"Hoa."
Dù đã quen với việc Huyết Giao Vương ra giá, việc Tô Tranh lại mở miệng đấu giá vẫn khiến người xem không khỏi chấn động.
Huyết Giao Vương nghe Tô Tranh ra giá, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, còn lén vỗ ngực: "Thằng nhãi này quá xấu xa, cố tình bày trò cười cho lão tử xem..."
Tô Tranh liếc xéo Huyết Giao Vương, hừ lạnh trong lòng: "Nhãi ranh, dám đấu với ta, dọa chết ngươi cho chừa, để ngươi tốn tiền."
Trên bàn đấu giá, Vũ Cương nghe Tô Tranh thật sự ra giá, mừng rỡ, vô thức liếc nhìn Huyết Giao Vương.
Sắc mặt Huyết Giao Vương sa sầm, lần này dù đánh chết cũng không hé răng.
Vẻ mặt này của hắn lọt vào mắt Vũ Cương, khiến Vũ Cương lầm tưởng rằng trước đó Huyết Giao Vương chỉ giả vờ mạnh miệng, giờ đã đến giới hạn.
Vũ Cương không dài dòng nữa, làm bộ hô ba lần rồi dứt khoát kết thúc: "Tốt, chúc mừng vị đạo hữu này đã đấu giá thành công Tiên Duyên Kiếm với giá hai tỷ một trăm triệu! Xin mời đạo hữu lên đài nhận Thiên Bảo Tiên Binh này..."
Vũ Cương mời Tô Tranh lên bàn đấu giá.
Một mặt, hắn muốn cho Tô Tranh lộ diện, nể mặt hắn. Mặt khác, quan trọng hơn là mời Tô Tranh lên để trả tiền, nhỡ không trả nổi thì hắn còn có thể ra tay bắt giữ.
Vũ gia đâu phải kẻ ngốc, sao có thể dễ dàng để người ta quịt nợ?
Tô Tranh nhìn thấu tâm tư của Vũ Cương, nhưng không để bụng. Hắn lập tức đứng dậy, cầm quạt xếp, nhảy lên bàn đấu giá.
Tiếp đất, hắn đi thẳng đến thanh Tiên Duyên Kiếm, rút kiếm khỏi vỏ, vẩy một đường kiếm hoa, rồi giả vờ xem xét kỹ lưỡng, miệng không ngừng tán thưởng: "Kiếm tốt, thật sự là một thanh kiếm tốt..."
Vũ Cương nghe Tô Tranh khen Tiên Duyên Kiếm, trong lòng khinh bỉ: "Đồ nhà quê, biết gì chứ, cho thanh giả cũng không nhận ra, có tiền thì làm được gì..."
Nhưng ngoài mặt, hắn vẫn niềm nở: "Đạo hữu thật tinh mắt, đây chính là Thiên Bảo Tiên Binh, đương nhiên là kiếm tốt. Thêm món đồ ngài đã đấu giá trước đó, tổng cộng là hai tỷ tám trăm triệu, ngài chỉ cần thanh toán là tất cả sẽ thuộc về ngài."
"À, được, không vấn đề, tôi thanh toán ngay."
Tô Tranh nghiêm túc, định trả tiền, nhưng bỗng nhiên nhìn thanh Tiên Duyên Kiếm trong tay, kinh ngạc: "Ơ... Thanh kiếm này có gì đó lạ lạ?"
Nghe vậy, lòng Vũ Cương thắt lại: "Hỏng bét, lẽ nào hắn nhìn ra rồi? Không đúng, nếu không phải mình biết đây là hàng nhái, ngay cả mình cũng không nhận ra, hắn không thể nào nhìn ra được..."
Vũ Cương vô thức liếc nhìn Vũ Liệt trên lầu.
Vũ Liệt cũng hơi biến sắc, nhưng không có động tĩnh gì.
Vũ Cương cố gắng trấn tĩnh, cười hỏi Tô Tranh: "Đạo hữu, sao vậy, có gì không ổn sao?”
Tô Tranh thấy Vũ Cương còn muốn diễn kịch, hắn cũng không vạch trần, tiếp tục diễn theo, cẩn thận xem xét thanh Tiên Duyên Kiếm, kỳ quái nói: "Tôi thấy thanh kiếm này có gì đó sai sai. Tôi từng thấy Thiên Bảo Tiên Binh, đạo vận chi lực rất nồng đậm, lại có Thiên Địa Khắc Văn khi thành hình. Nhưng thanh kiếm này không có Thiên Địa Khắc Văn, đạo vận chi lực lúc có lúc không... Chẳng lẽ là hàng nhái?"
Lời này vừa thốt ra, lập tức khiến tất cả tu sĩ sững sờ.
"Cái gì, Thiên Bảo Tiên Binh là hàng nhái?"
"Không thể nào, đây là đồ của Vũ gia luyện chế, sao họ lại đem hàng nhái ra bán?"
“Nhưng hắn nói cũng đúng, tôi thấy kiếm này cũng hơi kỳ lạ, đạo vận chỉ lực không rõ ràng.”
Rất nhanh, mọi người xúm lại bàn tán, ngày càng ồn ào.
Ở phía Huyết Giao Vương, người ta đang giục ông ta thanh toán. Huyết Giao Vương còn lằng nhằng, nay thấy Tô Tranh gây chuyện, ông ta chộp lấy cơ hội bùng nổ, đứng lên: "Cái gì, đồ là giả? Vậy những thứ ta đấu giá vừa rồi cũng là giả à? Các ngươi gạt lão tử!"
Ầm một tiếng, lão cáo già trở mặt tại chỗ, hất tung đồ đạc trước mặt xuống đất, quyết định lấy cớ quỵt nợ.
Người của Vũ gia nghe Tô Tranh nói xong, sắc mặt đều biến đổi.
“Thằng nhãi này thật sự nhìn ra rồi?!"
Vũ Cương càng trầm mặt, nhưng ngay trước mặt bao nhiêu người, nếu hắn thừa nhận kiếm là giả thì mới là tai họa. Biết sự tình nghiêm trọng, hắn vội trấn an đám đông: "Mọi người đừng nóng, trật tự nào. Thanh kiếm này do phụ thân ta, tức gia chủ đương thời của Vũ gia, tự tay luyện chế. Ông ấy là Luyện Khí Thiên Sư, luyện thành công không dưới năm kiện Thiên Bảo Tiên Binh, sao có thể có vấn đề?"
Nghe vậy, hiện trường lập tức yên tĩnh hơn, tiếng chất vấn nhỏ dần.
"Đúng đấy, gia chủ Vũ gia là Luyện Khí Thiên Sư, đồ ông ấy luyện chế luôn luôn không có vấn đề!"
"Hơn nữa vũ khí này xuất từ Vũ gia, Vũ gia là Luyện Khí thế gia, chắc chắn sẽ không lừa chúng ta!"
"Chắc thằng nhãi đó nhìn nhầm thôi."
Thấy dư luận có chiều hướng thay đổi, Vũ Cương thở phào, rồi nhìn Tô Tranh, chân thành nói: "Vị đạo hữu này, Vũ gia chúng tôi là một trong tứ đại gia tộc của Tiên Vực, cũng là Luyện Khí thế gia, vũ khí do Vũ gia luyện chế chưa bao giờ có vấn đề, ngài nên tin vào thực lực của chúng tôi."
Nghe Vũ Cương giải thích, Tô Tranh cười lạnh trong lòng, nhưng ngoài mặt lại tỏ vẻ giật mình: "À, ra vậy, thật ra tôi cũng không hiểu lắm, nói bừa thôi. Nhưng sao thanh kiếm này không giống Thiên Bảo Tiên Binh tôi từng thấy, lại không có Thiên Địa Khắc Văn?"
"Mẹ kiếp, thật lắm chuyện, trả tiền rồi cầm đi không phải tốt hơn sao, hỏi han cái lông gì!"
Vũ Cương thầm mắng, nhưng không thể lộ ra ngoài, thấy Tô Tranh còn hỏi, hắn đành cố nén giận: "Là thế này, Thiên Bảo Tiên Binh thành hình không giống nhau, có cái có Thiên Địa Khắc Văn, nhưng có cái do vật liệu đặc thù nên không có. Còn đạo vận... cần tu sĩ đủ mạnh mới có thể kích phát."
Ý hắn là, tại ngươi không đủ mạnh, đừng trách vũ khí, đừng có ở đây mù quáng.
"À, thì ra là vậy..."
Tô Tranh lại "bừng tỉnh đại ngộ".
Vũ Cương thấy Tô Tranh tin, liên tục gật đầu: "Đúng vậy, chính là như vậy, xin ngài thanh toán."
"Nhưng tôi vẫn không chắc lắm, tôi muốn kiểm chứng lại!"
Chưa đợi Vũ Cương nói hết, Tô Tranh lại đổi giọng, còn muốn kiểm chứng.
Vũ Cương muốn phát điên.
Kiểm chứng cái lông gì, ngươi tin hay không lão tử đánh ngươi!