ân cần rót cho Tô Tranh một chén rượu, rồi bưng đến trước mặt hắn.
Lúc này, một người ăn mày rách rưới bước vào khách sạn, đi thẳng ra cửa sau, tìm gặp lão bản và thì thầm vào tai hắn.
Lão bản biến sắc sau khi nghe xong, ánh mắt lập tức nhìn về phía Tô Tranh, càng nhìn càng sợ hãi. Thấy Tô Tranh đã bưng bát rượu lên, hắn căng thẳng mở to mắt.
Tiểu nhị thấy miệng Tô Tranh sắp chạm vào bát rượu, đáy mắt không khỏi lóe lên vẻ hưng phấn, nhưng ngay lúc đó, Tô Tranh bỗng dưng dừng tay, xoay bát rượu sang trước mặt tiểu nhị, lạnh nhạt nói: “Uống chén rượu này đi!”
Tiểu nhị biến sắc, khóe miệng giật giật nói: “Khách… Khách quan, ngài có ý gì? Chẳng lẽ ngài nghi ngờ trong rượu có độc? Sao có thể, tiệm chúng tôi…”
Tiểu nhị còn muốn giải thích, nhưng Tô Tranh không cho hắn cơ hội nói nhảm, trực tiếp ra tay, tứm lấy miệng tiểu nhị, đổ thăng chén rượu vào họng hắn.
Tiểu nhị bị cưỡng ép uống hết một chén rượu, sắc mặt lập tức trắng bệch, kêu to lên: “A… Lão bản, hắn ép ta uống rượu, mau cho ta giải dược, mau cho ta giải dược…”
Tiểu nhị giãy giụa bò dậy, vội vàng chạy đến bên lão bản, đòi giải dược.
Lão bản vội móc ra một cái bình nhỏ, đổ ra một viên đan dược màu đỏ cho hắn ăn vào. Sau khi ăn vào, sắc mặt tiểu nhị lập tức chuyển biến tốt hơn, hồng hào trở lại.
[ truyen❤cua tui dot net
...
Sau đó, tiểu nhị lộ rõ bộ mặt hung ác, vung ra một thanh loan đao, nói với Tô Tranh: “Thằng nhãi, đã bị ngươi phát hiện rồi thì ta cũng không giả vờ nữa. Mau giao hết những thứ đáng giá trên người ra đây cho ta, nếu không thì đừng trách…”
Bốp…
Tiểu nhị chưa nói hết câu đã bị lão bản tát một cái.
“Ngu xuẩn, im miệng!”
Lão bản nhìn Tô Tranh với vẻ mặt âm tình bất định.
Tiểu nhị ngơ ngác, kinh ngạc nhìn lão bản của mình: “Lão bản, sao ngươi lại đánh ta?”
“Ngươi có biết thằng nhãi này là ai không?”
Lão bản nhìn chằm chằm Tô Tranh, sắc mặt ngày càng âm trầm.
“Hắn là ai? Hắn có thể là ai? Chẳng lẽ thằng nhãi này có địa vị lớn lắm à?” Tiểu nhị nghiêm mặt.
“Vừa rồi trạm gác ngầm trong thành báo tin, nói có một thằng nhãi trẻ tuổi đến thành, ra tay tàn nhẫn, thực lực kinh người, tu vi ít nhất cũng phải Vân Hải nhất cảnh. Hơn nữa, vừa rồi hắn còn giết Thiết Qua Tử và Lãnh thị huynh đệ.”
“Cái gì? Sát thủ Thiết Qua Tử chết rồi á? Lão bản, ý của ngài là, cái thằng trẻ tuổi đó là cái tên này ư?”
Lão bản và tiểu nhị cùng nhìn về phía Tô Tranh.
Sau khi đánh giá Tô Tranh một hồi, thấy thế nào cũng không cảm thấy Tô Tranh là kẻ tàn nhẫn, tiểu nhị trầm giọng nói: “Lão bản, sợ gì chứ, chúng ta cũng đâu phải chưa từng giết Vân Hải cảnh. Một thằng nhóc ranh thì có gì đặc biệt hơn người, làm thôi!”
“Nhưng ngươi có biết Thiết Qua Tử cầm cự được bao lâu trong tay hắn không? Một chiêu cũng không tới!”
“Cái gì? Sao có thết”
Tiểu nhị nghe vậy, giọng nói trở nên the thé, như thể vừa nghe được điều không thể tin được nhất trên đời.