Âm.
Trong khu rừng hoang, sau một trận chiến đấu kịch liệt, Yêu Cửu Thần và đồng đội dốc hết sức lực, cuối cùng cũng tiêu diệt được năm con Ngân Giác Hoang Thú.
Bốn người đang thở dốc từng ngụm trong rừng thì bên ngoài vọng vào tiếng nổ lớn, không trung ẩn ẩn chấn động tiên lực và ma lực.
"Không ổn!"
Yêu Cửu Thần giật mình, lập tức ý thức được điều gì, vội vàng lao ra khỏi rừng, không kịp nghỉ ngơi.
Khi hắn cùng ba đồng đội chạy đến bìa rừng thì thấy Tô Tranh đang giao chiến với hai người của mình. Cách đó không xa, ba xác ma tu nằm la liệt trên đất, thân thể nát bấy.
Chứng kiến cảnh tượng này, Yêu Cửu Thần nổi giận, "Tô Tranh..."
Vút...
Yêu Cửu Thần lao tới như chim đại bàng, từ trên cao giáng xuống, vung chưởng về phía Tô Tranh.
Một thủ ấn huyết hồng khổng lồ tựa như ngọn Ma Sơn, đánh thẳng vào lưng Tô Tranh.
Tô Tranh đang giải quyết hai ma tu cuối cùng của Ma Nha tiểu đội, nghe tiếng động phía sau, lập tức quay đầu lại thấy Yêu Cứu Thần đã lao đến, bèn thi triển Tiểu Na Di tránh né.
Ầm!
Nơi hắn vừa đứng bị đánh thành một cái hố sâu.
Yêu Cửu Thần đáp xuống, đối mặt với Tô Tranh.
Ánh mắt hai người chạm nhau, Yêu Cửu Thần toát ra sát khí, như sói đói lao vào Tô Tranh, "Tô Tranh, dám đấu một trận sống mái với ta không?"
Nghe vậy, Tô Tranh không thèm để ý, quay người thi triển tốc độ cực nhanh, tháo chạy.
Bởi vì lúc này ba ma tu Tiên Nhân cảnh khác của Yêu Cửu Thần đã bao vây Tô Tranh từ hai bên.
Bốn Tiên Nhân cảnh vây giết, thêm Yêu Cửu Thần là Tiên Nhân tam cảnh, Tô Tranh biết không có phần thắng, nên chẳng thèm quan tâm đến khiêu khích, lao thẳng vào rừng hoang.
Vút vút vút...
Lần này, Yêu Cửu Thần quyết tâm sống mái với Tô Tranh, đuổi theo sát phía sau.
Liên tiếp mất nhiều đồng đội, ba ma tu Tiên Nhân cảnh còn lại cũng bừng bừng sát khí, cùng nhau truy đuổi Tô Tranh.
"Thằng khốn kiếp, hại chết bao nhiêu huynh đệ của chúng ta, giờ còn dám chạy, dễ vậy sao!"
"Đúng đấy, đừng để tao bắt được, nếu không tao hút khô tủy não của mày!"
"Chúng ta vòng sang bên kia..."
Bốn người như bầy sói đói, quyết truy cùng giết Tô Tranh.
Tô Tranh phi nước đại trong rừng, tốc độ đạt đến cực hạn, nhưng bốn ma tu kia thực lực cũng cường hãn, không thể bỏ rơi được.
Năm người cứ vậy, một trước bốn sau, truy đuổi hơn nửa ngày trời, cuối cùng phía trước Tô Tranh xuất hiện một tòa Hoang thành.
Cũng giống như phế thành mà hắn và Trư lão tam thấy khi lần đầu tiến vào khu hoang dã, đây đều là những trấn nhỏ do tu sĩ dựng lên để chống lại hoang thú, nhưng cuối cùng bị bỏ hoang do sự tấn công của chúng.
Thấy Hoang thành, Tô Tranh không chút do dự, lao thẳng vào.
"Đội trưởng, thằng nhãi đó vào Hoang thành rồi, hay là..."
“Hay quái Dám vào Hoang thành, lần này xem nó trốn đăng nào, đuổi theo!”
"Nhưng mà..."
Chưa để đội viên nói hết, Yêu Cửu Thần đã xông vào trong thành.
Thấy đội trưởng đã đi, ba đội viên liếc nhau, cuối cùng cũng bất đắc dĩ đi theo.
Trong Hoang thành, khí tức âm u, khắp nơi tràn ngập vẻ hoang vu, trên đường đi đầy rẫy hoang thú.
Tô Tranh thư liễm khí tức, dùng thần niệm đò đường, tránh né từng bầy hoang thú.
Sau đó, hắn tìm được một căn phòng ẩn nấp, khoanh chân vận công khôi phục thể lực.
Liên tục mấy ngày bôn tẩu, bày mai phục và đại chiến khiến Tô Tranh tiêu hao rất nhiều. May mắn hắn có thể hấp thu hỗn độn chi lực để khôi phục, nếu không đã sớm không chịu nổi.
"Hô... Hoang thành địa hình phức tạp, bọn chúng khó mà tìm được ta. Bọn chúng có bốn người, phải diệt trừ ba tên kia trước mới có thể đối đầu với Yêu Cửu Thần..."
Tô Tranh vừa khôi phục, vừa suy tính.
Hiện tại Yêu Cửu Thần chiếm tưru thế về chiến lực và số lượng, nếu muốn đối đầu trực diện, hắn phải xử lý ba thủ hạ của Yêu Cửu Thần trước.
Cũng may đây là Hoang thành, địa hình phức tạp, hắn lại ẩn nấp kỹ càng, thêm Phù Văn Trận hỗ trợ, hắn vẫn có niềm tin lớn.
Nhưng đúng lúc này, Tô Tranh bỗng nhiên phát hiện Yêu Cửu Thần và đồng bọn xuất hiện gần đó.
"Bọn chúng đến nhanh vậy?!"
Tô Tranh giật mình, vội đứng dậy, định vòng sang hướng khác thì phát hiện Yêu Cửu Thần đã bao vây hắn, chặn mọi đường lui. "Cái này..."
Lòng Tô Tranh trĩu nặng.
Bên ngoài, bốn người Yêu Cửu Thần chiếm giữ bốn hướng, vây Tô Tranh trong tòa nhà.
Nhìn chằm chằm tòa nhà, Yêu Cửu Thần lạnh lùng nói: "Tô Tranh, không ngờ chúng ta đuổi nhanh vậy chứ? Tại mày quá tự cao tự đại, chui vào cái thành này, tưởng trốn ở đây là thoát được bọn tao sao? Mày quá ngây thơ, mày quên đây là địa bàn của ai rồi à? Ha ha ha..."
Nghe vậy, Tô Tranh bừng tỉnh.
Lúc trước hắn chỉ lo trốn vào thành, tránh tầm mắt của Yêu Cửu Thần, nhưng lại quên rằng bọn chúng đã trà trộn ở chiến trường này nhiều năm, hiểu rõ khu hoang dã hơn hắn nhiều. Nơi này có Hoang thành, bọn chúng ra vào không biết bao nhiêu lần, chắc chắn rành như lòng bàn tay.
Vậy nên việc Tô Tranh chưi vào đây chăng khác nào tự chưi đầu vào lưới.
"Đáng chết..."
Tô Tranh thầm mắng, hối hận vì đã không nghĩ đến điều này.
Nhưng hắn không phải thần, không thể lường trước mọi chuyện.
Lúc này, bốn người Yêu Cửu Thần bắt đầu đồng loạt áp sát, hắn có hối hận cũng vô ích.
Trong nguy cơ, ánh mắt Tô Tranh trở nên sắc bén, quay đầu nhìn phía sau, thầm nghĩ: "Giờ không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể liều mạng, xem đây là cửa đột phá!”
Tô Tranh hít sâu một hơi, khóa chặt một ma tu phía sau, sát khí bùng nổ, xông ra khỏi lầu các, lao về phía tên ma tu ở vị trí cuối cùng...