Trong phố đánh cược đá, Tô Tranh và Vương Khuê đang loay hoay chọn đá.
“Ngô Tu huynh đệ, cậu thấy sao về khối này? Tớ cảm giác nó không tệ, tám phần có bảo bối đấy!”
“Hay là chọn cái này đi, tớ thấy cái này cũng được mà.”
“Không được, cứ từ từ đã, xem xét kỹ hơn đã.”
Một hồi lâu, Vương Khuê đổi ý đến mấy chục lần, mỗi lần đều cầm lên rồi lại đặt xuống, lặp đi lặp lại.
Tại sao vậy?
Vì hắn có hiểu gì đâu!
Trước kia chọn đá, đều là ‘Ngô Tu’ đích thân đổ thạch, hắn chỉ đứng bên cạnh xem cho vui, thua thì không liên quan gì đến mình, thắng thì đợi chia chác, cho nên hắn cứ ba hoa chích chòe, nhìn hòn đá nào cũng thấy tốt.
Ngô Tu lại là người không có chủ kiến, thường nghe theo Vương Khuê, kết quả càng thua càng thảm.
Nhưng lần này khác, lần này Vương Khuê đứng ra đổ thạch, tiền cũng là hắn mượn, cho nên thái độ chọn đá của hắn cũng khác hẳn, trở nên cực kỳ thận trọng.
Nhưng Tô Tranh liếc qua những hòn đá hắn cầm, đều âm thầm bĩu môi, gã này chẳng chọn được hòn nào ra hồn.
Ngay khi Tô Tranh định mở miệng chỉ điểm cho Vương Khuê, bỗng nhiên một bàn tay ấn xuống vai anh. Tô Tranh vừa định phản ứng, thì nghe thấy sau lưng vang lên một giọng nói lạnh lùng: “Ồ, đây chẳng phải là Ngô Tu đại sư sao? Anh cuối cùng cũng đến rồi à!”
“Đại sư?”
Nghe thấy cách xưng hô này, Tô Tranh chỉ muốn cười. Với chút bản lĩnh của ‘Ngô Tu’ mà cũng xứng được gọi là đại sư?
Lời này nghe rõ là mỉa mai.
Anh quay đầu lại, thấy một gã Ma tu béo múp, nặng hơn ba trăm cân đứng trước mặt, vẻ mặt tươi cười nhưng ánh mắt thì không.
Ánh mắt hai người chạm nhau, Tô Tranh liền cảm thấy đáy mắt đối phương ẩn chứa sát cơ và một tia nghi ngờ.
“Kẻ này có sát ý với mình? Vì sao?”
Nhìn thấy ánh mắt đó, Tô Tranh lập tức nhíu mày, nhưng rồi chợt hiểu ra: “Không phải với mình, mà là với ‘Ngô Tu’. Chẳng lẽ hắn và Ngô Tu có ân oán gì?”
Lúc này, Vương Khuê bên cạnh thấy người tới liền vội đứng dậy, cười nịnh chào hỏi: “Ồ, ra là Bành Thiếu Khiêm thiếu gia. Ngài lại đến ạ? Chẳng lẽ ngài muốn cùng Ngô Tu…”
Vừa nói, mắt Vương Khuê đảo qua đảo lại giữa Tô Tranh và gã mập mạp, vẻ mặt như muốn kiếm chuyện. Tô Tranh suýt chút nữa tát cho hắn một cái.
Nhưng từ thái độ của Vương Khuê, anh cũng đoán ra, hình như ‘Ngô Tu’ và gã mập mạp tên Bành Thiếu Khiêm này thật sự có khúc mắc.
Gã mập mạp Bành Thiếu Khiêm nghe vậy, liếc nhìn Tô Tranh một cái, khóe miệng hơi nhếch lên, cười khẩy nói: “Đương nhiên rồi. Hôm trước Ngô Tu đại sư đấu đá với ta, thắng ta một trận, ta vẫn chưa phục. Thầm nghĩ nếu gặp lại Ngô đại sư, nhất định phải lĩnh giáo lại cho kỹ, không ngờ hôm nay lại đụng mặt.”
Vừa nói, Bành Thiếu Khiêm chậm rãi tiến sát lại Tô Tranh, rồi giọng điệu trở nên âm lãnh, cảnh cáo: “Ngô Tu, hôm trước ngươi dám chơi xỏ ta, hôm nay đừng trách bản thiếu gia không nể mặt.”
Nói xong, gã mập mạp rời khỏi Tô Tranh, khóe miệng nhếch lên, liếc anh một cái đầy lạnh lùng.
Đến đây, Tô Tranh mơ hồ đoán ra, có lẽ cái chết của “Ngô Tư” có tám phần liên quan đến gã mập mạp này.
Để làm rõ tình hình, anh lập tức giữ Vương Khuê lại hỏi: “Chuyện này rốt cuộc là thế nào?”
Vương Khuê ngạc nhiên nhìn anh: “Chuyện gì là chuyện gì? Chuyện mới xảy ra hôm trước, chẳng lẽ cậu quên rồi?”
“Thôi đi đừng nói nhảm, mau kể đi!”
Tô Tranh không có tâm trạng đùa với Vương Khuê, giục giã. Thế là hắn liền kể lại đầu đuôi câu chuyện cho Tô Tranh nghe.
Thì ra hôm trước, cũng tại phố đánh cược đá này, Ngô Tu và Vương Khuê đến đổ thạch. Vẫn như mọi khi, Ngô Tư vay tiền mua đá, nhưng mọi người xung quanh đều biết rõ Ngô Tu là người thế nào, cũng biết trình độ của hắn ra sao, nên không ai chịu cho hắn vay tiền nữa.
Sau đó, Bành gia thiếu gia, cũng chính là Đông gia phố đánh cược đá này, Bành Thiếu Khiêm, mới từ trong gia tộc đến tiếp quản. Hắn biết Ngô Tu có một người muội muội rất xinh đẹp, liền nảy sinh ý đồ, tìm người mời Ngô Tu lên lầu để bàn chuyện, muốn Ngô Tu gả muội muội cho hắn.
Ngô Tu đâu dễ dàng đồng ý như vậy.
Sau đó, Bành Thiếu Khiêm liền nói với Ngô Tu, chỉ cần Ngô Tu đồng ý gả muội muội cho hắn, hắn sẽ bằng lòng diễn một vở kịch trước mặt mọi người, cố ý thua Ngô Tu trong cuộc đổ thạch, để hắn nở mày nở mặt, đồng thời nguyện ý bỏ ra ba vạn Tiên thạch làm tiền đặt cược, coi như cho Ngô Tu chút lợi lộc.
Ngô Tu quanh năm lăn lộn ở phường đổ thạch, tâm nguyện lớn nhất là muốn dương danh lập vạn ở đây, nên nghe xong chủ ý của Bành Thiếu Khiêm, lập tức đồng ý.
Mọi chuyện diễn ra đúng như hai người đã bàn. Bành Thiếu Khiêm, thân là Thiếu Đông gia phố đánh cược đá, đích thân ra tay đấu đá với Ngô Tu, kết quả thất bại, thua dưới tay Ngô Tu, khiến cả phố đánh cược đá chấn động.
Rất nhiều người biết Ngô Tu đều phải nhìn hắn bằng con mắt khác, điều này khiến Ngô Tu vô cùng thỏa mãn.
Nhưng sau đó, khi Bành Thiếu Khiêm tìm Ngô Tu để bàn chuyện gả muội, Ngô Tu lại đổi ý, thực ra là hắn căn bản không quyết định được chuyện của muội muội Ngô Thiến, nên lật lọng với Bành Thiếu Khiêm. Mối thù này, Bành Thiếu Khiêm ghi nhớ trong lòng.
Lại thêm sau đó Ngô Tu và Vương Khuê cùng đi chúc mừng, hai người uống say mèm, rồi mới chia tay. Vương Khuê cũng không biết chuyện gì xảy ra sau đó.
“Khó trách gã mập mạp chết bầm này vừa thấy mình đã có sát ý, xem ra cái chết của Ngô Tu có tám phần liên quan đến Bành Thiếu Khiêm.”
Nghe xong Vương Khuê kể, 1ô Tranh liền đoán được một cách đại khái.
Chắc chắn là Bành Thiếu Khiêm ban đêm đã phái người hạ thủ với Ngô Tu, nên Ngô Tu thật mới chết ngoài khu rừng, còn bị Tô Tranh đụng phải.
Nhưng nghĩ đến đây, Tô Tranh lại cảm thấy có chút bất an.
Nếu Ngô Tu thật sự bị gã mập mạp này phái người giết, chẳng phải là hắn hẳn phải biết Ngô Tu thật đã chết rồi sao? Vậy bây giờ nhìn thấy mình, chẳng phải hắn sẽ rất nghi ngờ?!
Lúc này, Tô Tranh lập tức hiểu ra, vì sao trước đó gã mập mạp nhìn mình không chỉ có sát ý, mà còn có nghi ngờ. Hóa ra hắn cũng sinh nghi về thân phận của mình.
“Hắn đã nghi ngờ thân phận của mình, chứng tỏ hắn cũng không chắc chắn Ngô Tu có phải thật sự đã chết hay không, nếu không hắn chắc chắn đã vạch trần mình từ lâu rồi.”
Tô Tranh âm thầm suy đoán.
Hiện tại chỉ cần bọn chúng không tìm thấy thi thể của Ngô Tu, vậy thì không thể nào nhìn thấu được mình. Cho dù là nghi ngờ, cũng không thể chứng thực được.
Vậy thì có lẽ hôm nay, đối phương muốn tiếp tục trả thù và tiện thể điều tra mình.
Hiểu rõ mọi chuyện, Tô Tranh trong lòng vững dạ.
Đã đối phương không có chứng cứ, vậy mình cũng không có gì đáng sợ. Đồng thời, anh cũng đang cần tìm một con đê béo để kiếm hai mươi mấy vạn tiên thạch trả nợ. Bây giờ đã có người tự động đưa đến cửa, lô Tranh đúng là mừng rỡ bớt việc.
Lập tức đối mặt với sự khiêu khích của Bành Thiếu Khiêm, anh lập tức ôm quyền nói: “Đã Bành thiếu gia có hứng thú muốn đánh cược thêm một lần, vậy tại hạ xin liều mình bồi quân tử, nhất định phụng bồi tới cùng.”