Trong Phù Văn Trận, Liệt Hỏa Chân Quân đứng giữa trời cao, hỏa khí ngút trời, sát khí bủa vây, quanh thân hỏa diễm hừng hực bốc lên.
Hắn đứng giữa không trung, đảo mắt nhìn xuống mặt đất, phát hiện người của Vô Cực Thiên Cung đã toàn quân bị diệt. Ba đồ đệ của hắn bị Huyết Giao Vương hành hạ đến chết, từng người chết vô cùng thê thảm; đám kim giáp hộ vệ cũng chẳng khá hơn, bị hút cạn tiên lực, mệt mỏi chết gục tại chỗ. Ngay cả hai vị trưởng lão Vũ gia cũng thoi thóp như chó chết, nằm bẹp một chỗ, không còn sức nhúc nhích.
Trong sân lúc này, chỉ còn lại một mình Liệt Hỏa Chân Quân có thể chiến đấu.
Đối diện, Tô Tranh đứng đó, tay cầm nửa bước Đạo Khí, khí thế bừng bừng, trạng thái hồi phục còn mạnh hơn cả Liệt Hỏa Chân Quân.
Tiểu Ma Thần và Huyết Giao Vương cũng từ từ bay lên, đứng sau lưng Tô Tranh. Tiểu Ma Thần tay cầm Phương Thiên Họa Kích, ma khí bành trướng, chiến ý ngút trời! Huyết Giao Vương tay lăm lăm vũ khí kỳ dị Ngạc Ngư Tiễn, vẻ mặt hèn mọn, lạnh lùng nhìn chằm chằm Liệt Hỏa Chân Quân.
Hiện tại, cả về nhân số lẫn chiến lực đều bất lợi cho Liệt Hỏa Chân Quân.
Chỉ liếc mắt, Liệt Hỏa Chân Quân đã đoán được tình thế hiện tại, hắn khẽ nheo mắt, bắt đầu tính kế đường thoát thân.
"Đừng hòng chạy trốn, có Phù Văn Trận của ta, ngươi không thoát được đâu. Ta đã nói rồi, hôm nay ngươi phải chết!" Tô Tranh như đọc được ý nghĩ của Liệt Hỏa Chân Quân, vạch trần toan tính của hắn.
Liệt Hỏa Chân Quân nghe vậy, sắc mặt hơi cứng đờ, đáy mắt lóe lên tia tinh quang, nhưng nó vụt tắt ngay sau đó. Hắn ra vẻ trấn định nói: "Nực cười, bổn quân là Tiên Quân, cần gì phải trốn? Ta đang cho các ngươi cơ hội cuối cùng đấy. Chỉ cần các ngươi chịu nhận sai, giao Chí Tôn huyết và Thiên Bảo Tiên Binh ra đây, bổn quân có thể làm chủ, tha cho các ngươi một mạng. Nếu các ngươi ngoan cố không nghe, đừng trách bổn quân vô tình!"
"Ha ha ha... Tên này đến giờ vẫn còn mạnh miệng. Đến đây, đến đây... Giao gia ta muốn xem ngươi còn có khả năng lớn đến đâu!" Huyết Giao Vương không nhịn được, xông lên trước, cầm Ngạc Ngư Tiễn nghênh ngang nhìn Liệt Hỏa Chân Quân.
Tiểu Ma Thần cười lạnh nói: "Chẳng lẽ người của Vô Cực Thiên Cung đều thích làm ra vẻ vậy sao?”
Tô Tranh cũng cười, cùng nhau nhìn Liệt Hỏa Chân Quân. Hắn không tin đến bước này, Liệt Hỏa Chân Quân còn giở được trò gì.
"Tốt, xem ra các ngươi không tin lời ta nói. Vậy hôm nay bổn quân sẽ cho các ngươi thấy, thế nào là sức mạnh mạnh nhất giữa đất trời!"
Liệt Hỏa Chân Quân vừa dứt lời, thần sắc trở nên nghiêm nghị, lật tay, trên tay xuất hiện một bình ngọc. Hắn mở bình, đổ ra hai viên hạt châu màu đen.
Vừa xuất hiện, hai viên hạt châu đã tràn ngập đạo vận chi lực cường đại, xé toạc cả bầu trời, khiến đạo vận và lực lượng pháp tắc trở nên hỗn loạn.
Nhìn thấy hai viên hạt châu, Tô Tranh lập tức co rút con ngươi, kinh ngạc thốt lên: "Đó là Chí Tôn chỉ lực!”
Cảnh tượng này, Tô Tranh quá quen thuộc. Thứ sức mạnh khiến thiên đạo cũng phải e sợ, ngoài Chí Tôn chi lực còn gì khác?
Ngày trước, ở Cự Ma Uyên, khi đối chiến với Bạch Mi Ma Quân, hắn đã từng nuốt Chí Tôn chi lực; ở Tây Vực, để đối phó Hỗn Độn cự thú, hắn cũng đã cho Viên Tiểu Thất nuốt Chí Tôn chi lực.
Cảm giác này hắn quá quen thuộc, nên khi thấy Liệt Hỏa Chân Quân cầm hạt châu trên tay, hắn có thể khẳng định ngay, đó chính là Chí Tôn chi lực!
Nhưng hắn không ngờ, Liệt Hỏa Chân Quân lại có Chí Tôn chi lực, hơn nữa còn lấy ra tận hai viên. Quá kinh ngạc!
"Không sai, chính là Chí Tôn chỉ lực!” Liệt Hỏa Chân Quân thấy Tô Tranh nhận ra Chí Tôn chỉ lực, vẻ mặt lộ ra đắc ý, chậm rãi nói: "Năm xưa, khi bổn quân còn là tu sĩ Tiên Nhân tam cảnh, ta đã từng đến Hỗn Độn Chiến Trường. Ta tốn mấy trăm năm công phu, mới kiếm được một viên Chí Tôn chỉ lực. Sau đó, ta trở về Võ Cực Thiên Cung, đốc lòng tu luyện. Vì lập đại công trong trận chiến với Thần Viên nhất tộc, Chí Tôn đã thưởng cho ta thêm một viên. Ta cứ tưởng sau này không cần dùng đến Chí Tôn chỉ lực nữa, ai ngờ hôm nay lại bị ba tên các ngươi ép đến bước này."
Nghe Liệt Hỏa Chân Quân kể, cả ba người Tô Tranh đều kinh ngạc.
Qua lời Liệt Hỏa Chân Quân, có thể biết hắn không chỉ từng đến Hỗn Độn Chiến Trường, mà còn tham gia trận diệt tộc Thần Viên năm xưa. Trong tay hắn, có lẽ đã nhuốm máu của Viên lão tiên.
Lúc này, sát ý trong lòng Tô Tranh đột nhiên bùng lên.
Liệt Hỏa Chân Quân không để ý đến vẻ khác lạ của Tô Tranh, hắn cầm lấy một viên Chí Tôn chi lực, nhìn lướt qua ba người, nói tiếp: "Thôi được, ba người các ngươi cũng là đại địch của Vô Cực Thiên Cung, cũng coi như có chút bản lĩnh, để các ngươi chết dưới Chí Tôn chi lực, bổn quân cũng không thiệt thòi lắm. Vậy tiếp theo, bổn quân sẽ cho các ngươi lĩnh giáo, thời khắc mạnh nhất của bổn quân..."
Nói xong, Liệt Hỏa Chân Quân nuốt chửng một viên Chí Tôn chỉ lực.
Ầm...
Vừa vào bụng, khí tức trên người Liệt Hỏa Chân Quân lập tức tăng lên liên tục.
Uy lực Chí Tôn khủng bố từ trong thân thể hắn lan tỏa ra, khiến bầu trời rung chuyển.
Ầm ầm...
Dưới áp lực của Chí Tôn chỉ lực, ngay cả Phù Văn Trận xung quanh cũng rung lắc dữ dội. Tô Tranh không nghi ngờ gì, sau khi Liệt Hỏa Chân Quân hấp thụ hoàn toàn Chí Tôn chỉ lực, Phù Văn Trận của hắn sẽ không còn tác dụng.
Thấy vậy, Tô Tranh biến sắc, nắm chặt Kình Thiên Côn xông lên, đồng thời nói với Tiểu Ma Thần và Huyết Giao Vương: "Lên, thừa lúc hắn chưa hấp thụ hết Chí Tôn chi lực, xử lý hắn!"
Vừa nói, Tô Tranh vừa thi triển Tiên Vương Bộ, đạt tốc độ tối đa, nháy mắt đã đến trước mặt Liệt Hỏa Chân Quân, giơ gậy đánh xuống.
Nửa bước Đạo Khí dẫn động đạo vận chi lực, uy áp khiến không gian chao đảo.
Nhưng Liệt Hỏa Chân Quân đột nhiên mở mắt, một tay tóm lấy Kình Thiên Côn. Trong lòng bàn tay hắn, tràn ngập lực lượng pháp tắc nồng đậm hơn, áp chế cả đạo vận chi lực trên Kình Thiên Côn.
“Hừ, nửa bước Đạo Khí? Trước mặt Chí Tôn, Đạo Khí cũng phải thần phục!”
Liệt Hỏa Chân Quân gầm lên, một cỗ Chí Tôn chi lực khủng bố bùng nổ từ trong cơ thể, hất văng Tô Tranh trở lại.
Lúc này, Tiểu Ma Thần và Huyết Giao Vương cũng xông tới, mỗi người một bên, nhắm vào Liệt Hỏa Chân Quân mà tấn công.
Liệt Hỏa Chân Quân khinh thường hừ lạnh một tiếng, "Sâu kiến!"
Hắn vung tay lên, Chí Tôn chi lực lại bộc phát, như lũ quét, hất tung cả hai người ra ngoài.
Liệt Hỏa Chân Quân sau khi nuốt Chí Tôn chỉ lực, lúc này như một đế vương thực sự, không ai sánh bằng.