Trong khách sạn, đại sảnh vắng vẻ, chỉ lác đác vài khách.
Từ khi Ngũ Ma Bảo tan rã, Ngũ Ma biến mất không dấu vết, khách khứa cũng chẳng còn mặn mà với việc tìm đến đây lánh nạn nữa.
Dù Thiên Ma Hội hiện giờ một tay che trời, nhưng so với sự tàn bạo của Ngũ Ma Bảo, chúng vẫn tỏ ra khoan dung hơn với người dân trong thành. Bởi vậy, chẳng còn ai nghĩ đến việc trốn chui trốn lủi nữa.
Hôm ấy, khách sạn bỗng đón hai vị khách lạ mặt, theo sau là một đám đông thuộc hạ của Thiên Ma Hội.
Một người trạc tứ tuần, để râu mép tỉa tót, trông trầm ổn, đại khí.
Người còn lại khoảng hơn hai mươi, diện mạo trẻ trung, tóc cắt ngắn, ánh mắt sắc lẻm, toát lên vẻ từng trải, lão luyện.
Hai người này chính là Hội trưởng Thiên Ma Hội, Dư Kính, và Phó hội trưởng, Vương Triển Bằng.
Vừa bước chân vào khách sạn, hai vị khách đang nhâm nhi chén rượu liền tái mặt, vội vã thanh toán rồi rời đi.
Chứng kiến cảnh này, Dư Kính khẽ cười, ánh mắt liếc qua tấm biển ghi quy tắc của khách sạn, rồi quay sang Vương Triển Bằng nói: "Nghe nói Đông Lai từng đến đây, nhưng cuối cùng phải ra về tay trắng. Không biết lần này chúng ta tới, kết quả sẽ ra sao?"
Vương Triển Bằng hờ hững đáp: "Hội trưởng, lẽ nào chúng ta thật sự phải ngồi xuống thương lượng với một ông chủ khách sạn, rồi cùng hắn chia sẻ Tội Ác Chi Thành này sao?"
“Ngươi không muốn?” Dư Kính nghiêng đầu nhìn Vương Triển Bằng.
Vương Triển Bằng cúi đầu, sắc mặt trầm xuống, im lặng không đáp.
Nhưng thái độ của hắn đã nói lên tất cả, hắn không phục.
Dư Kính hiểu ý, chậm rãi nói: "Ta biết, ngươi không cam tâm. Rõ ràng Tội Ác Chi Thành đã nằm trong tay chúng ta, Ngũ Ma Bảo cũng đã bị diệt trừ, giờ là lúc chúng ta độc bá nơi này, vậy mà lại phải chia sẻ với người khác. Ai mà cam lòng cho được? Nhưng mà..."
Hắn dừng lại, ánh mắt trở nên ngưng trọng: "Nhưng ngươi có từng nghĩ, ông chủ khách sạn này là ai? Vì sao hắn lại đến đây? Trận chiến trên Tuyết Sơn trước đó, ngươi nghĩ thật sự không liên quan đến hắn sao?"
“Hội trưởng, ý ngài là. hắn cũng tham gia trận chiến Tuyết Sơn?" Sắc mặt Vương Triển Bằng đột ngột biến đổi.
Dư Kính khẽ cười: "Tuy chuyện này trước đây do Đông Lai phụ trách, nhưng ta cũng nghe phong phanh. Thuộc hạ từng báo cáo rằng Đông Lai nghi ngờ ông chủ khách sạn này chính là Tô Tranh, còn phái người bí mật theo dõi. Sau đó, vào cái ngày xảy ra chuyện, thuộc hạ báo lại rằng ông chủ khách sạn đã mấy ngày không xuất hiện, dù chưởng quỹ nói hắn đang bế quan, nhưng thời gian trùng hợp đến đáng ngờ. Nếu ta đoán không sai, ông chủ khách sạn này chính là Tô Tranh! Và sự kiện trên Tuyết Sơn chắc chắn có liên quan đến hắn!"
"Hội trưởng, vậy chúng ta càng không thể bỏ qua hắn! Nghe nói hắn đang giữ một món bảo vật... Chẳng lẽ chúng ta không có ý định..." Vương Triển Bằng nghe ông chủ khách sạn là Tô Tranh, trong lòng liền rục rịch.
Dư Kính nghe vậy, mỉm cười lắc đầu: "Triển Bằng à, xem ra ngươi vẫn chưa lĩnh hội được mấu chốt của vấn đề."
"Hội trưởng..." Vương Triển Bằng tỏ vẻ khó hiểu.
Dư Kính đường như rất kiên nhẫn, từng chút một dẫn dắt Vương Triển Bằng tự suy nghĩ: "Triển Bằng à, ta hỏi ngươi, nếu ngươi đối đầu với ông chủ khách sạn này, ngươi có chắc thắng không?”
Vương Triển Bằng khẽ chau mày: "Ta chưa từng giao thủ với hắn, nên... ta không biết. Nhưng ta tin mình sẽ không thua hắn!"
Dư Kính lại lắc đầu, cười nói: "Vậy ngươi có nghe nói, hắn từng giao đấu với Quỷ Đầu Lão Nhân, kẻ có tu vi Vân Hải ngũ cảnh, mà không hề lép vế không?"
"Vân Hải ngũ cảnh? Điều đó không thể nào! Ai cũng biết Tô Tranh chỉ có tu vi Vân Hải nhất cảnh. Nếu ông chủ khách sạn này thật sự chỉ có Vân Hải nhất cảnh, hắn không thể mạnh đến vậy!" Vương Triển Bằng khẳng định.
Dư Kính lại nói: "Vậy ngươi nghĩ xem, trong trận chiến trên Tuyết Sơn, người khác đều chết cả, vì sao hắn lại sống sót?"
“Việc này.
"Ngươi cho rằng đó là vận may sao?"
Khóe miệng Dư Kính dần nhếch lên một nụ cười lạnh lùng: "Sai rồi, đó là thực lực. Dù chúng ta không biết chuyện gì đã xảy ra trên Tuyết Sơn ngày hôm đó, nhưng không nghi ngờ gì, nơi đó đã trải qua một trận đại chiến kinh hoàng. Đông Lai bỏ mạng, Ngũ Ma Bảo chỉ còn Sa Thành Giao sống sót, ngay cả Vô Thường tam huynh đệ cũng bị phế, Quỷ Đầu Lão Nhân chủ tớ thì mất tích không dấu vết, mà hắn lại bình an vô sự trở về. Ngươi vẫn cho rằng thực lực của hắn chỉ là Vân Hải nhất cảnh?"
Nghe Dư Kính nói vậy, Vương Triển Bằng dần toát mồ hôi lạnh, càng nghe càng kinh hãi.
Để xua tan nỗi sợ hãi, cuối cùng hắn cắn răng nói: "Ta không tin! Chưa giao thủ với hắn, ta không tin hắn mạnh đến vậy!"
Đúng lúc này, Thôi Lão Quỷ và Điêu Tiểu Tam bước ra đón khách, Dư Kính và Vương Triển Bằng không tiện nói thêm gì nữa.
Vừa ăn uống, hai người vừa quan sát xung quanh. Đợi mãi không thấy người cần gặp, Dư Kính bèn hỏi Thôi Lão Quỷ: "Chưởng quỹ, sao không thấy ông chủ của các ngươi đâu?"
Thôi Lão Quỷ giật mình. Hắn không biết thân phận của hai người này, cũng không rõ họ tìm Tô Tranh để làm gì, nên trong lòng đầy cảnh giác, cười hỏi: "Ông chủ của chúng tôi đang bế quan trên lầu, không biết hai vị tìm ông chủ của chúng tôi có việc gì?"
Dư Kính khẽ cười: "À, tại hạ Dư Kính, Hội trưởng Thiên Ma Hội. Vị này là Phó hội trưởng Vương Triển Bằng. Hôm nay chúng tôi đến đây vì nghe danh ông chủ của các ngươi thực lực bất phàm, nên muốn kết giao bằng hữu. Không biết ngươi có thể thông báo giúp một tiếng không?"
"Thiên Ma Hội?"
Nghe nói Hội trường và Phó hội trưởng Thiên Ma Hội đích thân đến, Thôi Lão Quỷ hơi biến sắc, rồi lập tức nháy mắt với Điêu Tiểu Tam, bảo hắn đi báo tin. Bản thân thì cười nói: "Hóa ra là hai vị đại nhân đến thăm, thật là vinh hạnh cho tiểu điểm. Có gì sơ suất, xin hai vị lượng thứ."
Vốn đã bất an trong lòng, Vương Triển Bằng thấy Thôi Lão Quỷ lảng tránh, trong lòng bỗng nổi lên sự nóng nảy, lập tức túm lấy cổ áo Thôi Lão Quỷ quát: "Hỗn trướng! Bảo ngươi đi thông báo với ông chủ của các ngươi, ngươi lảm nhảm cái gì? Cút ngay!"
Ầm!
Vương Triển Bằng vận linh lực vào tay, vung một cái, hất Thôi Lão Quỷ văng ra.
Thấy Thôi Lão Quỷ sắp va vào lan can cầu thang, bỗng một bàn tay vươn ra, đỡ lấy lưng Thôi Lão Quỷ, nhẹ nhàng nâng lên một chút, giúp hắn đứng vững.
Thôi Lão Quỷ lúc đầu giật mình, đến khi thấy người giúp mình là Tô Tranh, liền an tâm, hô lớn: "Lão bản”
Nghe tiếng gọi này, Dư Kính và Vương Triển Bằng lập tức nhìn về phía đầu cầu thang.
Chỉ thấy một nam tử khoảng hai mươi tuổi đang từng bước đi xuống. Nam tử mặc toàn đồ đen, khí chất trầm ổn, thái độ thong dong, ánh mắt sắc bén, trên người còn ẩn chứa một cỗ khí tức mạnh mẽ.
Người tới chính là Tô Tranh!