Dưới đài lại chìm vào tĩnh lặng.
Chỉ một chiêu, vỏn vẹn một chiêu đã đánh bại cao thủ xếp thứ hai trăm năm mươi sáu trên Phong Vân Bảng, khí thế của Tô Tranh quả thực không thể cản phá.
"Còn ai nữa?"
Tô Tranh quát lớn, khiến phong vân trên trời biến động.
Giờ phút này, hắn như một Ma Thần, không ai dám khinh thường!
Đệ tử Tỉnh Tông hoàn toàn chết lặng.
Dù gã đầu trọc Mã Long kia có xông lên vội vã, nhưng việc bị đánh bại chỉ bằng một chiêu vẫn quá chấn động.
Người ta vội vàng kiểm tra thương thế của Mã Long, phát hiện gân mạch hắn bị chấn đứt, Thức Hải bị chấn nát, cũng trở thành phế nhân.
"Lại phế thêm một tên!"
"Gã này điên rồi, chẳng kiêng dè gì cả!"
“Thế này thì ai dám lên nữa, không địch lại thì thành phế nhân, chiêu thức quá độc ác. Cứ đánh hạ như vậy, sau này ai dám đối đầu với hắn!"
Trong đám người Tinh Tông, vẫn có người tỉnh táo, lập tức nhận ra dụng ý của Tô Tranh.
Dù hiểu rõ, mọi người vẫn bất lực trước chiêu thức của Tô Tranh, bởi muốn phá giải nó, phải đánh bại hắn trước đã.
Nhưng với những vết xe đổ trước đó, ai lên đài cũng cảm thấy áp lực.
Áp lực này vô hình chung tạo thêm lo lắng, khiến thực lực giảm sút, càng làm tăng thêm khí thế của Tô Tranh.
Vậy nên nếu không có niềm tin tuyệt đối, ai lên lúc này cũng chẳng có lợi lộc gì.
Trong lầu các, hai vị trưởng lão đều chứng kiến mọi chuyện.
Trưởng lão Cảnh Hoành nhíu mày nói: "Không được, không thể tiếp tục, nếu không bọn chúng sẽ bị thằng nhãi này làm hỏng đạo tâm, sau này hết đường phát triển!"
Ông chuẩn bị phi thân xuống ngăn cản, nhưng bị trưởng lão Giang Hải cản lại.
"Ngươi lo lắng gì? Ngọc không mài không thành khí. Nếu chỉ thế này mà bọn chúng đã bị một thằng nhãi mới đến dọa sợ, thì dù qua được hôm nay, sau này cũng chẳng làm nên trò trống gì."
Giang Hải thản nhiên nói: "Hơn nữa, chuyện này chưa chắc đã hoàn toàn xấu với chúng. Ai bảo bọn chúng an nhàn quá lâu, cứ tưởng tu luyện nhiều năm ở Tỉnh Tông là có thể nghênh ngang tự đắc. Để thằng hãi này dạy dỗ chúng một chút cũng tốt, ít nhất để chúng hiểu ra rằng chúng không phải là mạnh nhất!”
"Nhưng mà..."
Cảnh Hoành đau lòng cho đám đệ tử, hết người này đến người khác bị Tô Tranh đánh tàn phế, đó là một tổn thất cho Tinh Tông.
Giang Hải nói: "Không có nhưng nhị gì cả. Ta đã đồng ý cuộc tỷ thí này, giờ ngăn cản là không công bằng. Với lại... ta thấy hứng thú với thằng nhãi tàn nhẫn này, muốn xem giới hạn của nó ở đâu!"
"Ý ngươi là... hắn chưa bộc lộ hết thực lực?"
Lời của Giang Hải khiến Cảnh Hoành kinh ngạc.
Giang Hải nói: "Một kẻ đánh bại được nhân tài của Ngũ Đại Gia Tộc, còn khiến Tần Chiến Không coi trọng, nếu thực lực chỉ có vậy, ngươi thấy có hợp lý không?"
"Cái này..."
Cảnh Hoành không phản bác được, nhưng phải thừa nhận lời Giang Hải rất có lý. Ông liền gạt bỏ ý khác, cũng thấy hứng thú với Tô Tranh: "Ngươi nói vậy, ta cũng muốn xem thực lực thật sự của thằng nhãi này!"
Trong lúc đó, trên Sinh Tử Đài lại có hai người bước lên.
Một người xếp thứ hai trăm lẻ một, một người xếp thứ một trăm ba mươi chín trên Phong Vân Bảng, cả hai đều là Linh Tuyền Cửu Cảnh.
Nhưng lên đài chưa được một nén nhang đã bị Tô Tranh dùng Kình Thiên Côn đánh thành phế nhân, hất văng khỏi Sinh Tử Đài.
"Còn ai nữa!"
Tô Tranh mặt đầy sát khí, khí thế vô cùng cường thịnh.
Sau nhiều trận chiến liên tiếp, Tô Tranh không hề mệt mỏi, ngược lại càng đánh càng hăng.
Mọi người lại một lần nữa kinh ngạc trước thực lực đáng kinh ngạc của hắn.
"Gã này không phải người, đánh nhiều trận vậy mà không biết mệt sao?"
"Đúng vậy, chỉ riêng hao tổn linh lực thôi cũng đủ kiệt sức rồi, nhưng nhìn hắn chẳng có vẻ gì là mệt mỏi cả?"
"Chết tiệt, gã này không phải người, là yêu nghiệt!"
Sắc mặt đám đệ tử Tinh Tông dưới đài càng lúc càng khó coi.
Ban đầu họ nghĩ rằng dù không phải đối thủ, nhưng cứ người này đến người khác lên đài, cũng có thể hao tổn đến chết Tô Tranh. Ai ngờ linh lực của hắn lại thâm hậu đến vậy, đánh lâu như thế vẫn không sao.
"Ta không tin, hắn chắc chắn không trụ được bao lâu, lại lên!"
Nhiều người có chung ý nghĩ, đoán Tô Tranh đã hết sức, giờ chỉ là nỏ mạnh hết đà, liền muốn lên kiếm lợi lộc.
Một gã xếp thứ sáu trăm chín mươi trên Phong Vân Bảng cũng nghĩ vậy. Lên đài thấy Tô Tranh có vẻ hơi thở dốc, hắn liền kết luận mình đoán không sai, đắc ý nói: "Nhãi ranh, ngươi hết hơi rồi đúng không? Ha ha ha... Lần này là cơ hội tốt để Vương Thành Vĩ ta dương danh. Nhãi ranh, ngoan ngoãn chịu chết đi!"
Hắn dồn toàn bộ lực lượng, ngưng tụ một đoàn năng lượng trước người. Năng lượng càng lúc càng lớn, dần dần to bằng vại nước, rồi toàn lực oanh ra.
Hắn chắc mấm Tô Tranh hết linh lực, không thể đỡ nổi, nên muốn giải quyết hắn một lần.
Nhưng...
Tô Tranh không hề đỡ, chân đạp Điệp Ảnh Bộ, thân thể biến mất ngay tại chỗ.
Oanh...
Đòn mạnh nhất của Vương Thành Vĩ đánh hụt, rơi xuống Sinh Tử Đài, khiến toàn bộ quảng trường rung chuyển, người xung quanh đứng không vững.
Ngay cả lôi đài làm bằng tỉnh thiết và kỳ thạch cũng bị oanh thành một cái hố lớn, đủ thấy sức mạnh của đòn đánh này.
"Ha ha ha... Chắc chắn ta đã đánh hắn thành tro rồi, lần này lão tử nổi danh!"
Vương Thành Vĩ không thấy Tô Tranh trong hố, tưởng rằng hắn đã bị oanh thành bột mịn, cười lớn đắc ý.
Nhưng giọng của Tô Tranh đột nhiên vang lên từ phía sau hắn: "Thật sao?!"
Nghe thấy giọng Tô Tranh, Vương Thành Vĩ giật mình: "Ngươi... Sao ngươi lại ở sau lưng ta?!"
Tô Tranh không nói nhảm, tung ngay Đại Thánh Quyền, khiến Vương Thành Vĩ bay lên trời, máu tươi phun như suối.
Tô Tranh lại biến mất, xuất hiện ngay trên đầu Vương Thành Vĩ.
Vương Thành Vĩ trọng thương, không có chỗ bám víu, trơ mắt nhìn Tô Tranh xuất hiện trước mặt, trong lòng hoảng sợ, vội vàng cầu xin: "Xin lỗi... Tôi sai rồi, tha cho tôi lần này, tôi không dám nữa..."
"Ngươi không có lần sau!"
Tô Tranh tung một quyền vào Linh Hải của Vương Thành Vĩ, khiến nó nát tan, thân thể hắn rơi xuống đất như chó chết.
...