"Phụt!”
Tô Định Thiên không kịp trở tay, trúng đòn trực diện, lập tức phun ra một ngụm máu tươi. Dù vậy, hắn vẫn cố gắng giữ vững thân thể, kịp thời túm lấy Tô Tranh, lách người rơi xuống từ trên không trung.
Khi chạm đất, Tô Định Thiên loạng choạng, đứng không vững, sắc mặt trắng bệch. Rõ ràng, một chưởng vừa rồi đã gây cho ông trọng thương.
Sự việc bất ngờ này khiến Tô Mộc Lỗi và những người khác giật mình. Ông ta lập tức quát lớn về phía không trung: "Kẻ tiểu nhân hèn hạ nào dám đánh lén sau lưng? Bước ra đây!"
"Ha ha ha..."
Lời Tô Mộc Lỗi vừa dứt, một tràng cười lớn vang lên từ hư không, rồi một thân ảnh dần hiện ra.
Mọi người ngước nhìn. Đó là một người đàn ông đầu trọc, khoác áo choàng màu đỏ máu. Gã ta khoảng hơn bốn mươi tuổi, trên mặt có ba vệt huyết văn, trông không khác gì ma tu.
Hơn nữa, trên người gã ta tỏa ra sát khí nồng đậm, khí tức lại chập chờn bất định, khiến người ta khó lòng đoán được tu vi.
Thấy chính người này đánh lén Tô Định Thiên, Tô Mộc Lỗi lập tức bước ra quát: "Ngươi là ai, vì sao lại đánh lén?"
Trong tiếng cười lớn, gã đàn ông đáp xuống một đỉnh núi, nhếch mép khinh miệt nhìn Tô Mộc Lỗi, cười lạnh: "Ta là ai, ngươi còn không có tư cách biết!"
...
Tô Mộc Lỗi nhíu mày, nhưng không dám hành động.
Người này có thể ẩn mình trong hư không, lặng lẽ tiếp cận và đánh lén Tô Định Thiên thành công. Chỉ riêng thủ đoạn đó thôi cũng đủ thấy gã không phải hạng tầm thường.
Lúc này, Tô Định Thiên đã cố gắng trấn áp thương thế, nhưng sắc mặt vẫn còn tái nhợt. Ông ngẩng đầu nhìn người đàn ông áo đỏ từ xa, thốt lên một câu, vạch trần thân phận: "Vô Cực Thiên Cung, Tu La!"
Nghe vậy, Tô Mộc Lỗi và các đệ tử Tô gia lập tức biến sắc. "Cái gì? Hắn chính là Tu La Tiên Vương, một trong Tứ Đại Tiên Vương của Hỗn Độn Chiến Trường?!"
Tứ Đại Tiên Vương của Hỗn Độn Chiến Trường, ai nấy đều sở hữu thực lực vô cùng mạnh mẽ.
Thực lực của Tô Định Thiên đã được mọi người chứng kiến, có thể sánh ngang với ông, đủ thấy Tu La Tiên Vương cường đại đến mức nào.
Hơn nữa, Tu La Tiên Vương luôn rất thần bí, hiếm khi xuất hiện ở Hỗn Độn Chiến Trường, tin đồn về gã cũng rất ít. Do đó, người ngoài không thực sự rõ về thực lực của gã.
Nhưng chính vì sự bí ẩn đó mà đối thủ này càng đáng sợ.
"Vô Cực Thiên Cung!"
Nghe người đầu trọc này là Tiên Vương của Võ Cực Thiên Cung, Phượng Cửu và Tê Vô Lực mới là những người cảnh giác nhất.
Trước đây ở Nam Vực, Vô Cực Thiên Cung đã phái Xích Dương Tiên Quân truy sát họ. Đến Hỗn Độn Chiến Trường, lệnh treo thưởng màu đỏ lần này cũng do Vô Cực Thiên Cung ban hành.
Vô Cực Thiên Cung quyết tâm phải bắt Tô Tranh. Giờ Tu La Tiên Vương lại xuất hiện ở đây, chẳng phải quá nguy hiểm sao?!
Lập tức, Liễu Linh và những người khác cảnh giác nhìn Tu La Tiên Vương.
Thấy mọi người đề phòng mình, Tu La Tiên Vương cười lạnh hai tiếng. Gã dường như rất thích thú với cảm giác khiến người khác e ngại mình. Sau đó, gã cười quái dị rồi nhìn chằm chằm Tô Định Thiên, thở dài: "Tô Tiên Vương, không ngờ ngươi lại có một đứa con trai tốt như vậy. Thật là một màn phụ tử đại chiến đặc sắc!"
Nghe giọng điệu này, mọi người đều biết Tu La Tiên Vương chắc chắn đã ẩn nấp ở gần đây từ lâu, nếu không, làm sao gã biết mối quan hệ cha con giữa Tô Tranh và Tô Định Thiên.
Việc gã nấp ở gần đó, chờ đến thời khắc quan trọng mới ra tay đánh lén, cho thấy gã là người có tâm cơ sâu sắc.
Tô Định Thiên sầm mặt. Thấy đó là Tu La Tiên Vương của Vô Cực Thiên Cung, đáy mắt ông cũng thoáng hiện vẻ ngưng trọng.
Lệnh treo thưởng màu đỏ mà Vô Cực Thiên Cung phát ra ở Hỗn Độn Chiến Trường lần này cho thấy họ coi trọng Tô Tranh đến mức nào. Việc Tu La Tiên Vương đến đây rõ ràng là nhắm vào Tô Tranh.
Trước kia, khi chưa biết Tô Tranh là con mình, ông có thể làm ngơ. Nhưng giờ đã biết, Tô Định Thiên tuyệt đối không thể khoanh tay đứng nhìn.
Vốn đi, với tu vi của mình, ông không cần phải sợ Tu La Tiên Vương. Thế nhưng, việc bị Tu La Tiên Vương đánh lén vừa rồi đã khiến Tô Định Thiên bị nội thương, chiến lực suy giảm đáng kể. Nếu giao chiến với Tu La Tiên Vương lúc này, dù là ông cũng không thể đảm bảo Tô Tranh có thể bình an rút lui.
Lập tức, ánh mắt Tô Định Thiên lóe lên, liếc nhìn Liễu Linh, người cũng đang cảnh giác. Trong số những người ở đây, Liễu Linh là người có thực lực mạnh nhất, ngoài Tô Định Thiên và Tu La Tiên Vương. Hơn nữa, ông biết Liễu Linh, Phượng Cửu và những người khác có quan hệ với Tô Tranh. Ngay lập tức, ông bí mật truyền âm: "Người này rất nguy hiểm, các ngươi mau dẫn Tô Tranh đi, ta sẽ cản hắn lại."
Nghe thấy tiếng truyền âm, Liễu Linh giật mình, kinh ngạc nhìn Tô Định Thiên.
Lúc này, Tô Định Thiên lại lên tiếng, nói với Tu La Tiên Vương: "Tu La, ngươi thân là Tiên Vương, lại đi đánh lén sau lưng, không thấy quá hèn hạ sao!"
Đánh lén sau lưng là hành động đáng khinh, nhưng Tu La nghe vậy lại tỏ ra thích thú, cười ha hả: "Hèn hạ? Thì sao? Nếu ta không đánh lén, làm sao có thể dễ dàng làm ngươi bị thương, Tô Tiên Vương? Nếu không làm ngươi bị thương, làm sao ta có thể bắt được thằng nhóc kia!"
Ánh mắt Tu La lập tức đổ đồn vào Tô Tranh đang nằm trong vòng tay Liễu Linh.
Lời gã nói xem ra cũng khá thẳng thắn.
Để trì hoãn Tu La, Tô Định Thiên tiếp tục: "Vô Cực Thiên Cung các ngươi hết lần này đến lần khác muốn bắt nó, rốt cuộc là vì sao?"
Trong lúc nói, ông còn âm thầm ra hiệu cho Liễu Linh nhanh chóng rời đi.
Liễu Linh không chần chừ, lập tức bế Tô Tranh đang hôn mê cùng Phượng Cửu và những người khác lặng lẽ di chuyển sang hướng khác.
Tu La không hề nhận ra, cười lạnh đáp lời Tô Định Thiên: "Vì sao ư? Ngươi không cần biết nguyên nhân. Ngươi chỉ cần biết rằng, chỉ cần là người mà Vô Cực Thiên Cung ta muốn, nhất định phải mang đi!”
"Nhưng hôm nay có ta, Tô Định Thiên, ở đây, ngươi đừng hòng mang nó đi!"
"Thật sao?!"
Khóe miệng Tu La nhếch lên, rồi gã liếc thấy Liễu Linh đang lén lút di chuyển, lập tức ánh mắt trở nên lạnh lẽo: "Muốn đi ư? Đâu dễ vậy, để người lại!"
Nói rồi, thân thể Tu La hóa thành một đạo hồng quang, lập tức lao về phía Liễu Linh.
“Các ngươi đi mauf”
Thấy hành động của Tu La, Tô Định Thiên cũng lập tức ra tay, một chưởng hóa thành quang nhận, chém xuống đạo hồng quang đang lao tới.
"Bá!"
Hồng quang lóe lên, Tu La hiện thân, bị một chưởng của Tô Định Thiên ngăn lại.
Liễu Linh thấy hành động của mình đã bị bại lộ, lập tức không che giấu nữa, vội vàng mang theo Tô Tranh chạy xuống núi.
+ , Đứng lại!"
Thấy vậy, Tu La vừa nhấc chân định đuổi theo, nhưng một bóng người lóe lên trước mắt, chặn đứng đường đi của gã.
"Muốn đuổi theo bọn họ, phải qua được ta trước đã!"
Tô Định Thiên đứng chắn trước mặt Tu La, áo xanh phấp phới, khí thế nghiêm nghị, tựa như một ngọn núi lớn.
Thấy vậy, mắt Tu La khẽ híp lại, lạnh lùng nói: "Ngươi nghĩ rằng bị thương như vậy, ngươi còn có thể cản được ta sao?!"
"Vậy ngươi cứ thử xem”
Ánh mắt hai người chạm nhau, lập tức tóe lửa!