"Ha ha hai”
Tiếng cười sảng khoái vang lên bên ngoài lầu các, Vũ Liệt lập tức căng thẳng thần kinh. Một đám vũ nữ vây quanh một gã đại hán ngực đầy lông, tiến vào bên trong.
Ẩn mình trong bóng tối, Vũ Liệt liếc nhìn, không ai khác chính là Vũ Đồ Tể.
Vũ Đồ Tể không ngờ rằng có người ẩn nấp trong lầu, bước vào liền thả lỏng, ngồi xuống vị trí chủ tọa, rót một cốc rượu lớn, ngửa cổ uống cạn.
"Ai nha đại nhân, sao hôm nay ngài đến muộn vậy?"
“Đúng đó, chúng em đợi mãi. `
"Có phải ngài không nhớ đến chúng em không?"
Vừa uống xong, đám vũ nữ đã vây quanh lấy hắn. Bọn họ chẳng hề chê bai thân hình cục mịch của Vũ Đồ Tể, dùng bộ ngực đầy đặn của mình chen chúc lấy hắn, khiến hắn mặt mày hớn hở.
"Ha ha ha mỹ nhân à, sao ta lại quên các nàng được. Chỉ là trên đường vừa gặp hai tên mao tặc cướp bóc một sòng bạc, ta là thành chủ, sao có thể làm ngơ. Không phải sao, ta xử lý xong bọn chúng là đến ngay."
Vũ Đồ Tể vừa nói, vừa luồn bàn tay thô ráp vào y phục các cô nương, lập tức nhận lấy một tràng kêu khe khẽ.
Một cô nương nịnh nọt hỏi: "Đại nhân, vậy ngài bắt được hai tên mao tặc đó chưa ạ?”
"Còn phải nói, đại nhân anh minh thần võ, sao có thể để bọn chúng chạy thoát? Đúng không, đại nhân?" Một cô nương khác vội vàng vuốt mông ngựa.
Nhưng cả hai không nhận ra, vừa hỏi câu đó, sắc mặt Vũ Đồ Tể thoáng chút khó coi.
Hắn muốn nói đã bắt được hai tên mao tặc, nhưng đáng tiếc, bọn chúng đã trốn thoát. Hơn nữa, hắn cũng rất kỳ quái, thực lực của hai tên mao tặc kia lại rất mạnh.
Một mình hắn đối phó, suýt chút nữa không chế ngự được chúng. Đám tặc này lại còn rất âm hiểm, hèn hạ. Một tên thậm chí vô sỉ đến mức dùng Hắc Hổ Đào Tâm xé toạc một mảng áo hắn, nên hắn mới phải phanh ngực ra như vậy để che giấu.
Hai tên tặc nhân kia còn gan lớn, thấy hắn đến cũng không bỏ chạy. Nếu không phải hai chiến tướng đắc lực đi theo Vũ Đồ Tể ra tay, e rằng bọn chúng đã liêu mạng với hắn đến cùng.
Nhớ lại chuyện này, Vũ Đồ Tể có chút bực bội, xua tay cho qua, "Thôi thôi, đừng nhắc đến chuyện này nữa, uống rượu, nhảy múa cho lão tử vui lên!"
Đám cô nương không để ý nhiều, nghe theo thành chủ phân phó, rất nhanh trong lầu các lại vang lên tiếng nhạc du dương, vũ điệu uyển chuyển.
Còn Vũ Liệt núp trong bóng tối nghe được lời của Vũ Đồ Tể, đáy mắt lóe lên hàn quang, "Tặc nhân? Chẳng lẽ lão già này lại giả mạo tặc nhân, rồi ra tay với sòng bạc của Vũ gia ta? Giờ còn vừa ăn cướp vừa la làng!"
Vũ Liệt hận Vũ Đồ Tể đến nghiến răng.
Tính toán thời gian, cảm thấy dược hiệu chắc cũng sắp phát huy, hắn liền vụng trộm thò đầu ra nhìn.
Chỉ thấy trên vị trí chủ tọa, Vũ Đồ Tể đã uống cạn một vò rượu lớn, nhưng vẫn không thấy có gì khác lạ. Vũ Liệt sinh nghi, "Chẳng lẽ tu vi của lão già này quá cao thâm, dược hiệu chậm phát tác?"
Lúc này, Vũ Đồ Tể bỗng bưng bát rượu đứng lên, cười vô cùng hèn mọn, định vượt qua bàn chạy về phía đám vũ nữ. Nhưng vừa bước một bước, trước mắt hắn chợt tối sầm, nhìn cái gì cũng mờ mờ ảo ảo, đi đứng không vững.
Các vũ nữ vội đỡ lấy hắn, cười duyên nói: "Ha ha ha đại nhân, ngài say rồi!"
"Thật sao? Ta say? Ha ha ha..."
Vũ Đồ Tể cũng cho là mình say, lắc mạnh đầu, nhưng hắn chợt nghỉ ngờ, "Không đúng, lão tử mới uống một vò rượu, sao đã say được?”
Trong bóng tối, Vũ Liệt nghe vậy lập tức căng thẳng, biết sắp bại lộ.
Nhưng Vũ Cương vẫn chưa trở lại, khiến hắn càng thêm bất an.
Lúc này, Vũ Đồ Tể dường như đã tỉnh táo lại, cố gắng đứng thẳng người, toát ra sát ý lạnh lẽo, "Không đúng, tửu lượng của lão tử lão tử biết, dù uống thêm cả trăm vò, chỉ cần lão tử không muốn say thì sẽ không say. Nhưng hôm nay..."
Vũ Đồ Tể lập tức dán mắt vào bình rượu trên bàn, đáy mắt bắn ra hàn quang, quay phắt lại tóm lấy cổ một vũ nữ, quát: "Chúng mày dám hạ độc lão tử!"
“Đại nhân, thành chủ đại nhân tha mạng, chúng em sao dám hạ độc ngài!”
Đám vũ nữ thấy Vũ Đồ Tể nổi điên, lập tức sợ hãi quỳ xuống cầu xin tha thứ.
"Mặc kệ nhiều như vậy, làm thôi!"
Trong bóng tối, Vũ Liệt thấy thời cơ không còn nhiều, không kịp đợi Vũ Cương, tiên lực trong cơ thể bùng nổ, thân thể hóa thành một con báo săn, trực tiếp phá tan bình phong, tay nắm chủy thủ lóe sáng, đâm thẳng vào sau lưng Vũ Đồ Tể.
Nhanh như chớp giật!
Vũ Đồ Tế cảm giác được sát cơ lạnh lẽo sau lưng, không chút do dự, tóm lấy vũ nữ trong tay ném về phía sau.
"Phốc!"
Chủy thủ của Vũ Liệt đâm thẳng vào thân thể vũ nữ. Vũ Đồ Tể và Vũ Liệt bị ngăn cách bởi thân thể một vũ nữ, hai người đối mặt nhau.
Vũ Đồ Tể cũng lập tức tỉnh táo, nhìn Vũ Liệt che mặt, giọng trầm xuống, "Ngươi là ai, dám thích sát bổn thành chủ?!"
"Tất nhiên là kẻ muốn giết ngươi!"
Vũ Liệt cố ý thay đổi giọng nói, lạnh lẽo đáp, rút chủy thủ ra, đâm thẳng vào đầu Vũ Đồ Tế.
Vũ Đồ Tể phản ứng nhanh hơn, nghiêng đầu tránh được, không đợi Vũ Liệt ra chiêu tiếp theo, hắn đã ném xác vũ nữ về phía Vũ Liệt.
Vũ Liệt giơ tay, chủy thủ vung lên, một đạo lưỡi dao sắc bén hiện ra, xẻ đôi xác vũ nữ.
"Soạt!"
Máu tươi bắn tung tóe, nhuộm đỏ toàn bộ lụa trắng trong lầu các.
Lúc này, các vũ nữ khác mới kịp phản ứng, nhao nhao hét lên xông ra khỏi lầu các, tràng diện hỗn loạn.
Vũ Liệt không để ý nhiều, sau khi xẻ đôi xác vũ nữ, lập tức nhảy lên, phát động tấn công mãnh liệt vào Vũ Đồ Tể. Chủy thủ trong tay lóe lên hàn quang, như đầy trời sao khóa chặt yếu huyệt của Vũ Đồ Tể.
Vũ Đồ Tể định phản công, nhưng giơ tay lên phân nửa, hắn mới phát hiện, tiên lực trong cơ thể đang trôi đi nhanh chóng.
"Không tốt, lão tử bị gài!"
Vũ Đồ Tể lập tức cảm thấy nguy hiểm, thấy Vũ Liệt tấn công tới, hắn vội bắt lấy hai vũ nữ ném ra, rồi quay người định nhảy xuống lầu các.
Nhưng không đợi hắn vượt qua lan can, hai bóng đen từ hai bên lao ra, mỗi người tung ra một chưởng, đánh thăng vào mặt hắn.
Vũ Đồ Tể lập tức dựng tóc gáy, "Còn có người?!"