Giữa sân, bỗng nhiên xuất hiện thêm một bóng người, không một tiếng động.
Đó là một người đàn ông mặc thanh y, tóc trắng như cước, lưng đeo trường đao. Khuôn mặt ông ta tái nhợt, lạnh lùng, ánh mắt sắc bén như mắt chim ưng, toàn thân toát ra một cỗ nhuệ khí khác thường.
Khi ông ta tiến đến giữa sân, nhân viên đấu thú cung mới giới thiệu thông tin về trận đấu: "Trận đấu này, người khiêu chiến là Đao Vương, tu vi Thần Kiều cảnh tầng bốn, mục tiêu khiêu chiến là một con hoang thú, thực lực tương đương Thần Kiều cảnh tầng sáu. Giấy sinh tử đã ký, trận đấu chuẩn bị bắt đầu..."
"Ồ..."
Sau khi nhân viên đấu thú cung công bố thông tin, khán đài lập tức trở nên ồn ào náo nhiệt.
“Hà. Người khiêu chiến mới chỉ Thần Kiều cảnh tầng bốn, chẳng phải là muốn chết sao?!”
"Có nhầm lẫn gì không? Tu sĩ Thần Kiều cảnh tầng sáu, còn hoang thú lại là Thần Kiều cảnh tầng bốn á?"
"Tên kia mà cũng dám khiêu chiến, ta cá là hắn chết chắc!"
Những người đã đặt cược cho hoang thú thắng thì cười thầm.
"Ha ha ha... Đối thủ chỉ là tu sĩ Thần Kiều cảnh tầng bốn, lần này lão tử thắng chắc rồi!"
"Đây chẳng phải là ngồi mát ăn bát vàng sao?”
"Đáng chết, sớm biết đối thủ thế này, ta đã cược nhiều hơn rồi!"
Không ít người hối hận.
Ở đây còn có kiểu cược mù, tức là người đặt cược chỉ biết trận tiếp theo là tu sĩ đấu với hoang thú, nhưng không biết thực lực hai bên chênh lệch thế nào.
Tỉ lệ cược của loại này thường cao hơn, và cũng có nhiều người thấy nó kích thích hơn, nên người chơi kiểu này cũng không ít.
Huyết Giao Vương cũng là một người như vậy. Khi hắn thấy rõ tình hình trên sân, liền không nhịn được muốn nhảy dựng lên, cười lớn: "Lão tử quả nhiên là hồng phúc tề thiên, mới trận đầu đã được ngồi mát ăn bát vàng, ha ha ha. Chờ xong việc Giao gia hôm nay mời các ngươi ăn cơm.”
Thấy Huyết Giao Vương đắc ý như vậy, Tiểu Ma Thần im lặng lắc đầu. Vừa định mở miệng nói gì đó, hắn quay lại nhìn Tô Tranh thì thấy người kia đang đờ người ra. Tiểu Ma Thần liền đẩy Tô Tranh một cái, hỏi: "Tô Tranh, ngươi làm sao vậy?"
Tô Tranh giật mình hoàn hồn, thần sắc chấn động, nói: "Không có gì, chỉ là... thấy một lão bằng hữu!"
Nhìn người khiêu chiến tóc bạc trắng giữa sân, Tô Tranh lập tức nhận ra Đao Vương.
Không chỉ vì mái tóc bạc dễ nhận diện, mà còn vì cỗ đao ý tỏa ra từ người ông ta, thứ mà Tô Tranh vô cùng quen thuộc.
Cho nên, ngay khi nhìn thấy Đao Vương, ký ức của Tô Tranh lập tức ùa về thời gian ở Trầm Tỉnh Đại Lục, khi hắn còn ở Quan Tỉnh Tông.
Đó là nơi bắt đầu tu luyện của hắn, ký ức khắc sâu, sao có thể quên!
Nhưng Tô Tranh không ngờ rằng, lại gặp lại Đao Vương ở Tiên Vực, và trong tình huống như thế này.
Trong lòng Tô Tranh lập tức dâng lên vô vàn câu hỏi, nhưng trận đấu đã bắt đầu, hắn chỉ có thể nén những thắc mắc đó xuống, dồn ánh mắt lên sân.
Lúc này, giữa sân, khi Đao Vương xuất hiện, sự chú ý của con hoang thú cũng nhanh chóng đổ dồn về phía ông ta.
Hoang thú di chuyển thân thể đồ sộ, đối diện với Đao Vương. Cái đầu to như cối xay, ba con mắt cùng lúc trừng trừng nhìn, khóe miệng còn ri ra chất nhờn ghê tởm, nhỏ xuống đất, khiến nó càng thêm xấu xí và dữ tợn.
Đao Vương lưng đeo trường đao, mắt nhìn xuống đất, không đối diện với hoang thú, hiển nhiên ông ta biết rằng con mắt thứ ba của hoang thú có thể gây ra công kích tinh thần, nên cố ý tránh né.
Thấy đối thủ không nhìn mình, hoang thú gầm lên một tiếng, đầu tiên là công kích bằng sóng âm, sau đó tứ chi đạp đất nhảy lên, vèo một tiếng lao về phía Đao Vương.
Thân thể khổng lồ trên không trung, móng vuốt sắc nhọn đã duỗi ra hoàn toàn, đồng thời nó há to miệng, chuẩn bị nuốt chửng.
Khi hoang thú sắp vồ tới đỉnh đầu Đao Vương, đúng lúc này, Đao Vương động. Đáy mắt ông ta lóe lên tinh quang, không ai thấy ông ta làm gì, thanh trường đao sau lưng đã nằm trong tay, rồi vung lên chém xuống.
"Xoẹt."
Một đạo đao mang sáng loáng, như pháo hoa nở rộ trong đêm tối, lập tức rực rỡ khắp khán đài. Đao ý ẩn chứa trong đường đao ấy, nồng đậm đến nỗi khiến tất cả mọi người ở đây dựng tóc gáy.
Khoảnh khắc ấy, dường như ông ta mới là con hoang thú.
Sau một khắc, đao mang của Đao Vương chém trúng thân thể hoang thú.
"Xoẹt..."
Một chuỗi máu tươi bắn ra, thân thể khổng lồ của hoang thú bị đánh bay ra ngoài, ngã xuống đất.
Giữa sân im phăng phắc. Mọi người dường như bị nhát đao của Đao Vương làm cho kinh hãi. Sau khi hoàn hồn, khán đài lại trở nên sôi động.
"Trời ạ, nhát đao kia của gã lợi hại thật!"
"Đao ý nồng đậm quá, dường như không phải là cảnh giới của hắn có thể chém ra được!"
"Lần này có trò hay để xem rồi. Chỉ cần gã còn có thể tiếp tục chém ra nhát đao uy lực như vậy, chưa chắc đã không có cơ hội thắng!"
Những người đã cược cho người khiêu chiến thắng lập tức nhen nhóm lại hy vọng.
Ít nhất, thực lực mà Đao Vương vừa thể hiện không hề yếu như họ tưởng tượng.
Ngược lại, những kẻ đã cược cho hoang thú thắng thì bắt đầu đứng ngồi không yên.
Huyết Giao Vương bắt đầu lẩm bẩm: "Mẹ nó, tên này từ đâu chui ra vậy? Trước kia chưa từng nghe nói ở Tiên Vực có ai dùng đao lợi hại như vậy. Nhát đao vừa rồi của hắn rõ ràng đã chạm đến bản nguyên của đao đạo, nếu để cho hắn tiếp tục tu luyện, chẳng phải sẽ thành Quan Sơn Nhạc thứ hai sao?"
Tô Tranh nghe thấy, khóe miệng không khỏi hơi nhếch lên.
Hắn mừng vì Đao Vương có thể đạt được thành tựu như vậy.
Nhưng trận đấu còn chưa kết thúc, hiện tại còn quá sớm để vui mừng.
Sau khi Đao Vương chém lui hoang thú, nó nhanh chóng đứng dậy, điều này khiến sắc mặt Đao Vương trở nên ngưng trọng.
Phòng ngự của hoang thú quá mạnh, vượt quá dự liệu của ông, và đao của ông dường như gây sát thương rất hạn chế cho nó. Đây là một vấn đề lớn đối với ông.
Vì vậy, ông phải tìm ra điểm yếu của hoang thú để có thể một kích trí mạng, giành chiến thắng.
“Rống!"
Hoang thú không cho ông nhiều thời gian như vậy. Bị thương khiến nó càng thêm điên cuồng. Sau khi đứng dậy, nó gầm lên một tiếng rồi lao về phía Đao Vương. Lần này, nó vung vuốt xuống ngay khi còn chưa đến gần, vừa nhanh vừa hiểm, đánh cho không gian rít lên như sấm.
Đao Vương không ngờ rằng hoang thú bị thương mà vẫn nhanh như vậy. Khi ông kịp phản ứng thì đã không tránh kịp, lập tức chỉ có thể đưa trường đao trên tay lên đỡ trên đỉnh đầu, đón đỡ cú đánh này.
"Ầm!"
Cú đánh của hoang thú vô cùng mạnh mẽ, đập vào lưỡi đao của Đao Vương. Cự lực truyền đến, Đao Vương lập tức thân thể chấn động. Dù ông đã chuẩn bị sẵn sàng, nhưng trước sức mạnh to lớn này, ông vẫn cảm thấy vô cùng vất vả, chỉ chống được một chút rồi bị đánh bay ra ngoài.
...
"Lão Đao..."
Thấy Đao Vương bị đánh bay, lòng Tô Tranh thắt lại. Nhưng trong đám đông lại có hai giọng nói càng thêm đột ngột, lo lắng cho Đao Vương.
Tô Tranh nhìn theo hướng phát ra âm thanh, khi thấy hai người kia, vẻ mặt hắn càng trở nên đặc sắc.
"Bọn họ... mà cũng đến đây ư?!"