Nghe Trác Nhất Văn nói, trong đáy mắt Tô Tranh lóe lên tia hung ác: "Vậy sao? Vậy ta cứ chờ xem, là ngươi hồi phục nhanh, hay là ta đánh nhanh hơn”
Vút...
Vừa dứt lời, Tô Tranh lao tới, Kình Thiên Côn lại xuất hiện trong tay. Đầu côn ma sát mặt đất, tạo thành một vệt cháy xém. Khi đến gần Trác Nhất Văn, hắn vung mạnh tay, hung hăng quật Kình Thiên Côn xuống.
Ầm!
Trác Nhất Văn lập tức chui xuống đất. Kình Thiên Côn giáng xuống, tạo thành một cái hố lớn trên quảng trường.
“Ngươi nghĩ ta sẽ đứng im để ngươi đánh chắc?"
Trác Nhất Văn thò đầu ra từ phía sau lưng Tô Tranh. Tô Tranh quát lớn, lại vung côn tới, lần này suýt chút nữa trúng đầu đối phương.
Trác Nhất Văn lại trốn xuống đất, rồi liên tục xuất hiện từ mọi hướng quanh Tô Tranh.
Kình Thiên Côn của Tô Tranh lúc này chẳng khác nào một cái búa tạ, không ngừng giáng xuống những vị trí Trác Nhất Văn vừa xuất hiện. Mặt đất bị nện thành trăm ngàn cái lỗ, nhưng đối phương lại trơn tuột như lươn, không tài nào đánh trúng.
Thấy Trác Nhất Văn chỉ lo né tránh, đám mập mạp không nhịn được lên tiếng: "Này, cứ trốn tránh thế này thì còn ý nghĩa gì, còn gọi là khiêu chiến sao? Trưởng lão, thế này không công bằng!"
"Đúng đấy, xem chán quát”
"Cứ trốn dưới đất, ngươi tưởng mình là chuột chũi à?"
Dần dà, các đệ tử Tinh Tông cũng thấy chán, bắt đầu oán trách.
Trác Nhất Văn bất ngờ thò đầu lên từ dưới đất, nghe thấy những lời bàn tán, cười lạnh: "Các ngươi biết gì chứ? Ta đang tiêu hao thể lực của hắn đấy. Chiến đấu không phải cứ mạnh là thắng, phải dùng đầu óc. Nhưng nếu các ngươi không thích kiểu chiến đấu này, cũng được thôi, vậy thì để các ngươi thấy thực lực thật sự của ta!"
Ầm!
Vừa đứt lời, Kình Thiên Côn của Tô Tranh lại giáng xuống, nhưng lần này Trác Nhất Văn không hề tránh né. Hai tay hắn lập tức biến thành màu vàng kim, rồi chủ động đưa tay ra, chộp lấy Kình Thiên Côn.
Keng!
Kình Thiên Côn đập vào cánh tay Trác Nhất Văn, phát ra âm thanh kim loại chói tai.
"Kim hệ công pháp!" Trầm Truyện Tinh kêu lên khi thấy hai tay vàng rực của Trác Nhất Văn.
Tô Tranh thấy Kình Thiên Côn bị giữ chặt, theo phản xạ giật mạnh về, nhưng không ngờ Trác Nhất Văn nắm chặt côn không buông. Theo lực kéo của Tô Tranh, Trác Nhất Văn cũng bị lôi lên khỏi mặt đất, người lao nhanh về phía Tô Tranh theo Kình Thiên Côn.
“Thủy Long Ngâm!”
Trác Nhất Văn hét lớn, tung một chưởng ra.
Một luồng linh lực màu xanh lam tuôn ra từ lòng bàn tay hắn, hóa thành một con cự long màu nước trong không trung. Con rồng gầm lên một tiếng, há miệng ngoạm lấy Tô Tranh, như muốn nuốt chửng.
"Bất Động Minh Vương!"
Tô Tranh quát khẽ, dồn lực vào cơ thể, ngưng tụ phía sau lưng một pho tượng pháp tướng khổng lồ màu vàng kim.
"Đây chăng phải tuyệt kỹ Bất Động Minh Vương Ấn của Công Tôn gia sao? Sao Tô ma đầu cũng biết?" Các đệ tử Tỉnh Tông lập tức xì xào bàn tán.
Trong đám đông, Công Tôn Trì, kẻ vẫn bí mật theo dõi trận chiến, lẩm bẩm chửi rủa khi thấy Tô Tranh thi triển Bất Động Minh Vương Ấn: "Khốn kiếp!"
Thực ra, ngay cả hắn cũng không biết Tô Tranh học lỏm được Bất Động Minh Vương Ấn từ lúc nào.
Ầm!
Minh Vương vàng rực giơ một bàn tay khổng lồ, dễ dàng chặn đứng đòn tấn công của thủy long.
Trác Nhất Văn thấy chiêu thức không hiệu quả, lộn người trên không, sau khi tiếp đất, hai tay đột ngột đập mạnh xuống mặt đất, hét lớn: "Địa Vương!”
Ầm ầm...
Theo hai tay hắn ấn xuống, mặt đất quảng trường rung chuyển dữ dội, như động đất. Ngay sau đó, Trác Nhất Văn giơ hai tay lên, một đôi bàn tay khổng lồ màu xám tro bất ngờ trồi lên từ dưới đất.
Rồi một người khổng lồ bằng đất, hai tay chống xuống đất, từ từ vùng vẫy trồi lên. Khi đã hoàn toàn chui lên, nó cao tới mười mét.
"Đây... Đây cũng là Thổ hệ công pháp?" Mập mạp há hốc mồm kinh ngạc.
Ngay cả Độc Cô Kiếm và Đao Vương cũng đồng thanh thốt lên: "Không hổ là tuyệt kỹ cái thế ba trăm năm trước, Ngũ Hành Thần Quyết quả nhiên biến hóa khôn lường, huyền diệu khó tải”
Uỳnh!
Khi người khổng lồ đã hoàn toàn trồi lên, nó giậm chân xuống đất, cả vùng rung chuyển.
Tô Tranh nheo mắt lại, nhìn người khổng lồ hoàn toàn làm bằng đất trước mặt, cũng cảm thấy có chút áp lực.
"Hừ, các ngươi tưởng Thổ hệ công pháp của Ngũ Hành Thần Quyết chỉ có Độn Địa Thuật thôi sao?"
Trác Nhất Văn cười lạnh, rồi giơ hai tay lên, như điều khiến con rối, chỉ huy người khổng lồ đất lao về phía Tô Tranh.
"Giết!"
Ánh mắt Tô Tranh lóe lên, đối diện với người khổng lồ mà không hề nao núng, xông lên nghênh chiến. Tay cầm Kình Thiên Côn, dồn đầy sức lực, vung côn vào bàn tay khổng lồ của đối phương.
Bình!
Người khổng lồ đất giơ nắm đấm lên, lập tức va chạm với Kình Thiên Côn. Một tiếng nổ lớn vang lên, nắm đấm của người khổng lồ bị đánh văng ra một mảng đất lớn, như một tảng đá khổng lồ rơi từ trên trời xuống.
Nhưng lực đánh của lô Tranh cũng bị cản lại.
Ngay sau đó, tay còn lại của người khổng lồ nhanh chóng chộp lấy Tô Tranh, như muốn tóm gọn trong lòng bàn tay, bóp chết.
"Thiên Bằng Cực Tốc!"
Tô Tranh thi triển tốc độ cực nhanh, lao lên cao, rồi đứng trên đỉnh đầu người khổng lồ, giơ cao Kình Thiên Côn, hét lớn: "Chấn Thiên Côn!"
Hô...
Khí lưu màu trắng lập tức bao quanh Kình Thiên Côn. Theo tiếng hét của Tô Tranh, Kình Thiên Côn đột nhiên bùng nổ trong khí lưu trắng, giáng thắng xuống đầu người khổng lồ.
Ầm!
Một tiếng nổ long trời lở đất, người khổng lồ phát ra tiếng gào thét thảm thiết. Từ đỉnh đầu, một vết nứt đen ngòm xuất hiện, rồi lan nhanh xuống dưới, xẻ đôi người khổng lồ.
Ầm!
Người khổng lồ vỡ tan, hóa thành đất đá vương vãi khắp mặt đất.
“Hay lắm, biết ngay chút trình độ ấy không làm khó được Tô lão đại mà. Lão đại quả nhiên không làm ta thất vọng, ha ha ha." Mập mạp thấy Tô Tranh đánh tan người khổng lồ, không nhịn được nhảy cẵng lên reo hò.
Nhưng khi tiếng cười còn chưa dứt, Trác Nhất Văn nhếch mép cười khẩy, rồi lại giơ hai tay lên, kéo mạnh trong không trung. Đất đá đã mất đi sinh mệnh lực trên mặt đất lập tức di chuyển, rồi từ từ ngưng tụ lại, cao dần lên, chẳng mấy chốc lại tái tạo thành một người khổng lồ mới.
"Cái... Cái này sao có thể?" Mập mạp trợn tròn mắt.
Đao Vương bên cạnh nói: "Người khổng lồ này được ngưng tụ từ sức mạnh của Trác Nhất Văn, cho nên chỉ cần Trác Nhất Văn không ngã, người khổng lồ này có thể liên tục tái tạo. Vì vậy... mấu chốt vẫn là bản thân Trác Nhất Văn!"
"A..."
Chứng kiến cảnh tượng này, ngay cả các đệ tử Tỉnh Tông cũng vô cùng kinh ngạc, thầm cảm thán trong lòng: Ngũ Hành Thần Quyết thật sự quá mạnh mẽ!