Hai đại thú linh vừa xuất hiện đã đẩy bầu không khí chiến đấu lên đến định điểm.
Đám đông nín thở, mở to mắt nhìn hai bóng hổ khổng lồ kia.
"Hai hổ đánh nhau ắt có một con bị thương!"
"Nhưng ta tin người chiến thắng cuối cùng chắc chắn là Trác Nhất Vũ sư huynh!"
"Đúng vậy, Tô Tranh chắc chắn không ngờ Trác Nhất Vũ sư huynh cũng sở hữu thú linh hệ hổ, hơn nữa còn là Hàn Băng Linh Hổ, một Linh thú đỉnh cấp!"
"Lần này Trác Nhất Vũ sư huynh thắng chắc rồi!"
Các đệ tử Tinh Tông kịp phản ứng, lòng tin tăng lên gấp bội.
Nếu trước đó họ chỉ có sáu phần chắc chắn Trác Nhất Vũ sẽ thắng, thì giờ đây, với sự xuất hiện của Hàn Băng Linh Hổ, niềm tin của họ đã lên đến mười phần.
Đơn giản vì thú linh của Trác Nhất Vũ là Hàn Băng Linh Hổ, một Linh thú đỉnh cấp.
"Tại sao? Tại sao vừa thấy thú linh của Trác Nhất Vũ, họ lại khẳng định Trác Nhất Vũ sẽ thắng?"
Cận Thiên khó hiểu hỏi người bên cạnh.
Trầm Truyện Tinh nhìn Hàn Băng Linh Hổ, vẻ mặt phức tạp nói: "Đơn giản thôi, vì thú linh của Trác Nhất Vũ nghiền ép thú linh của Tô Tranh về huyết mạch!"
"Hả? Tại sao?"
"Chẳng lẽ ngươi không hiểu sao? Dù đều là thú linh, nhưng vẫn có sự phân chia ưu khuyết. Hàn Băng Linh Hổ của Trác Nhất Vũ thuộc Linh thú đỉnh cấp, lại còn mang thuộc tính hàn băng. Nếu không phải Thần thú thú linh, rất khó chống lại. Uy áp từ thú linh cấp cao hơn lên thú linh cấp thấp hơn là một vấn đề lớn! Mạc Linh Hi hẳn phải hiểu rõ điều này."
Mọi người đồng loạt nhìn về phía Mạc Linh Hi.
Mạc Linh Hi gật đầu: "Đúng vậy, thú linh không chỉ có mạnh yếu, mà còn có đăng cấp. Như thú linh Thanh Loan của ta, dù ẩn chứa một tia huyết mạch Phượng Hoàng, nhưng khi ở Ma Sơn bí cảnh, đối mặt với Tần Tiểu Vi, Ngũ Thải Khổng Tước của nàng vừa xuất hiện đã gây ảnh hưởng đến thú linh của ta, khiến ta khó thở. Đó chính là uy áp trời sinh từ Thần thú cấp thú linh.”
"Vậy ý các ngươi là thú linh của Tô Tranh không bằng Trác Nhất Vũ?" Cận Thiên đã hiểu ra.
Mọi người gật đầu.
Trầm Truyện Tinh nói: "Dù thú linh của Tô Tranh rất mạnh, nhưng nếu không phải Thần thú, e là khó lòng chống lại Trác Nhất Vũ. Dưới áp lực của thú linh, sức mạnh của thú linh sẽ khó bộc phát toàn lực. Vậy thì trận chiến này của Tô Tranh lành ít dữ nhiều."
"Nếu đối phương không phải thú linh hệ hổ, thì dù là Thần thú cấp cao, uy áp lên thú linh hệ hổ của Tô Tranh cũng có hạn. Nhưng một khi là thú linh cùng hệ, uy áp sẽ tăng lên gấp bội."
"Vậy theo các ngươi nói, chăng phải Tô Tranh nhất định thua sao?!”
Cận Thiên há hốc miệng, bực bội nói.
"Chưa chắc, đừng quên át chủ bài lớn nhất của Tô Tranh!"
"Là gì?"
"Song sinh thú linh!"
). .
Mọi người giật mình, chợt nhớ ra Tô Tranh không chỉ có một thú linh!
...
Trên đài, hai đại thú linh hệ hổ gầm rú lẫn nhau.
Trác Nhất Vũ cười lạnh nhìn Bạch Hổ của Tô Tranh: "Hừ, dù hổ của ngươi là Bạch Hổ, nhưng rất tiếc, nó không phải là Thần thú Bạch Hổ thú linh thực sự, chỉ có một phần huyết mạch Bạch Hổ thú linh thôi. Với chừng đó, ngươi lấy gì chống lại Hàn Băng Linh Hổ của ta!"
Rống.
Trác Nhất Vũ hét lớn một tiếng, Hàn Băng Linh Hổ phía sau hắn cũng gầm lên, một cỗ uy áp vô hình từ thú linh cấp cao hơn lan tỏa ra.
Tô Tranh nhíu mày.
Khi đối phương bộc phát huyết mạch thú linh, Tô Tranh quả thực cảm thấy Bạch Hổ thú linh của mình chịu ảnh hưởng đôi chút, nhưng không đến mức bị áp chế không thể chống lại như lời đối phương nói.
Ngược lại, hắn mơ hồ cảm thấy Bạch Hổ trong cơ thể có phần hưng phấn.
"Chăng lẽ Bạch Hổ thú linh của ta không chỉ ẩn chứa một phần huyết mạch Bạch Hổ thú linh?”
Tô Tranh nghi hoặc.
Hắn chưa từng hiểu rõ về Bạch Hổ thú linh của mình, chỉ biết nó rất mạnh, chưa từng thua bất kỳ thú linh nào.
Hắn biết thêm về nó phần lớn từ lời Tôn lão. Tôn lão từng nói, Bạch Hổ thú linh của hắn ít nhất cũng là Linh cấp, và chắc chắn ẩn chứa huyết mạch Thần thú Bạch Hổ.
Nhưng lúc đó Bạch Hổ thú linh còn nhỏ, không thể nhìn thấu căn bản. Giờ xem ra, thú linh của hắn còn mạnh hơn những gì Tôn lão nói.
"Mặc kệ, chỉ cần không thua đối phương là được. Ngươi muốn chiến, ta sẽ chiến một trận thống khoái!”
Cảm nhận được chiến ý của Bạch Hổ thú linh, Tô Tranh cũng hào hùng trỗi dậy, ngửa mặt lên trời thét dài, Bạch Hổ Trấn Thiên Công trong cơ thể bắt đầu vận chuyển.
Bóng Bạch Hổ phía sau hắn dường như cảm nhận được tâm ý của Tô Tranh, gầm lên đáp trả Hàn Băng Linh Hổ, khí thế không hề kém cạnh.
"Hả? Dám gầm gừ với thú linh của ta, ngươi muốn chết!"
Trác Nhất Vũ thấy thú linh của Tô Tranh khiêu khích, cơn giận bùng lên. Tay trái hắn vừa nhấc, Hàn Băng Linh Hổ phía sau cũng giơ vuốt lên, hung hăng vồ về phía Tô Tranh.
“Một chưởng giải quyết ngươi!”
Oanh...
Hổ Trảo khổng lồ từ trên trời giáng xuống. Trác Nhất Vũ bộc phát sức mạnh thú linh, chiến lực tăng vọt, thêm vào thuộc tính hàn băng, một trảo này vỗ xuống khiến không khí đông cứng lại.
Tô Tranh đón Hổ Trảo, không tránh không né, Bạch Hổ Trấn Thiên Công trong cơ thể vận chuyển đến cực hạn, miệng phát ra tiếng gầm: "Liệt Hỏa Quyền!"
Oanh...
Vô tận hỏa diễm bùng phát từ tay Tô Tranh, Bạch Hổ thú linh phía sau hắn cũng bốc cháy, biến thành một con cự hổ lửa.
Một trảo đánh ra, liệt hỏa và hàn băng chạm vào nhau.
Phanh...
Oanh...
Tiếng nổ quái dị vang lên, liệt hỏa và hàn băng nổ tung, khí lưu xé rách không khí, tràn ngập tứ phía.
Khân giả dưới đài nhao nhao lùi lại.
Một nửa cảm thấy lửa lớn đốt trời, mồ hôi đầm đìa.
Một nửa cảm thấy lạnh lẽo thấu xương, câm như hến.
Hai loại sức mạnh khác biệt bộc phát khiến Sinh Tử Đài suýt nổ tung.
Oanh...
Cuối cùng, một tiếng nổ vang, hai cỗ năng lượng cường đại tan đi, Tô Tranh và Trác Nhất Vũ đều bị chấn lùi lại.
"Sao có thể?"
Trác Nhất Vũ không ngờ thú linh của Tô Tranh lại mạnh đến vậy, đẳng cấp huyết mạch dường như không kém Hàn Băng Linh Hổ. Thực lực tương đương là một chuyện, ngay cả uy áp thú linh cũng gần như vô hiệu. "Chẳng lẽ Bạch Hổ thú linh của hắn cũng là Linh thú đỉnh cấp sao?"
Tô Tranh lùi lại vài chục bước mới đứng vững. Vừa đứng vững, hắn liền thừa dịp Trác Nhất Vũ còn đang kinh ngạc, phát động phản công. Hai tay hắn hóa thành Hổ Trảo, điên cuồng tấn công Trác Nhất Vũ.
"Bạch Hổ Toái Thiên Trảo!"
Bá bá bá.
Bạch Hổ Toái Thiên Trảo là chiêu thức trong Bạch Hổ Trấn Thiên Công, phối hợp với Bạch Hổ thú linh, uy lực tuyệt luân.
Vừa ra tay, đầy trời đều là bóng trảo Bạch Hổ, trảo nào trảo nấy kình lực mười phần, xé rách hư không, phảng phất có thể xé toạc cả đất trời.
Thấy chiêu này, hai vị trưởng lão trong lầu các đồng thời biến sắc, kinh hô: "Bạch Hổ Trấn Thiên Công?!"