Bá bá bá
Trên đấu thú trường, Thao Thiết và Tô Tranh lập tức đuổi nhau, thân ảnh hai người xen lẫn trong sân, tạo thành hai vệt sáng khiến người ta hoa mắt.
Khán giả trên đài theo dõi trận chiến bất ngờ phía dưới, vừa kinh ngạc trước tốc độ của hai người, vừa nghi ngờ nguyên nhân.
“Sao thành chủ lại đột nhiên ra tay với người khiêu chiến kia?”
“Nhìn tình hình, có vẻ không phải vì Kim Giác Cự Thú bị đánh bại mà nổi giận.”
“Mọi người có để ý không, thành chủ Thao Thiết vừa nãy nói chuyện, hình như hai người trước đó đã gặp nhau, thậm chí thành chủ còn bị người kia hất văng ra thì phải.”
“Nếu ngươi nói vậy, chẳng phải vài ngày trước có tin đồn thành chủ Thao Thiết ở ngoài thành từng bị một người thần bí trêu đùa sao? Chẳng lẽ người thần bí kia chính là người khiêu chiến này?!”
“Cái gì?”
Lời này nhanh chóng lan khắp đấu thú trường, gây xôn xao toàn bộ khán đài.
Mọi người bỗng hiểu ra vì sao Thao Thiết lại đột ngột tấn công người khiêu chiến kia. Hóa ra, người này chính là kẻ đã trêu đùa thành chủ vài ngày trước.
“Trời ạ, nếu hắn thật sự là người thần bí đêm đó, vậy hắn quá to gan rồi!”
“Trêu đùa thành chủ xong, giờ còn dám chủ động xuất hiện trước mặt thành chủ, đây không chỉ là to gan, mà là điên rồi!”
“Chưa chắc, người thần bí đêm đó dám trêu đùa thành chủ, chứng tỏ thực lực phi thường mạnh, có lẽ người này thực lực chân chính là Tiên Quân!”
“Cái gì, chẳng lẽ trận đấu hiện tại là cuộc quyết đấu giữa hai đại Tiên Quân?!”
Lập tức, sự nhiệt tình của khán giả bùng nổ, từ kinh ngạc chuyển sang mong chờ trận chiến.
Vốn dĩ trận chiến Tiên Vương ở đấu thú trường đã là hiếm gặp, không ai ngờ hôm nay lại được chứng kiến một trận Tiên Quân chiến.
Giờ đây, mọi người không còn hứng thú với trận thua của Kim Giác Cự Thú nữa. Ánh mắt họ dán chặt vào hai bóng người giữa sân, cố gắng nhìn rõ từng chi tiết.
Nhưng tốc độ của hai người quá nhanh, không ai thấy rõ họ dùng lực như thế nào.
Bá bá bá
Tiên Vương Bộ của Tô Tranh chỉ là cảnh giới cơ bản, nhưng sau khi thú linh Bạch Hổ của hắn được tẩy lễ và lĩnh ngộ phong chi lĩnh vực, Tiên Vương Bộ đã tiến vào nhập vi cảnh, tốc độ càng nhanh hơn một bậc.
Chỉ bằng Tiên Vương Bộ, hắn có thể giữ một khoảng cách nhất định với Thao Thiết. Dù Thao Thiết cố gắng thế nào cũng không thể vượt qua khoảng cách này, không thể đuổi kịp hắn.
Hai người chạy quanh đấu thú trường không biết bao nhiêu vòng, nhưng Thao Thiết vẫn không có cách nào bắt được Tô Tranh.
“Đáng ghét!”
Thao Thiết đuổi theo rất lâu, thấy mình luôn chậm một chút, tức đến nổ phổi, cuối cùng dừng lại.
Tô Tranh cũng đứng ở phía bên kia, đối diện Thao Thiết. Khác biệt là, mắt Thao Thiết đỏ ngầu như một con hung thú, còn Tô Tranh thì thần thái ung dung, như không tốn chút sức lực nào.
Trong vô hình, Tô Tranh lại thắng một bậc.
Thấy Thao Thiết hận không thể ăn tươi nuốt sống mình, Tô Tranh không nhịn được bồi thêm một câu: “Sao, ta đã bảo ngươi đuổi không kịp ta mà.”
“Đồ óc bã đậu, đừng vội đắc ý. Chạy nhanh thì có gì ghê gớm, có bản lĩnh thì đao thật kiếm thật đánh một trận với ta!”
Thao Thiết nghiến răng, như đang cắn lấy Tô Tranh, vô thức nghiến răng ken két.
Tô Tranh cười nhạt: “Có thể chạy trốn mới là lợi hại, ít nhất ngươi đuổi không kịp ta!”
Phốc
Lại thêm một nhát dao vô hình.
Thao Thiết sắp phát điên.
Ta biết ngươi chạy nhanh, nhưng ngươi có thể đừng nhắc đến chuyện đó nữa được không!
“Được, ta không tin, ở đấu thú trường của ta, ta không có cách nào bắt được ngươi!”
Thao Thiết thực sự nổi giận, hét lớn một tiếng. Tiên lực quanh thân hắn bùng nổ, tràn ngập không gian xung quanh, khiến hư không bắt đầu vỡ vụn.
Sau đó, hắn vung tay lên, tiên lực cuồng bạo trào ra như sóng thần, nuốt chửng toàn bộ đấu thú trường.
“Lần này ta xem ngươi trốn đi đâu!”
Thao Thiết quát lớn, khí thế như ma thần, gầm thét chấn động trời đất.
Công kích của Thao Thiết bao trùm toàn bộ sân đấu, Tô Tranh không còn chỗ trốn. Thấy vậy, hắn khẽ cười nói: “Khó có được ngươi nghĩ ra cách ép ta ra tay. Được thôi, ta sẽ toại nguyện cho ngươi. Bất Động Minh Vương!”
Oanh
Vừa nói, trên người Tô Tranh đột nhiên bộc phát một cỗ ma lực thông thiên, khiến thân thể hắn phồng lớn nhanh chóng, biến thành một người khổng lồ cao hơn mười trượng, đứng sừng sững giữa đấu thú trường, toàn thân kim quang tỏa ra, như một tôn Minh Vương pháp tướng, trang nghiêm túc mục.
Tiếp theo, hắn đón lấy chưởng lực của Thao Thiết, đơn chưởng đẩy ra, bàn tay như Thái Cổ Ma Sơn, chắn ngang trước mặt.
Ầm ầm
Chưởng lực của Thao Thiết va vào cự thủ của Tô Tranh, như sóng thần đụng phải núi lớn, gây ra chấn động trời đất, khí cơ hỗn loạn, hư không rung chuyển không ngừng.
Các phù văn trận pháp xung quanh đường như cũng có dấu hiệu sụp đổ.
Công kích của Thao Thiết bị hóa giải dễ dàng, nhưng hắn không tức giận mà cười lớn: “Lần này ngươi cuối cùng cũng ra tay!”
Nói rồi, hắn thừa lúc Tô Tranh dừng lại, lao tới lần nữa, tung ra một đạo lực lượng pháp tắc, hóa thành một tòa tháp cao, trấn áp xuống.
“Vậy thì tốt, ta sẽ chơi đùa với ngươi!”
Tô Tranh không né tránh nữa, ngón giữa và ngón cái khẽ chụp lại, một sợi chỉ kình sắc bén bắn ra.
Kinh Thần Nhất Chỉ!
Sưu
Chỉ kình như đao, xuyên vân phá không, đâm vào tòa tháp sắt, xuyên thủng nó, rồi tiếp tục lao về phía Thao Thiết.
Vì muốn gây sự chú ý của Vô Cực Thiên Cung để được mời chào, hắn phải thể hiện một chút thực lực.
Việc Thao Thiết kiên nhẫn ép hắn ra tay cũng vừa đúng ý hắn.
Thấy chỉ kình của Tô Tranh kinh người như vậy, Thao Thiết lập tức tránh né, sau đó xuất hiện sau lưng Tô Tranh, tay hóa thành sư trảo, chụp xuống gáy hắn: “Đi chết đi!”
Thần thức của Tô Tranh tràn ngập, sớm đã nhận ra mọi động tĩnh của Thao Thiết. Thấy hắn lách mình đánh lén sau lưng, hắn khinh thường nhếch mép, không quay đầu lại, nhún chân đá về phía sau. Cú đá này không phải chiêu thức gì khác, mà là một trong Ngũ Đại Ám Chiêu của lão âm hàng, Đoạn Tử Tuyệt Tôn Cước!
Thấy Tô Tranh đá ra cú này, Tiểu Ma Thần trên khán đài tái mặt: “Hắn thế mà dùng cả chiêu thức của lão âm hàng, hắn cũng bắt đầu không có giới hạn rồi!”
Giới hạn hay không Tô Tranh không quan tâm, chỉ cần chiêu thức dùng tốt là được!
Thao Thiết sắp chụp trúng lưng Tô Tranh, nhưng hạ bộ của hắn cũng đối mặt với nguy hiểm. Nếu hắn khăng khăng ra tay, kết cục sẽ chỉ là lưỡng bại câu thương.
Mà hạ thân bị thương chắc chắn nghiêm trọng hơn nhiều so với việc chịu một chưởng vào lưng.
Sau khi cân nhắc lợi hại, Thao Thiết nghiến răng rút lui, đồng thời chửi: “Mẹ kiếp, quá vô sỉ!”