Thấy Công Tôn Vô Song lao tới, khóe miệng Tô Tranh khẽ nhếch lên một nụ cười khó nhận ra. Hắn nghênh chiến, vọt thăng lên phía trước, miệng hô lớn: "Tới thì tới, ta sợ ngươi chắc!"
Ầm! Ầm!
Linh khí từ tay hai người bùng nổ, chấn động khiến không gian vặn vẹo.
Những người xung quanh đều biết sắp có một trận đại chiến nảy lửa.
Công Tôn Vô Song đã chuẩn bị sẵn tâm lý. Nhìn tư thế của Tô Tranh, hắn biết đối phương đã dốc toàn lực, lập tức không dám khinh thường, dồn hết sức mạnh, nghênh đón đòn tấn công của Tô Tranh.
Đùng!
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, khiến màng nhĩ mọi người rung lên, vội vàng vận linh lực để ngăn cản sóng âm.
Nhưng lúc này, Công Tôn Vô Song trợn tròn mắt, bởi vì chưởng của hắn không trúng ai cả, mà đánh xuống đất.
Trước mặt hắn là một cái hố lớn sâu hoắm, đường kính hơn chục trượng, gần như có thể nhìn thấy mạch nước ngầm, nhưng lại không thấy bóng dáng Tô Tranh đâu.
Đúng lúc này, có người chợt nhìn thấy một bóng người xuất hiện cách đó hơn mười trượng, lập tức hô lớn: "Mau nhìn, hắn ở kia!"
"Đáng chết, hắn đang đùa bỡn chúng ta, hắn muốn chạy!”
"Tuyệt đối không thể để hắn chạy thoát, đuổi theo!"
Mọi người ở cửa thành lúc này mới phản ứng lại, chửi ầm lên vì sự vô sỉ của Tô Tranh, rồi lập tức đuổi theo.
Dẫn đầu là các thiếu chủ của ngũ đại gia tộc.
"Đáng giận, tên hỗn đản này dám đùa bỡn ta, chờ ta bắt được hắn, nhất định phải băm hắn thành trăm mảnh!"
Công Tôn Vô Song tức giận đến tái mét cả môi, thân thể hóa thành một đạo ảo ảnh, đuổi theo hướng Tô Tranh bỏ chạy.
Sau khi thi triển Tiểu Na Di thoát khỏi vòng vây, Tô Tranh lập tức tăng tốc đến cực hạn, một đường hướng bắc mà chạy.
Người của ngũ đại gia tộc và Luyện Khí Sư công hội đều có mưu đồ riêng, nên dù Tô Tranh có giải thích thế nào, bọn họ cũng sẽ không tin. Tô Tranh liền từ bỏ ý định giải thích.
Nhìn lại phía sau, thấy đám người vẫn đang đuổi sát, ánh mắt Tô Tranh trở nên lạnh lẽo. Hắn vận chuyển Bạch Hổ Trấn Thiên Công đến cực hạn, tốc độ lại nhanh thêm vài phần.
"Hi vọng các ngươi đừng ép ta, nếu không, ta chỉ còn cách vận dụng chiêu đó..."
Trong đáy mắt Tô Tranh lóe lên một tia kiên quyết, hắn định dùng 'Cửu Tỉnh Sát Thần Trận.
Mặc dù hắn vẫn chưa thể hoàn toàn khống chế uy lực của trận pháp này, nhưng nếu bị dồn đến bước đường cùng, hắn cũng không còn cách nào khác ngoài liều mạng.
Vút! Vút! Vút!
Đám người phía sau vẫn bám riết không tha. Các thiếu chủ của ngũ đại gia tộc dẫn đầu, phía sau là người của Luyện Khí Sư công hội, rồi đến các thế lực gia tộc khác của Trung Châu.
Mặc dù bọn họ không dám trắng trợn cướp đoạt với ngũ đại gia tộc và Luyện Khí Sư công hội, nhưng họ cũng muốn tìm cơ hội xem có thể có được Liễu Thụ Linh hay không.
Một khi có được, rất có thể Trung Châu sẽ có sáu đại gia tộc thay vì năm.
...
Một đường chạy như bay, Tô Tranh cuối cùng cũng đến một dãy núi lớn.
Trong núi cây cối cao ngút, rừng sâu lá rậm, ở đây người khác rất khó truy dấu hắn.
"Nếu bọn chúng còn dám truy vào, đừng trách ta hạ sát thủ!"
Trong mắt Tô Tranh lóe lên sát khí, sau đó không chút do dự chưi vào rừng cây.
Ngay sau đó, người của ngũ đại gia tộc và Luyện Khí Sư công hội cũng đuổi theo dấu vết của Tô Tranh, đến trước dãy núi.
"Thiếu chủ, mục tiêu chắc chắn đã trốn vào rừng cây rồi, chúng ta phải làm gì tiếp theo?"
Một đệ tử của Công Tôn gia sau khi dò xét xung quanh, phát hiện dãy núi này diện tích cực lớn, không có đường nào khác để trốn thoát.
Công Tôn Vô Song quan sát dãy núi, mắt khẽ nheo lại nói: "Tìm kiếm cho ta, dù thế nào cũng không thể để Tô Tranh chạy thoát. Chỉ cần phát hiện dấu vết của hắn, lập tức báo tin cho ta!"
"Vâng!"
Nhận lệnh, những người Công Tôn Vô Song mang theo lập tức chia nhau chui vào rừng núi, tiếp tục truy tìm.
Theo sát đó, người của tứ đại gia tộc khác cũng đến trước dãy núi. Thấy bên ngoài chỉ còn lại một mình Công Tôn Vô Song, Quý Tử Dạ và những người khác liếc nhìn nhau, rồi cũng ra lệnh cho thủ hạ đuổi vào, còn mình ở bên ngoài quản lý đại cục.
"Lần này nhiều người lục soát như vậy, Tô Tranh chắc chắn không thoát được!"
Triệu Thanh Long nói chắc như đinh đóng cột.
Long Giác nghe vậy, khẽ cười nói: Không biết nhà nào trong chúng ta sẽ tìm được tên kia trước."
"Hay là thế này, chúng ta đánh cược một ván."
Công Tôn Vô Song đột nhiên lên tiếng.
Những người khác nhìn qua, hỏi: "Ngươi muốn cược gì?"
"Cược xem năm nhà ai tìm được Tô Tranh trước, Liễu Thụ Linh sẽ thuộc về người đó, những người khác không được cướp. Thế nào, các ngươi có dám cược không?"
Công Tôn Vô Song ra vẻ nắm chắc phần thắng trong tay.
Những người khác chần chừ một lát, rồi nhìn Công Tôn Vô Song nói: "Được, cứ làm như vậy!"
Trong lúc bọn họ nói chuyện, người của Luyện Khí Sư công hội cũng đuổi đến từ một hướng khác.
Lý Mục lần này không tự mình đuổi theo, mà phái Hạ Vô Hại, Phù Văn Tông Sư trẻ tuổi nhất của Luyện Khí Sư công hội, dẫn đội.
Vào rừng cây, Hạ Vô Hại liền phân phó thuộc hạ: "Mọi người cẩn thận, nơi này núi cao rừng sâu, phải lục soát cẩn thận. Phù Văn Hiệt trên người tiểu tử kia vô cùng quan trọng, tất cả các ngươi đều phải triển khai thần niệm điều tra, tuyệt đối không được để tiểu tử kia chạy thoát."
"Vâng!"
...
Trong rừng cây, các phe tản ra, tạo thành một hình quạt khổng lồ, triển khai lục soát trên diện rộng.
Đệ tử Công Tôn gia đi ở phía nam, bọn họ bám theo dấu chân của Tô Tranh, nên ở gần lộ tuyến đào tẩu của Tô Tranh nhất.
Một người đang từng bước điều tra trong bụi cỏ. Vừa vén một bụi cỏ lên, hắn chợt thấy một bóng người đang núp bên trong, vừa định kêu lên, liền bị bịt miệng lại, rồi bị kéo vào bụi cỏ.
Rắc.
Tô Tranh vặn gãy cổ một tên, xuyên qua bụi cỏ nhìn về phía những người khác, sát ý trong mắt dần đậm, "Đã các ngươi dám truy vào, vậy đừng hòng quay về!"
Ở một nơi khác, một đệ tử Công Tôn gia tu vi đạt tới Vân Hải nhị cảnh chợt thấy phía trước có một hốc cây, hắn lập tức gọi những người bên cạnh cùng đi.
Đến cửa động, mấy người liếc nhau, rồi tên đệ tử Vân Hải nhị cảnh đi trước vào trong, để hai người kia canh ở cửa hang, đề phòng bất trắc.
Tìm kiếm một vòng trong động, kết quả không phát hiện gì. Nhưng khi hắn đi ra cửa động, lại không thấy bóng dáng đồng bạn đâu.
Đang lúc nghỉ ngờ, trên đỉnh đầu bỗng xuất hiện một tia sát cơ. Hắn ngẩng đầu lên, lập tức thấy Tô Tranh đang bổ một chưởng xuống đầu hắn.
Phanh!
Trong khoảnh khắc nguy cấp, tên đệ tử kia vội vàng lộn một vòng, dù tránh được một cách chật vật, nhưng cũng thoát được một kiếp.
"Người đâu mau đến, hắn ở đây!"
Tên đệ tử bị dọa sợ hãi, lập tức hô lớn.
Ánh mắt Tô Tranh run lên, trực tiếp đánh ra Khốn Tiên Tác trói lại, rồi trong nháy mắt áp sát, bàn tay hóa đao, nhẹ nhàng lướt qua cổ họng tên đệ tử kia. Cổ họng hắn ngừng lại một lát rồi máu tươi trào ra, sau đó ngã xuống đất.
Giải quyết xong ba người, Tô Tranh không thèm nhìn thi thể của họ, cảm nhận được có người đang tiến đến gần, liền quay đầu, một lần nữa biến mất vào trong rừng cây mênh mông...