Vừa thấy bóng đầu trọc lốc và chiếc áo choàng đỏ máu kia, Tô Tranh lập tức nhận ra người đến, không ai khác ngoài Tu La Tiên Vương của Vô Cực Thiên Cung.
"Ngươi vẫn còn ở đây sao?!"
Gặp lại Tu La Tiên Vương, Tô Tranh vô cùng kinh ngạc.
Họ đã tiến vào băng nguyên được hai, ba ngày, khoảng thời gian không hề ngắn. Trước khi họ đến, có ba con Kim Giác Hoang Thú lao vào tấn công Tu La.
Chưa bàn đến việc hắn sống sót dưới móng vuốt của Kim Giác Hoang Thú bằng cách nào, chỉ riêng việc phải chống chọi với Hỗn Độn chi lực nồng đậm bao phủ khu rừng tuyết này thôi cũng đã là một sự tiêu hao khủng khiếp.
Vậy mà Tu La Tiên Vương vẫn gắng gượng được, thật khó tin.
"Hắc hắc, các ngươi nghĩ chỉ vài con súc sinh là có thể giết được bản vương sao?"
Tu La Tiên Vương từng bước tiến đến, nhìn Tô Tranh và những người khác với vẻ mặt dữ tợn.
Chiếc áo bào đỏ như máu trên người hắn tả tơi như những sợi mì, dính đầy vết máu trên đầu trọc, hình tượng chật vật không thể tả. Chỉ cần nhìn thôi cũng đủ để hình dung cuộc chiến ác liệt của hắn với ba con Kim Giác Hoang Thú kia.
Thế nhưng, trên người hắn chỉ có vài vết thương nhẹ, máu tươi dính trên người đều là thú huyết, cho thấy trong trận chiến đó, hắn không hề chịu thiệt.
Viên Tiểu Thất tinh mắt, liếc thấy Tu La Tiên Vương vẫn còn mặc mấy lớp da giáp. Nhìn kỹ lại, đó là da của Kim Giác Hoang Thú.
"Thảo nào hắn có thể chống lại sự ăn mòn của Hỗn Độn chi lực, hóa ra là giết Kim Giác Hoang Thú, dùng da của chúng bọc lên người."
Viên Tiểu Thất vạch trần mánh khóe của Tu La Tiên Vương. Tô Tranh cũng có chút bất ngờ khi Tu La Tiên Vương lại có thể xử lý được ba con Kim Giác Hoang Thú.
Tu La Tiên Vương tiến đến, nhìn thấy sự nghi hoặc trong mắt bọn họ, khóe miệng khẽ nhếch lên, nhưng không giải thích gì. Hắn chỉ ngẩng đầu nhìn lướt qua khu băng nguyên phía trước, giờ đã biến thành một hồ băng. Thấy cả một vùng băng nguyên rộng lớn biến mất, hắn cười lạnh một tiếng: "Các ngươi ngạc nhiên khi bản vương có thể sống sót dưới miệng của Kim Giác Hoang Thú, nhưng bản vương cũng bất ngờ khi các ngươi có thể sống sót trên băng nguyên. Đây là sức mạnh của Phù Văn Nguyên Hiệt, phải không?"
Thấy Tu La Tiên Vương đến với ý đồ xấu, Tô Tranh không muốn dài dòng, hỏi thẳng: "Rốt cuộc ngươi muốn gì?"
“Muốn gì ư? Đơn giản thôi, giao ra Phù Văn Nguyên Hiệt, nhận lấy cái chết!”
Tu La Tiên Vương vô cùng ngạo mạn.
Nghe vậy, sắc mặt Tô Tranh lạnh lẽo, nói: "Nhận lấy cái chết? Xem ra ngươi căn bản không định cho chúng ta đường sống. Đã vậy, thì hãy xem ai chết. Động thủ!"
Đến nước này, không cần nhiều lời nữa. Tô Tranh hét lớn một tiếng, ra tay trước.
Trạng thái của mọi người đều không tốt, cả hắn và Liễu Linh đều chưa hồi phục hoàn toàn, Tê Vô Lực và Viên Tiểu Thất cũng mang thương tích. Chỉ có Phượng Cửu là còn đủ sức chiến đấu, nhưng đối mặt với Tu La Tiên Vương cảnh giới Tiên Vương lục cảnh, căn bản không thể chống lại.
Vì vậy, Tô Tranh vừa ra tay đã thi triển Cấm Ma Thất Bộ, khiến không gian ngưng đọng, rồi Khốn Tiên Tác lập tức đánh ra, chụp thăng vào Tu La Tiên Vương.
Hắn không muốn cho Tu La Tiên Vương bất kỳ cơ hội ra tay nào.
Thế nhưng, phản ứng của Tu La Tiên Vương cũng không chậm. Ngay khi sức mạnh giam cầm của Tô Tranh bùng nổ, tiên lực trên người hắn đã trào dâng, lực lượng pháp tắc cũng phun trào quanh thân, trực tiếp ngăn cản sức mạnh giam cầm. Thân thể hắn đồng thời hóa thành một đạo tàn ảnh, lao về phía bọn họ, xòe năm ngón tay, một chưởng huyết sắc khổng lồ trấn áp xuống.
"Huyết Phiên Sơn!"
"Tránh ra!"
Tô Tranh xông lên phía trước nhất, thấy đại thủ ấn chụp xuống, lập tức hét lớn một tiếng, tránh sang một bên.
Tê Vô Lực và những người phía sau cũng đồng loạt ra tay.
Phượng Cửu phản ứng nhanh nhất, tránh được Huyết Thủ Ấn, hóa thành một đạo huyễn ảnh, thi triển Thần Hồ Cửu Biến, lập tức biến ra chín 'Phượng Cửu' trên không trung, từ bốn phương tám hướng tấn công Tu La.
Bá bá bá...
Chín Phượng Cửu đồng loạt ra tay, tung ra vô số trảo ảnh, yêu lực bành trướng xé toạc cả hư không.
Chiêu này Phượng Cửu từng dùng để đổi phó với Hắc Bào Ma tộc, còn khiến Hắc Bào chịu thiệt nhỏ.
Thế nhưng, Tu La vừa thấy chín Phượng Cửu xuất hiện trên không trung đã nhìn ra sơ hở, cười lạnh nói: "Chín phân thân, lại còn có lực tấn công, có chút thú vị. Mấy trò này ngươi dùng để đối phó với Tiên Vương thì được, nhưng đem ra đối phó với bản vương, ngươi đang tự tìm đường chết!"
Vừa nói, hồng quang lóe lên trong đáy mắt Tu La. Soạt một tiếng, phía sau hắn dâng lên một cơn sóng máu ngập trời, như một thác nước càn quét lên trời cao, theo tay Tu La vung lên, đánh về phía chín Phượng Cửu trên không trung.
Soạt một tiếng!
Vô số trảo ảnh đồng loạt đánh vào sóng máu, huyết hoa văng tung tóe, nuốt chửng tất cả công kích, rồi phân hóa thành chín dòng lũ, va chạm vào Phượng Cửu.
`ˆ Am ầm ầm.
Chín Phượng Cửu lần lượt bị sóng máu đánh trúng, tám kẻ lập tức sụp đổ tan rã, kẻ còn lại thân thể rung mạnh rồi bị hất xuống đống tuyết.
Phượng Cửu ngã xuống đất, há miệng phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trắng bệch.
"Đại tỷ!"
Thấy Phượng Cửu bị thương, Tê Vô Lực và Viên Tiểu Thất lập tức nổi giận, vung vũ khí trong tay, một trái một phải lao vào tấn công Tu La.
“Dám làm tổn thương đại tỷ của ta, ta liều mạng với ngươi!”
Viên Tiểu Thất nhất côn kình thiên, yêu uy toàn thân bùng nổ, Phá Thiên Côn đánh ra, khiến thương khung rung động.
Hai chiếc đồng chùy của Tê Vô Lực như hai ngọn núi nhỏ, đập thẳng vào Tu La.
"Hai con yêu súc, cũng dám làm càn trước mặt bản vương, cút!"
Tu La liếc nhìn hai người, vung tay lên, sóng máu phía sau hóa thành hai dòng lũ, đánh thẳng vào hai người.
Phanh phanh!
Tê Vô Lực và Viên Tiểu Thất bị đánh bay ngược trở lại, ngã xuống đất.
Thực lực của hai người không yếu, nhưng dù sao cũng chỉ mới Tiên Nhân nhất cảnh, đối mặt với Tu La Tiên Vương lục cảnh, chẳng khác nào hai đứa trẻ đánh với người lớn, chênh lệch quá lớn.
Liên tiếp đánh lui mấy người, khí thế của Tu La lên cao. Hắn đứng trên sóng máu, áp bức mà đến, nhìn xuống Tô Tranh và những người khác, ngạo mạn nói: "Tô Tranh, giao ra Phù Văn Nguyên Hiệt, bản vương có thể cân nhắc cho các ngươi một cái chết thống khoái. Nếu không, bản vương sẽ khiến các ngươi sống không bằng chết!"
Nhìn Tu La cao cao tại thượng, Tô Tranh trong lòng không cam tâm, ngửa mặt lên trời gầm lên giận dữ, phía sau lập tức xuất hiện một đầu Bạch Hổ thú ảnh khổng lồ.
Thú linh chỉ lực bộc phát, thân hình và khí thế của Tô Tranh cũng lập tức tăng lên. Hắn lấy ra Kình Thiên Côn, sát ý trùng thiên, nói: "Hươu chết vào tay ai, còn chưa biết được. Muốn Phù Văn Nguyên Hiệt, có bản lĩnh thì đến lấy đi!"
Một tiếng gào thét, thú linh chi lực trong người Tô Tranh bùng nổ như núi lửa, Kình Thiên Côn trong tay hắn biến thành một cây thần trụ thông thiên, bay thẳng lên trời cao, chọc thủng cả tầng mây.
Sau đó, hắn vung tay lên, Kình Thiên Côn giáng xuống.
"Kinh Thiên Nhất Côn!"