Mập mạp vừa dứt lời đã vội vã xoay người bỏ chạy. Đúng lúc Vương Luân quay đầu lại, hắn kinh hoàng phát hiện một con Đại Thương Hùng cao lớn như tòa nhà, gầm thét lao thăng đến trước mặt. Không nói lời nào, nó giơ vuốt gấu vồ xuống.
“...”
Vương Luân khựng lại trong khoảnh khắc, rồi nhanh chóng hoàn hồn, chửi thề một tiếng rồi vội vàng ra tay, dồn toàn bộ sức lực vào hai tay để nghênh đỡ.
"Phanh!"
Ngay sau đó, bàn tay gấu khổng lồ của Đại Thương Hùng giáng xuống người Vương Luân. Một tiếng "xùy" vang lên, hai chân Vương Luân trượt dài trên mặt đất, tạo thành hai vệt ma sát sâu hoắm.
Điều đáng kinh ngạc hơn là Vương Luân lại có thể gắng gượng đỡ được đòn tấn công này của Đại Thương Hùng.
Trốn trong lùm cỏ gần đó, mập mạp quay đầu chứng kiến cảnh tượng này thì ngây người như phỗng: “Gã này vậy mà đỡ được một kích của Đại Thương Hùng? Thật đáng sợ! Không hổ là cường giả xếp thứ sáu mươi bảy trên Phong Vân Bảng, quả nhiên không phải là hư danh!”
Đỡ được đòn tấn công của Đại Thương Hùng, Vương Luân lúc này trong lòng đầy phẫn uất, thầm rủa: “Tên mập chết tiệt kia, không phải đi ị sao? Sao đi vệ sinh lại có thể chọc vào con Đại Thương Hùng thực lực sánh ngang Linh Tuyền cửu cảnh này? Chẳng lẽ hắn ị lên đầu nó à?!”
Điều đáng bực hơn là thằng mập gây họa xong thì ba chân bốn cẳng bỏ chạy, còn đẩy mình ra chịu trận. Quả thực quá oan ức!
Đại Thương Hùng lúc này gầm lên một tiếng, mặc kệ Vương Luân có oan hay không, cứ thế vung tay gấu mà tấn công. Móng vuốt của nó vừa khỏe vừa sắc, mỗi lần vồ xuống lại để lại một dấu ấn sâu hoắm trên mặt đất.
Ban đầu Vương Luân còn cố gắng đỡ được vài chiêu, nhưng sau đó phát hiện con gấu này quá khỏe, hứng đòn nào đau đòn nấy. Thế là hắn liền từ bỏ phòng thủ, bắt đầu né tránh, giao chiến với Đại Thương Hùng.
Vương Luân không hổ là một trong những cường giả hàng đầu trên Phong Vân Bảng. Đối mặt với Đại Thương Hùng, hắn nhanh chóng ổn định thế trận, bộc phát toàn bộ thực lực Linh Tuyền cửu cảnh, vậy mà đánh ngang ngửa với nó. Thậm chí, dần dần dựa vào sức mạnh vượt trội, hắn còn chiếm thế thượng phong.
Chứng kiến cảnh này, mập mạp thầm lè lưỡi: “May mà Bàn gia thông minh, không đối đầu trực diện với gã này. Nếu không, có thêm một mình ta nữa cũng không phải đối thủ của hắn.”
Nhìn thấy Vương Luân mạnh mẽ như vậy, mập mạp bắt đầu âm thầm cảm thấy may mắn vì sự khôn ngoan của mình.
Dưới gốc cây lớn, Vương Luân và Đại Thương Hùng giao chiến long trời lở đất. Khí thế của Vương Luân dần tăng lên, mỗi cú đấm tung ra đều khiến Đại Thương Hùng, vốn xưng bá một phương trong khu rừng này, phải đau đớn gào thét.
“Hừ, súc sinh vẫn là súc sinh. Dù ngươi có mạnh hơn nữa, cũng không thể mạnh hơn ta. Hôm nay ta sẽ chặt tay gấu của ngươi, biến thành mồi nhậu!”
Vương Luân ngạo nghễ tuyên bố, hai bàn tay vung ra như sấm sét, khiến Đại Thương Hùng gào thét liên tục. Trong khoảnh khắc, hắn tựa như một chiến thần.
Ngay lúc khí thế của Vương Luân đang ở đỉnh cao, khi Đại Thương Hùng gần như không thể chống đỡ và chuẩn bị bỏ chạy, đúng lúc Vương Luân muốn thừa thắng xông lên tiêu diệt nó thì đột nhiên... bụng hắn ọc ọc kêu lên một tiếng.
“Ta...”
Bụng Vương Luân quặn thắt, sắc mặt hắn biến đổi: “Chuyện gì thế này?”
Lời vừa dứt, bụng hắn lại kêu òng ọc không ngừng. Hơn nữa, hắn còn cảm thấy hậu môn nóng ran, một luồng phân ý cực mạnh đang muốn trào ra.
“Ta khỉ gió...”
Vương Luân không nhịn được chửi ầm lên. Linh khí trong cơ thể hắn dưới tác động của luồng phân ý mãnh liệt này lập tức trở nên hỗn loạn, khiến hắn không thể kiểm soát được cơ thể, loạng choạng muốn ngã.
Trong khoảnh khắc đó, trong đầu hắn đột nhiên hiện lên khuôn mặt béo phệ tươi cười của mập mạp. Nhớ lại mọi chuyện từ đầu đến cuối, Vương Luân lập tức bừng tỉnh ngộ ra. Nếu đến nước này mà hắn còn không đoán ra là mập mạp giở trò quỷ thì hắn có thể chết được.
"Rống?"
Đại Thương Hùng thấy Vương Luân từ trên trời rơi xuống thì khó hiểu gầm lên một tiếng. Sau đó, nó phát hiện đây là một cơ hội tốt. Đôi tay gấu to lớn gầm thét lao xuống, vồ về phía Vương Luân.
“Ngươi muốn chết!”
Vương Luân cố nén cơn đau bụng, gồng mình giơ hai tay lên nghênh đón. Nhưng vừa mới giơ tay lên, bụng hắn lại kêu òng ọc, cảm giác kia căn bản không thể kìm nén được.
"Phanh..."
Trong lúc hắn ngây người, tay gấu đã giáng xuống người hắn. Vương Luân kêu lên một tiếng rồi bay ra xa. Dưới sức mạnh của cú đánh này, ý chí mà hắn cố gắng kìm nén cũng lập tức buông lỏng. Kết quả là người hắn còn đang trên không trung thì nghe thấy trong quần phát ra một tiếng "phốc phốc", một âm thanh kinh thiên động địa vang lên.
Mập mạp nấp trong bụi cỏ nhìn thấy rõ ràng, quần Vương Luân đã dính đầy phân, từ xa đã có thể ngửi thấy một mùi hôi thối nồng nặc.
“Ta khỉ gió, gã này thật sự ị ra quần?!”
Mập mạp trợn tròn mắt, rồi cười phá lên: “Cường giả xếp thứ sáu mươi bảy trên Phong Vân Bảng, trong lúc giao chiến với Đại Thương Hùng lại bị đánh đến mức ị ra quần. Chuyện này mà truyền ra ngoài thì chắc chắn sẽ náo loạn lắm đây, ha ha ha...”
Trong lúc mập mạp cười trên nỗi đau của người khác, Đại Thương Hùng đã bắt đầu truy sát Vương Luân. Vương Luân không màng đến hình tượng, bắt đầu bỏ chạy bán sống bán chết. Vừa chạy, hắn vừa phát ra những âm thanh phốc xuy phốc xuy, khiến mập mạp cuối cùng không thể nhịn được nữa, lăn lộn cười bò trong bụi cỏ.
Trước khi chạy trốn, Vương Luân còn hét lớn: “Mập mạp chết tiệt, ngươi cứ chờ đó cho ta. Ta, Vương Luân, thề nhất định phải lột da ngươi!”
“Ha ha ha. Chờ ngươi còn sống sót đã rồi tính, ha ha ha.”
Đợi đến khi Đại Thương Hùng đuổi theo Vương Luân đi xa, mập mạp mới từ từ bò ra khỏi bụi cỏ. Nhớ lại dáng vẻ chật vật của Vương Luân trước khi đi, hắn liền cảm thấy tâm trạng vô cùng sảng khoái. Nhưng khi nhớ tới lời đe dọa của đối phương, hắn vẫn không khỏi rùng mình một cái.
“Mẹ kiếp, gã này ngay cả Đại Thương Hùng còn không sợ, nếu mình gặp lại hắn thì chắc chắn chết chắc. Vẫn là tìm Tô Tranh trước đã!”
Mập mạp không dám ở lại lâu, vội vã chạy nhanh theo hướng ngược lại với hướng Vương Luân bỏ trốn.
Trong rừng cây, hắn lại đi vòng vèo thêm hai ngày. Mập mạp càng lúc càng cẩn thận hơn. Hiện tại, hắn không chỉ phải trốn tránh yêu thú mà còn phải cẩn thận với Vương Luân.
“Không biết gã đó có đuổi tới không nữa?”
Nhớ tới sự cường đại của Vương Luân, mập mạp không cho rằng gã sẽ chết trong tay Đại Thương Hùng. Vì vậy, hai ngày nay hắn đều ban ngày ngủ, ban đêm đi, ban ngày tìm một chỗ ẩn nấp, căn bản không dám lộ diện.
Hơn nữa, Tô Tranh không có ở đây, hắn lại không dám tự mình thông qua huy chương truyền tống trở về. Hắn sợ Vương Luân sẽ canh sẵn ở cửa truyền tống để chờ hắn.
Bởi vậy, mập mạp chỉ có thể tiếp tục ở lại trong bí cảnh, thận trọng chờ đợi Tô Tranh. Hắn tin rằng Tô Tranh nhất định đang tìm mình.
Một ngày nọ, vào lúc xế chiều, mập mạp cuối cùng cũng thận trọng đi ra khỏi khu rừng. Bên ngoài khu rừng là một vùng núi non. Hắn nấp trong rừng cây quan sát xung quanh xem có ai không. Đợi đến khi không phát hiện ra động tĩnh gì, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.
“Cuối cùng cũng ra được!”
Mập mạp thở hổn hển một hơi. Ngay khi hắn cho rằng ra khỏi rừng cây là có thể an toàn thì đột nhiên, từ trên một cây đại thụ phía sau hắn truyền đến một giọng nói lạnh lẽo:
“Mập mạp chết tiệt, cuối cùng ngươi cũng xuất hiện. Ngươi khiến ta phải đợi lâu lắm đấy!”
Nghe thấy giọng nói này, cơ thể mập mạp cứng đờ. Sau đó, hắn không thể tin nổi quay đầu nhìn lên trên. Chỉ thấy Vương Luân mặc toàn thân đồ đen, đang nấp trên một cây đại thụ, hai mắt sáng quắc nhìn chằm chằm vào mình, như đang nhìn một con mồi...