“Các ngươi nói Tô Tranh này vào bao nhiêu ngày rồi, sao vẫn chưa thấy ral”
Trong tiểu viện, tiếng mập mạp cằn nhằn lại vang lên.
Cận Thiên đứng bên cạnh nghe vậy bực mình: “Mập mạp, ngươi có thể thôi đi không, ngày nào cũng câu này, ngươi nói không chán, ta nghe cũng thấy chán.”
“Nhưng mà...”
“Đừng sốt ruột, chẳng phải trước đó có người hầu nói rồi sao, có người vào cả tháng là chuyện thường, cứ chờ đi.”
Trầm Truyện Tỉnh ở bên cạnh an ủi.
Mấy ngày nay Tô Tranh vắng mặt, ai nấy đều thấy thiếu thiếu cái gì đó. Ngay cả khi chạm mặt đám đệ tử Tinh Tông, cũng không dám xông xáo như trước.
Sau này mọi người mới nhận ra, đó là vì Tô Tranh không có ở đây, thiếu đi một người làm chỗ dựa tinh thần, cũng thiếu đi sức mạnh.
Bất quá cảm giác này không hề ảnh hưởng đến Đao Vương và Độc Cô Kiếm.
Đến nay, Đao Vương và Độc Cô Kiếm đều đã đạt tu vi Linh Tuyền bát cảnh, thêm Trầm Truyện Tinh cũng vừa đột phá, thực lực của nhóm người Bắc Vực tại Tinh Tông hiện tại cũng không hề yếu, tự vệ thì thừa sức.
Tần Tiểu Tô bĩu môi, định nói gì đó, nhưng đúng lúc này, toàn bộ Tân Nhân Phong rung chuyển, như thể động đất, rồi từ phía xa trên bầu trời Tân Nhân Phong vọng lại một tiếng nổ lớn.
Ầm…
Toàn bộ đệ tử Tân Nhân Phong đều nghe thấy tiếng động, vội vã ra khỏi phòng, ngẩng đầu nhìn lên trời.
Chỉ thấy trên bầu trời Tân Nhân Phong xuất hiện một đám mây đen khổng lồ, đen kịt như mực, hơn nữa còn tỏa ra một áp lực kinh người, khiến người bất an.
“Chuyện gì thế này, có chuyện gì xảy ra vậy?”
Mập mạp kinh hãi, bật dậy khỏi ghế.
Mọi người đều nhìn chằm chằm vào đám mây đen trên trời, không ai hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Lúc này, Đao Vương nhìn đám mây đen rồi đột nhiên nói: “Có người đột phá Vân Hải cảnh, chuẩn bị độ thiên kiếp.”
“Cái gì? Độ thiên kiếp?”
“Ai vậy?”
Mọi người nghe vậy đều giật mình.
“Không lẽ là Tô Tranh?” Cận Thiên buột miệng.
Mọi người khựng lại, thấy cũng không phải là không có khả năng.
Nhưng Độc Cô Kiếm bỗng lên tiếng: “Không phải Tô Tranh.”
“Sao ngươi chắc chắn vậy?” Mập mạp nghi hoặc nhìn Độc Cô Kiếm.
Độc Cô Kiếm đáp: “Nhìn hướng kiếp vân xem, đâu phải bên Tỉnh Tháp.”
“Cũng đúng, vậy thì là ai đột phá?”
Mọi người nhao nhao đoán già đoán non.
“Đoán nhiều làm gì, ra xem chẳng phải biết.”
Cuối cùng Mạc Linh Hi cắt ngang mọi người, dẫn đầu bay về hướng kiếp vân.
Mọi người nhìn nhau, rồi cũng đuổi theo.
Lúc này, những người khác ở Tân Nhân Phong cũng đã nhận ra kiếp vân.
“Mau nhìn, kiếp vân kìa, có người đột phá Vân Hải cảnh!”
“Người này là ai, chẳng lẽ là một trong mười người đứng đầu Phong Vân Bảng?”
“Mau đi xem thử…”
Trong chốc lát, toàn bộ đệ tử Tân Nhân Phong đều nhanh chóng đổ xô về phía kiếp vân.
Ngay cả trong trưởng lão đường, Giang Hải trưởng lão nhìn lên kiếp vân trên trời cũng không khỏi cảm thán: “Lâu lắm rồi mới thấy có người độ kiếp, lần này không biết là tiểu tử may mắn nào…”
Rất nhanh, mọi người đã đến một tiểu viện vắng vẻ ở Tân Nhân Phong. Nhìn kỹ thì thấy một kẻ tóc tai rũ rượi, bộ dạng chật vật, đang đứng dưới kiếp vân, toàn thân tỏa ra khí tức cường đại.
“Người đó là… Trác Nhất Vũ!”
“Sao lại là hắn, không thể nào!”
“Hắn chăng phải bị Tô ma đầu phế Linh Hải, còn làm đứt gân mạch toàn thân sao? Sao giờ hắn lại đột phá được?”
Thấy rõ người dưới kiếp vân, tất cả đệ tử Tinh Tông đều giật mình, không ai ngờ rằng người độ kiếp lại là Trác Nhất Vũ, kẻ đã bị Tô Tranh phế bỏ.
“Sao có thể…”
Đám Độc Cô Kiếm ở Bắc Vực cũng vừa tới, thấy Trác Nhất Vũ thì cũng kinh hãi.
“Chuyện này là thế nào, tại sao hắn không sao, mà tu vi còn đột phá?”
Cận Thiên cau mày, vẻ mặt ngưng trọng.
Trầm Truyện Tinh cũng sắc mặt khó coi nói: “Giờ không phải lúc lo hắn làm sao khôi phục và đột phá, mà phải nghĩ xem lát nữa đối mặt hắn thế nào.”
“Ý ngươi là sao?” Mập mạp quay lại hỏi.
“Chẳng lẽ các ngươi nghĩ, với thù hận giữa Tô Tranh và Trác Nhất Vũ, sau khi Trác Nhất Vũ đột phá sẽ bỏ qua sao?”
Vẻ mặt Trầm Truyện Tinh trở nên nghiêm trọng chưa từng thấy.
Nghe hắn nhắc, mọi người giật mình nhận ra, giữa Tô Tranh và Trác Nhất Vũ vốn có mối thù không đội trời chung.
Đầu tiên là phế Trác Nhất Vũ, phá Linh Hải, biến hắn thành phế nhân; sau còn giết chết em trai Trác Nhất Vũ. Mối thù sâu nặng như vậy, hiển nhiên không thể dễ dàng bỏ qua.
“Nói vậy, hắn vừa đột phá, việc đầu tiên là tìm Tô Tranh báo thù!”
Mập mạp ngớ người ra.
Độc Cô Kiếm và những người khác vẻ mặt nghiêm túc, không nói gì thêm, nhưng rõ ràng là đồng ý.
Hiểu ra mọi chuyện, mập mạp lập tức lo lắng, rồi nhìn lên kiếp vân trên trời: “Hy vọng thiên kiếp đánh chết tên vương bát đản này, thì chúng ta đỡ phải lo.
“…”
Mọi người cạn lời.
Trầm Truyện Tinh cười trừ: “Thật ra Mập mạp nói cũng không sai, thiên kiếp đâu dễ vượt qua như vậy…”
Ầm…
Trong lúc mọi người nói chuyện, kiếp vân trên trời càng lúc càng lớn, bên trong lôi điện đã bắt đầu lóe lên, thiên uy cuồn cuộn tràn xuống, khiến người xem cảm thấy áp lực, khó thở.
Mà Trác Nhất Vũ phía dưới, giờ phút này đã quét sạch vẻ tiều tụy trước đó, trên người tỏa ra năng lượng mạnh mẽ.
Trong mắt hắn ngưng tụ một luồng hắc khí, luồng hắc khí kia vô cùng quỷ dị, như thể có sinh mệnh, không ngừng đảo quanh trong mắt, khiến toàn bộ tròng mắt đều biến thành màu đen, không còn tròng trắng.
Hắn đứng thẳng người trong tiểu viện, ngẩng đầu nhìn kiếp vân trên trời, ngửa mặt lên trời gào thét.
Trong tiếng gào kia, tràn đầy vô tận oán hận, không cam lòng và cừu hận!
Chỉ nghe tiếng thôi, đám người Bắc Vực đã biết, Trác Nhất Vũ muốn báo thù.
Ầm…
Sau một hồi ấp ủ, kiếp vân trên trời cuối cùng cũng giáng xuống đạo thiểm điện đầu tiên.
Luồng lôi điện to bằng cánh tay đánh xuống trong nháy mắt, lóe lên rồi đánh thẳng vào người Trác Nhất Vũ.
“Đánh chết hắn, đánh chết hắn…”
Ngay khi thiên kiếp giáng xuống, Tần Tiểu Tô đứng bên cạnh không ngừng nắm chặt tay, hận không thể tự mình điều khiển lôi điện.
Mà ở một bên, trong một góc khuất của tiểu viện, Công Tôn Trì cũng đang nhìn Trác Nhất Vũ. Hắn đã tận mắt chứng kiến Trác Nhất Vũ nuốt Hoàng Tuyền Thần Dịch, cố nén thống khổ xé rách để rồi tái tạo, từ khi Linh Hải tái tạo, đến khi đột phá Linh Tuyền cảnh, tất cả đều nằm trong lòng bàn tay hắn.
Nhìn Trác Nhất Vũ điên cuồng chống chọi thiên kiếp, hắn dường như đã thấy trước kết cục của Tô Tranh, không khỏi nhếch mép cười lạnh: “Tô Tranh, ngươi cứ chờ xem, hy vọng ngươi sẽ thích món quà này. Không biết đến lúc đó ngươi còn mạng để sống không…”