Nghe tiếng, mọi người cùng nhau nhìn lại, thấy một người toàn thân áo đen, khóe miệng nhếch lên đầy vẻ trêu tức. Đôi mắt hắn đỏ ngầu những tia máu, nom thật đáng sợ.
Người này chính là Vô Nhai, cao thủ xếp thứ mười tám trên Phong Vân Bảng.
"Ngươi vừa nói Tô Tranh đang sáng tạo công pháp? Sao ngươi biết?"
Thấy Vô Nhai, ai nấy đều nhớ tới sở thích khát máu của hắn, da gà nổi hết cả lên. Nhưng Cận Thiên vẫn không nén được tò mò, hỏi.
Vô Nhai liếc nhìn gian phòng của Tô Tranh, cười nhạt: "Thực ra, tu vi đạt tới Linh Tuyền cửu cảnh, rất nhiều tu giả đã có thể mơ hồ chạm đến một chút 'đạo'. Một khi chạm đến, họ sẽ lập tức cảm ngộ được rất nhiều điều, thậm chí cảm ứng được con đường tương lai của mình.
Có thể là quanh co, trắc trở, hoặc đầy gian nan. Mỗi người cảm nhận một kiểu, và chính vì cảm nhận được, họ mới muốn tìm cách hóa giải, theo bản năng sẽ muốn né tránh điều xấu, đón nhận điều tốt. Cách tốt nhất để hóa giải, chính là sáng tạo ra công pháp thuộc về riêng mình, đi con đường của mình. Như vậy mới có thể giảm bớt đường vòng, những trắc trở về sau cũng sẽ nhẹ bớt.
Cho nên, tu giả nào cảm ngộ được đạo vận, nhất định sẽ sáng tạo công pháp riêng, đó là con đường ai cũng phải đi."
"Vậy ý ngươi là, Tô Tranh đã chạm đến 'Đạo'?" Trầm Truyện Tinh chau mày hỏi.
"Ta cũng nghĩ vậy. Với thực lực của hắn, chạm đến đạo vận bây giờ chẳng có gì lạ..."
Vô Nhai thản nhiên nói.
Mọi người tỏ vẻ suy tư. Lời của Võ Nhai giúp họ sớm hiểu ra một vài điều, khiến ai nấy đều chìm vào trầm ngâm.
Chỉ có gã mập là chẳng mảy may để ý. Gã còn lâu mới đạt tới cảnh giới đó, nên những chuyện chưa đâu vào đâu này chẳng lọt mắt gã. Gã nhìn Vô Nhai, chợt nghĩ: "À phải, ngươi đến đây làm gì?"
Vô Nhai tùy tiện liếc gã mập một cái, nhưng gã lập tức dựng tóc gáy, lùi xa tít.
Danh tiếng "Nhân Ma khát máu" của Vô Nhai quả là quá lớn.
Thấy gã mập phản ứng dữ dội như vậy, Vô Nhai cười khẩy: "Ta đến tìm hắn khiêu chiến."
“Khiêu chiến?”
Mọi người giật mình, khó hiểu hỏi.
"Hôm nay là cuối tháng rồi!"
Nghe Vô Nhai nhắc, mọi người mới bừng tỉnh. Thì ra thời gian trôi nhanh vậy, đã hết một tháng, lại đến kỳ khiêu chiến cuối tháng.
Vừa rồi Vô Nhai đã cùng đệ tử Tinh Tông đợi Tô Tranh ở quảng trường hơn nửa ngày, nhưng chẳng thấy bóng dáng Tô Tranh đâu, đến cả người trong tiểu viện này cũng bặt vô âm tín.
Vậy nên Vô Nhai đã cáo biệt Giang Hải trưởng lão, trực tiếp tìm đến tận cửa.
Lần này chỉ có một mình Vô Nhai muốn khiêu chiến top 10, nên động tĩnh không lớn như trước, cũng không cần trưởng lão chủ trì.
Không ngờ vừa vào tiểu viện, Vô Nhai đã cảm ứng được khí cơ của Tô Tranh trong phòng.
"Đúng ha, suýt nữa quên mất, hôm nay là ngày khiêu chiến cuối tháng. Nhưng Tô Tranh đang bế quan ngộ đạo, giờ làm sao?"
Mọi người quay sang nhìn cửa phòng Tô Tranh, lên tiếng nhắc nhở, sợ quấy rầy Tô Tranh, phá hỏng quá trình ngộ đạo của hắn.
Vô Nhai nghênh ngang ngồi xuống bàn đá bên cạnh, cười lạnh: "Không sao, ta có thể đợi hắn ra."
Nghe hắn nói vậy, mọi người bèn ngồi xuống ngoài cửa.
Gã mập cứ liếc trộm Vô Nhai. Gã luôn cảm thấy, nếu không vì đôi mắt đỏ ngầu những tia máu kia, cùng với lệ khí trên người, thì Vô Nhai cũng không đến nỗi đáng ghét như vậy.
Mọi người chờ mãi mà trong phòng vẫn không có động tĩnh, ai nấy đều thấy hơi chán.
Bỗng nhiên, Độc Cô Kiếm đứng lên, tiến thẳng đến trước mặt Vô Nhai, lạnh lùng nói: "Ta muốn khiêu chiến ngươi!"
Nghe câu này, Trầm Truyện Tỉnh, Đao Vương đều ngơ ngác nhìn sang, không ngờ Độc Cô Kiếm lại đột ngột khiêu chiến Vô Nhai.
Đến cả Vô Nhai cũng không ngờ tới. Hắn kinh ngạc quay đầu, nhìn lướt qua Độc Cô Kiếm, theo thói quen liếm môi, cười khẩy: "Linh Tuyền thất cảnh? Thực lực đó mà cũng đòi khiêu chiến ta?"
"Đúng vậy."
Độc Cô Kiếm đáp cụt lủn.
"Vì sao?" Vô Nhai hỏi.
“Ta muốn xem, thực lực của ta sau thời gian liều mạng tu luyện này, rốt cuộc kém các ngươi bao nhiêu." Độc Cô Kiếm là một người cố chấp như vậy.
Dù biết rõ không địch lại, hắn vẫn muốn rút kiếm.
Nhưng Vô Nhai cười lạnh một tiếng, nói: "Thì ra ngươi muốn dùng ta để khảo nghiệm thực lực của mình. Vậy ta có lý do gì phải chấp nhận khiêu chiến của ngươi?"
Độc Cô Kiếm nói: "Bởi vì ngươi không thể từ chối khiêu chiến của ta."
"Hả? Ngươi khiêu chiến ta, ta có chấp nhận hay không là việc của ta, sao ta lại không thể từ chối?" Vô Nhai buồn cười nhìn Độc Cô Kiếm, hoàn toàn không hiểu lối nghĩ của hắn.
Đến cả gã mập cũng bị Độc Cô Kiếm làm cho mơ hồ.
Độc Cô Kiếm vẫn lạnh lùng như vậy, nói thẳng: "Bởi vì từ giờ, ta cũng muốn khiêu chiến Tô Tranh. Theo quy tắc, nếu nhiều người cùng khiêu chiến một người, thì những người khiêu chiến phải phân thắng bại trước, người thắng mới có quyền khiêu chiến Tô Tranh. Cho nên, ngươi nhất định phải chấp nhận khiêu chiến của ta!"
Nghe xong lời này của Độc Cô Kiếm, Vô Nhai cùng Tần Tiểu Tô đều ngẩn người.
Đây là lần đầu tiên sau bao nhiêu năm, Độc Cô Kiếm nói nhiều đến vậy. Càng không ai ngờ được, hắn lại nghĩ ra một chiêu tuyệt diệu như vậy, khiến Vô Nhai không thể không ứng chiến.
Sau một thoáng sững sờ, Vô Nhai lập tức ngửa mặt lên trời cười ha hả: "Không sai, theo quy củ ta không thể từ chối. Đã vậy, ta chấp nhận khiêu chiến của ngươi..."
Đến khi Cận Thiên hoàn hồn lại, Độc Cô Kiếm và Võ Nhai đã đứng đối diện nhau trong tiểu viện, khí thế khác biệt tỏa ra tử cả hai.
Độc Cô Kiếm nắm chặt thanh trường kiếm đỉnh cấp Linh Khí lấy được từ Ma Sơn bí cảnh. Linh khí vừa rót vào thân kiếm, lập tức bao phủ một tầng quang mang màu lam nhạt. Cùng lúc đó, một cỗ kiếm ý bức người chậm rãi lan tỏa.
"Kiếm ý thật kinh người!"
Vô Nhai nheo mắt nhìn Độc Cô Kiếm. Hắn đã cảm nhận được kiếm ý mãnh liệt tỏa ra từ đối phương. Kiếm ý ấy, dù cách xa, cũng khiến hắn cảm thấy lạnh sống lưng.
Xoẹt...
Trong tĩnh lặng, tựa như tiếng kèn xung trận. Độc Cô Kiếm vung trường kiếm trong tay, ánh sáng màu lam nhạt trên thân kiếm lập tức phản chiếu một vệt sáng, bắn về phía mắt Vô Nhai.
Vô Nhai theo bản năng nghiêng đầu. Cũng ngay lúc đó, Độc Cô Kiếm ra tay. Trường kiếm vừa xuất chiêu đã tràn đầy linh khí, rồi vọt lên không trung, kiếm mang tăng vọt, trong nháy mắt hóa thành một thanh cự kiếm dài đến mười mấy trượng, cuối cùng chẻ dọc xuống từ trên trời.
Đến khi Vô Nhai hoàn hồn, hắn đã bị kiếm ý khóa chặt, không thể tránh né.
Thấy kiếm quang sắp chém trúng mình, trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, hồng quang trong mắt Vô Nhai bùng lên dữ dội. Trong cơ thể hắn vang lên một tiếng nổ lớn, một cỗ ma khí vô tận tuôn trào, trong chốc lát bao bọc lấy hắn.
Khoảnh khắc sau, kiếm quang chém xuống lớp ma vụ.
...